Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-03-17 18:14:47 | Lượt xem: 3

Chương 174: Giấc Mơ Vĩnh Hằng và Lời Thề Thái Cổ

Dòng chảy bất tận của Luân Hồi, sự nở rộ của các nền văn minh, và hình bóng của một “Người Làm Vườn Vũ Trụ” lặng lẽ dõi theo… Tất cả tan biến như sương khói ban mai, để lại Hư Vô chi địa một lần nữa chìm trong tĩnh mịch. Nhân vật chính (NC) chợt mở bừng mắt, đồng tử phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ một thực thể không tên đang lơ lửng trước mặt. Cảm giác ấm áp, bình yên đến tận cùng vẫn còn đọng lại trong từng tế bào, nhưng thực tại lạnh lẽo của Cổ Giới và gánh nặng trên vai lập tức kéo NC trở về.

Đó không phải là một giấc mơ.

Đó là một thị kiến. Một đoạn ký ức từ tương lai, hay có lẽ là một lời hứa, một bản thiết kế được khắc sâu vào tận cùng bản nguyên của Thiên Đạo nguyên thủy. NC vươn tay, cảm giác như vẫn còn chạm vào dòng chảy của thời gian, vẫn nghe thấy khúc ca hòa bình vang vọng khắp các tinh hệ. Cái tên “Vĩnh Hằng Luân Hồi” hiện lên trong tâm trí, không còn là một khái niệm xa vời, mà là một đích đến, một sự thật sẽ được viết lại bằng chính ý chí của NC.

Linh hồn NC rung động, tất cả ký ức về vô vàn kiếp sống, từ phàm nhân yếu ớt cho đến Tiên Tôn đỉnh phong, từ những mảnh vỡ lịch sử Thái Cổ cho đến những lời tiên tri bị lãng quên, giờ đây như được sắp xếp lại một cách hoàn hảo. Thị kiến về “Vĩnh Hằng Luân Hồi” chính là mảnh ghép cuối cùng, kết nối tất cả những mảnh rời rạc, hé lộ bức tranh toàn cảnh về vận mệnh của vũ trụ. NC đã nhìn thấy. Đã cảm nhận. Đã biết điều gì cần phải được hoàn thành.

Nhưng cùng với sự rõ ràng của đích đến, là sự nhận thức sâu sắc về vực thẳm ngăn cách giữa hiện tại và tương lai đó. Thực tại, Thiên Đạo vẫn méo mó, Luân Hồi vẫn bị giam cầm. Kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, “Ám Chi Thiên Đạo” hay bất cứ danh xưng nào của nó, vẫn chưa bị đánh bại. Thị kiến ấy là lời hứa, nhưng cũng là gánh nặng. Nó cho NC thấy ánh sáng cuối đường hầm, nhưng không chỉ ra từng bước đi nhỏ nhất để vượt qua bóng tối.

NC đứng dậy, ánh mắt xuyên thấu Hư Vô, nhìn về phía xa xăm nơi những Cổ Giới cổ xưa nhất đang ẩn mình. Cái thực thể không tên vừa truyền tải thị kiến giờ đây đã biến thành một luồng ánh sáng chói lọi, từ từ hòa tan vào không gian, nhưng trước khi tan biến hoàn toàn, nó gửi lại một làn sóng năng lượng cuối cùng, một làn sóng mang theo những hình ảnh chớp nhoáng: một cái cây cổ thụ vĩ đại bị xé nát, một dòng sông máu chảy ngược, và một cái bóng khổng lồ nuốt chửng các vì sao.

Đó là “Thái Cổ Hồi Hưởng” – tiếng vọng từ sự kiện chấn động đã xảy ra ở Thái Cổ, nguyên nhân sâu xa khiến Thiên Đạo bị tổn thương, phân liệt, và Luân Hồi bị biến chất. Thị kiến về tương lai đã cho NC hy vọng, còn những hình ảnh cuối cùng này lại chỉ ra trọng tâm của trận chiến cuối cùng: không chỉ là đánh bại kẻ thù hiện tại, mà còn là hàn gắn vết thương của quá khứ.

NC nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc hơn về “Ám Chi Thiên Đạo”. Nó không chỉ là một kẻ muốn thao túng, mà là một vết sẹo, một khối u ác tính đã ăn sâu vào bản nguyên của vũ trụ từ sự kiện Thái Cổ. Sự biến chất của Thiên Đạo không phải là một hành động đơn lẻ, mà là kết quả của một quá trình hủy diệt kéo dài hàng tỷ năm. Và kẻ đứng sau, có lẽ, không phải là một cá thể đơn thuần, mà là một ý chí tập hợp từ sự tuyệt vọng, tham lam, và nỗi sợ hãi của một kỷ nguyên đã sụp đổ.

“Ý chí của một Thiên Đạo giả… hoặc một Luân Hồi Chi Chủ đã bị vặn vẹo,” NC thì thầm, giọng nói đầy kiên quyết. “Mảnh ghép cuối cùng… nằm ở cội nguồn của sự hủy diệt.”

Hư Vô chi địa, nơi NC đang đứng, là một không gian nằm ngoài Tam Giới, một điểm giao thoa giữa các dòng thời gian, nơi những bí mật cổ xưa nhất thường được tìm thấy. Chính tại đây, NC đã dung hợp gần như toàn bộ ký ức và sức mạnh từ vô số kiếp Luân Hồi. Nhưng để đạt đến cảnh giới tối cao, ngang bằng với kẻ thù cuối cùng, NC cần một sự thức tỉnh triệt để hơn nữa, một sự thấu hiểu về bản chất của “Ám Chi Thiên Đạo” và cách nó được hình thành.

NC bắt đầu bước đi, không gian xung quanh vặn vẹo theo từng cử động. Mục tiêu tiếp theo là “Căn Nguyên Chi Địa” – một phế tích cổ xưa nhất, nơi được cho là trung tâm của “Thái Cổ Đại Chiến”, nơi Thiên Đạo nguyên thủy đã bị xé toạc. Nơi đó, có thể còn sót lại những dấu vết của một loại năng lượng không thể tưởng tượng, một lời nguyền cổ xưa, hoặc một chìa khóa để giải phóng Luân Hồi.

Trên đường đi, NC cảm nhận được sự hiện diện của một vài luồng khí tức quen thuộc đang di chuyển trong Hư Vô. Đó là những cố nhân, những đồng minh đã cùng NC trải qua nhiều kiếp, hoặc những kẻ thù đã được “thanh tẩy” và giờ đây đang tìm kiếm sự chuộc lỗi. Thị kiến về “Vĩnh Hằng Luân Hồi” đã không chỉ định hướng cho NC, mà còn gửi gắm những tia hy vọng đến những sinh linh có liên quan, thức tỉnh họ để cùng hướng về một mục tiêu chung.

Một trong số đó là Hư Không Tiên Vương, người đã từng là một đối thủ đáng gờm nhưng sau đó đã nhận ra sự thật về “Thiên Đạo” méo mó. Giờ đây, Hư Không Tiên Vương đang cố gắng tập hợp những tàn dư của các Tiên Quân, Tiên Đế từ những Tiên Vực bị tàn phá, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công vào những điểm yếu của “Ám Chi Thiên Đạo” mà NC đã chỉ ra. Hắn không có được thị kiến rõ ràng như NC, nhưng niềm tin vào “Người Làm Vườn Vũ Trụ” đã ăn sâu vào tâm khảm.

Một luồng suy nghĩ khác dẫn NC đến một vị trí khác trong Hư Vô, nơi một tồn tại cổ xưa đang ẩn mình – “Thái Cổ Hồn Nguyên Thú”, một sinh vật được sinh ra từ kỷ nguyên đầu tiên, chứng kiến sự hình thành và sụp đổ của Thiên Đạo. Nó có thể nắm giữ những bí mật về bản chất thực sự của sự kiện Thái Cổ, về cách “Ám Chi Thiên Đạo” đã lợi dụng sự hỗn loạn để trỗi dậy. NC cần phải tìm kiếm nó, không phải để chiến đấu, mà để lắng nghe.

Sức mạnh của NC đã đạt đến đỉnh điểm của Đại Cảnh Giới 4, mỗi tế bào đều ẩn chứa sức mạnh của hàng tỷ sinh linh, hàng ngàn kỷ nguyên. Thần niệm của NC có thể bao trùm toàn bộ các Cổ Giới, soi rọi những ngóc ngách sâu thẳm nhất của Hư Vô. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này không chỉ là sức mạnh, mà là sự thấu hiểu. Thấu hiểu bản chất của đối thủ, thấu hiểu nguyên nhân gốc rễ của sự bất toàn trong Luân Hồi, và thấu hiểu cách để hàn gắn nó một cách vĩnh viễn.

NC dừng lại trước một vực sâu không đáy, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa một cách hỗn loạn. Đây là “Hư Vô Thâm Uyên”, cánh cửa dẫn đến Căn Nguyên Chi Địa. Nơi đây từng là chiến trường cuối cùng của Thái Cổ Đại Chiến, nơi vô số Tiên Tôn, Thần Chủ đã ngã xuống, và nơi Thiên Đạo nguyên thủy đã bị phân liệt. Khí tức hủy diệt vẫn còn sót lại, đủ để nghiền nát một Tiên Vương thông thường.

Thị kiến về “Vĩnh Hằng Luân Hồi” không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một lời thề. Một lời thề được khắc sâu vào xương tủy của NC, thúc đẩy NC tiến lên, không lùi bước. Kẻ thù cuối cùng đang chờ đợi, và NC, với toàn bộ ký ức, sức mạnh, và mục đích rõ ràng, đã sẵn sàng để đối mặt với vận mệnh của mình, không chỉ để chiến đấu, mà để định hình lại nó, để biến giấc mơ Vĩnh Hằng Luân Hồi thành hiện thực vĩnh cửu.

Bước chân của NC vang vọng trong sự tĩnh mịch của Hư Vô Thâm Uyên, mang theo tiếng vọng của một kỷ nguyên mới sắp sửa được khai sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8