Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:52:03 | Lượt xem: 4

Chương 139: Tiếng Vọng Từ Hư Vô

Những Thực Thể Hư Vô, mang theo sự thối rữa và oán hận của vô số linh hồn bị giam cầm, đang cuộn tới từ phía xa, lấp đầy tầm mắt La Vân bằng một bức tường đen kịt không đáy. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối khí đen kịt vặn vẹo, nhưng mỗi khối đều chứa đựng một ý thức tàn bạo, một khao khát nuốt chửng mọi thứ sống động, và một nỗi thống khổ tột cùng. Hư Vô Chi Địa đáp lại chúng bằng những tiếng gầm gừ trầm đục, như thể chính không gian cũng đang rên rỉ dưới sức nặng của sự biến chất. La Vân siết chặt nắm tay, cảm nhận được luồng khí tức u ám đang xâm thực vào từng tế bào, cố gắng ăn mòn ý chí và linh hồn của hắn.

Đây là cửa ải đầu tiên trên con đường tìm về cội nguồn, là tấm màn che chắn cho bí mật của Vĩnh Hằng Chi Chủ. La Vân đã đến được đây, đã nhìn thấy một phần chân tướng về Thiên Đạo bị bóp méo và Luân Hồi bị giam cầm. Không có đường lùi. Hắn phải tiến lên, phải đối mặt với những Thực Thể Hư Vô này, phải tìm kiếm những mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy, và cuối cùng, phải đối đầu với Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ đã gây ra tất cả bi kịch này. Cuộc hành trình vào sâu trong Hư Vô Chi Địa, vào cốt lõi của sự biến chất, vừa mới thực sự bắt đầu.

Một Thực Thể Hư Vô lớn hơn cả, hình thù giống như một con mãng xà khổng lồ làm từ bóng tối, lao tới trước tiên. Nó há cái miệng không hình dạng, phun ra một luồng khí đen kịt mang theo vô số tiếng rên rỉ và tiếng khóc thảm thiết, trực tiếp nhắm vào La Vân. Đây không phải là công kích vật lý đơn thuần, mà là sự tấn công vào cả linh hồn, đạo tâm và ý chí. La Vân cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên thức hải, những hình ảnh về cái chết, sự hủy diệt và nỗi tuyệt vọng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, cố gắng lung lay sự kiên định của hắn.

“Hừ!” La Vân khẽ hừ lạnh. Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện qua vô số kiếp Luân Hồi, qua bao thăng trầm sinh tử. Dù những hình ảnh đó có chân thực đến mấy, cũng không thể lay chuyển được hắn. Hắn vận chuyển công pháp Thiên Đạo Luân Hồi, toàn thân bỗng bùng lên một thứ ánh sáng ngũ sắc mờ ảo, giống như một vòng xoáy thu nhỏ của vạn vật. Ánh sáng này không chói chang, nhưng lại mang theo một khí tức sinh cơ và luân chuyển vĩnh hằng, đối lập hoàn toàn với sự mục ruỗng của Thực Thể Hư Vô.

Luồng khí đen kịt va chạm vào ánh sáng ngũ sắc, tạo ra những tiếng xèo xèo như băng tuyết gặp lửa. Khí tức oán hận và mục nát bị thanh lọc từng chút một, nhưng đồng thời, ánh sáng ngũ sắc cũng bị tiêu hao. La Vân nhận ra, đây là một cuộc chiến tiêu hao năng lượng và tinh thần. Những Thực Thể Hư Vô này, dù không có trí tuệ cao, nhưng lại vô cùng bền bỉ và đông đảo, chúng là hiện thân của sự biến chất, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bằng những đòn tấn công thông thường.

“Thiên Đạo Luân Hồi, Vạn Tượng Quy Nhất!”

La Vân không lùi bước, hắn chủ động xông lên. Hắn vung tay, một dòng xoáy năng lượng khổng lồ hình thành, hút lấy Thực Thể Hư Vô đầu tiên. Con mãng xà đen kịt gầm thét, cố gắng giãy giụa, nhưng dưới sức mạnh của Luân Hồi, nó dần bị kéo vào vòng xoáy, thân thể bắt đầu tan rã thành những hạt sáng li ti. Tuy nhiên, thay vì biến mất hoàn toàn, những hạt sáng đó lại bay ngược về phía những Thực Thể Hư Vô khác, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn một chút, và sự oán hận trong mắt chúng càng thêm sâu sắc.

“Chúng không chết, mà chỉ phân tán và tái hợp… đây là một phần của Luân Hồi bị biến chất?” La Vân cau mày. Hắn chợt nhớ lại những ký ức chắp vá về một Thiên Đạo nguyên thủy, nơi vạn vật sinh ra và chết đi, rồi lại tái sinh. Nhưng những Thực Thể Hư Vô này dường như đã bị ép buộc vào một vòng tuần hoàn mục nát, nơi cái chết không phải là kết thúc mà là sự tiếp nối của nỗi đau khổ. Vĩnh Hằng Chi Chủ đã không chỉ giam cầm Luân Hồi, mà còn biến chất nó, tạo ra một cỗ máy nghiền nát linh hồn để nuôi dưỡng quyền lực của mình.

Hàng trăm, hàng ngàn Thực Thể Hư Vô khác đã ập tới. Chúng tạo thành một làn sóng đen cuồn cuộn, cố gắng nuốt chửng La Vân. Khí tức thối rữa và oán hận khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề, dường như muốn bóp nát mọi thứ. La Vân liên tục xuất chưởng, mỗi chưởng đều mang theo uy lực của Thiên Đạo, xé toạc màn sương đen, nhưng chúng lại nhanh chóng khép lại. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang bị tiêu hao nhanh chóng hơn bình thường, bởi vì hắn không chỉ chiến đấu với những sinh vật này, mà còn phải đối kháng với chính sự biến chất của Thiên Đạo đang thấm đẫm trong Hư Vô Chi Địa.

Trong một khoảnh khắc, một Thực Thể Hư Vô lách qua hàng phòng thủ của La Vân, vươn ra một xúc tu đen kịt cố gắng chạm vào vai hắn. Ngay lập tức, La Vân cảm thấy một cơn đau thấu xương, không phải đau về thể xác, mà là đau từ sâu bên trong linh hồn. Những ký ức hỗn loạn của vô số sinh linh bị giam cầm trong Thực Thể Hư Vô đó ùa vào tâm trí hắn, những tiếng la hét, những hình ảnh về sự phản bội, mất mát, và nỗi tuyệt vọng không lối thoát. Đó là nỗi đau của những kẻ bị rút cạn sinh lực để duy trì sự tồn tại của Thực Thể Hư Vô, bị ép buộc trở thành một phần của cỗ máy biến chất.

“Ta hiểu rồi…” La Vân lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng phức tạp. Không phải là những kẻ thù thuần túy, mà là những nạn nhân. Chúng cũng là một phần của Luân Hồi, bị Vĩnh Hằng Chi Chủ biến thành công cụ. Điều này càng củng cố quyết tâm của La Vân. Hắn không thể chỉ đơn thuần tiêu diệt chúng, mà phải giải thoát chúng.

Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ khí tức trong cơ thể bùng nổ. “Thiên Đạo Luân Hồi, Tịnh Hóa Vạn Linh!”

Một vòng tròn ánh sáng rực rỡ đột ngột lan tỏa từ La Vân, không mang theo sát khí hủy diệt, mà là một sức mạnh thanh tẩy thuần khiết. Vòng tròn ánh sáng này nhanh chóng bao trùm một vùng rộng lớn của Hư Vô Chi Địa, nơi những Thực Thể Hư Vô đang gào thét. Khi ánh sáng chạm vào chúng, thay vì tan biến thành hư vô, những Thực Thể Hư Vô bắt đầu thay đổi. Những khối khí đen kịt vặn vẹo dần trở nên ổn định hơn, sự thối rữa được thay thế bằng một khí tức trong lành, và những tiếng rên rỉ đau khổ biến thành những âm thanh an bình.

Từng linh hồn bị giam cầm bên trong Thực Thể Hư Vô, dưới tác động của công pháp Tịnh Hóa Vạn Linh, dần dần được giải thoát. Chúng không còn là những khối khí đen kịt vô tri nữa, mà biến thành những đốm sáng lung linh, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và biết ơn vô hạn. Những đốm sáng này không tái hợp với Thực Thể Hư Vô khác, mà bay vút lên cao, biến mất vào sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, dường như được Luân Hồi đã bị biến chất chấp nhận để tái sinh theo một cách nào đó, hoặc ít nhất là được siêu thoát khỏi nỗi thống khổ.

Tuy nhiên, việc Tịnh Hóa Vạn Linh tiêu hao năng lượng của La Vân còn nhiều hơn cả việc chiến đấu trực diện. Sau khi thanh tẩy hàng trăm Thực Thể Hư Vô, sắc mặt hắn tái nhợt đi đôi chút, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định hơn. Hắn đã tìm ra cách để đối phó với chúng, không phải bằng cách hủy diệt, mà bằng cách chữa lành.

“Ta sẽ giải thoát tất cả các ngươi.” La Vân khẽ nói, hướng về phía những Thực Thể Hư Vô đang còn lại, vẫn còn cuồn cuộn lao tới. Dù công pháp Tịnh Hóa Vạn Linh có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể thanh tẩy toàn bộ vùng Hư Vô Chi Địa này cùng một lúc. Hắn cần phải đi sâu hơn, tìm ra nguyên nhân gốc rễ của sự biến chất, nơi Vĩnh Hằng Chi Chủ ngự trị.

Khi những Thực Thể Hư Vô bị thanh tẩy, chúng để lại phía sau một luồng khí tức kỳ lạ, không phải là oán hận, mà là một cảm giác trống rỗng. La Vân tập trung cảm nhận, nhận ra đó là những tàn dư của Thiên Đạo nguyên thủy đã bị Vĩnh Hằng Chi Chủ bóc tách và biến chất. Những tàn dư này rất yếu ớt, nhưng lại mang theo một tia hy vọng mong manh. Hắn theo dõi những luồng khí tức đó, chúng dẫn hắn sâu hơn vào lòng Hư Vô Chi Địa.

Hắn tiếp tục tiến lên, vừa chiến đấu vừa thanh tẩy. Càng đi sâu, Hư Vô Chi Địa càng trở nên u ám và vặn vẹo. Những kiến trúc cổ xưa, làm từ đá đen kịt bị ăn mòn bởi thời gian và sự biến chất, lờ mờ hiện ra trong màn sương mù. Chúng giống như những tàn tích của một nền văn minh đã sụp đổ, hoặc những công trình được xây dựng bởi chính Vĩnh Hằng Chi Chủ để che giấu bí mật của nó. Trên mỗi phiến đá, La Vân có thể nhìn thấy những ký hiệu cổ xưa, không phải là chữ viết, mà là những đồ hình phức tạp, dường như ghi lại một phần lịch sử bị lãng quên.

Khi La Vân chạm vào một trong những đồ hình đó, một dòng năng lượng lạnh lẽo và cổ xưa ùa vào tâm trí hắn. Lần này, không phải là ký ức hỗn loạn của các linh hồn, mà là một mảnh ghép của sự thật lớn hơn. Hắn thấy một tia sáng chói lọi, tượng trưng cho Thiên Đạo nguyên thủy, bị xé toạc bởi một bàn tay khổng lồ, sau đó là những mảnh vỡ của tia sáng đó rơi xuống, bị nhuộm đen bởi một thứ năng lượng u ám. Đó là một cảnh tượng chấn động, cho thấy sự khởi đầu của sự biến chất mà Vĩnh Hằng Chi Chủ đã gây ra.

Đây chính là manh mối mà hắn cần. Những mảnh vỡ của Thiên Đạo nguyên thủy. Có lẽ chúng không chỉ là ký ức, mà còn là những nguồn sức mạnh cần thiết để tái hợp Thiên Đạo và phục hồi Luân Hồi. Hắn phải tìm thấy chúng, phải thu thập chúng. Cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc chiến, mà còn là một cuộc truy tìm, một hành trình hàn gắn.

La Vân nhìn sâu vào trong Hư Vô Chi Địa, nơi những kiến trúc cổ đại ẩn mình trong bóng tối, nơi những Thực Thể Hư Vô vẫn còn cuồn cuộn không ngừng. Hắn biết rằng phía trước còn vô vàn nguy hiểm, và mỗi bước đi sẽ càng gần hơn đến chân tướng kinh hoàng. Nhưng trong lòng hắn, không còn sự sợ hãi, mà chỉ có một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ vén màn bí mật này, hắn sẽ định hình lại vận mệnh của vũ trụ. Cuộc đối đầu với Vĩnh Hằng Chi Chủ, kẻ thao túng Luân Hồi, chỉ còn là vấn đề thời gian.

La Vân bước đi, ánh sáng ngũ sắc mờ ảo vẫn bao quanh thân thể hắn, như một ngọn hải đăng duy nhất trong biển bóng tối vô tận của Hư Vô Chi Địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8