Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 136
CHƯƠNG 136: KIẾM Ý PHÁ LUẬT
Thanh kiếm trong tay NC không còn là một vũ khí đơn thuần, mà đã trở thành hiện thân của ý chí phá vỡ, của sự tái tạo. Hắn không chém rách không gian, không xé nát tinh hà; thay vào đó, mỗi đường kiếm của hắn đều nhắm vào những sợi xích vô hình, những nút thắt quy tắc đang trói buộc vạn vật. Đó là những vết nứt trong cỗ máy Vĩnh Hằng, không phải vết thương da thịt, mà là sự phá vỡ cấu trúc nền tảng của nó.
Keng! Keng! Keng!
Những tiếng vang vọng không phải của kim loại va chạm, mà là âm thanh của quy tắc bị bẻ cong, của trật tự giả tạo đang lung lay. Mỗi nhát kiếm của NC đều mang theo hàng vạn kiếp luân hồi, hàng tỷ ý chí khao khát tự do, hội tụ thành một sức mạnh không gì sánh bằng. Ánh kiếm không rực rỡ chói mắt, mà lại u tối, sâu thẳm như vực thẳm, nhưng ẩn chứa một tia sáng hy vọng rực cháy, xuyên thẳng vào những điểm yếu chí mạng của cỗ máy Thiên Đạo giả tạo.
Vĩnh Hằng Chi Chủ, tồn tại siêu việt đã khống chế vô số vũ trụ, lần đầu tiên bộc lộ sự “tức giận” của một cỗ máy. Những sợi xích quy tắc đang giam cầm các Tiên Đế, Thần Chủ bỗng siết chặt hơn, khiến họ đau đớn quằn quại. Mỗi lần NC vung kiếm, một luồng năng lượng phản phệ kinh khủng từ cỗ máy Vĩnh Hằng lại bắn ra, cố gắng nghiền nát thân thể và linh hồn của hắn. Đó là sự chống trả của một trật tự đã được thiết lập từ thái cổ, một hệ thống không cho phép bất kỳ sự lệch lạc nào.
“Kẻ phá hoại! Ngươi muốn hủy diệt tất cả?” Giọng nói vô cảm, lạnh lẽo của Vĩnh Hằng Chi Chủ vang vọng khắp không gian hư vô. Nó không có cảm xúc, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo sức mạnh của luật định, cố gắng áp đặt lên NC một tội danh không thể chối cãi.
NC không đáp lời. Hắn biết, đối thoại với một cỗ máy là vô ích. Hắn chỉ tin vào kiếm của mình, vào ý chí của mình. Hắn đã nhìn thấy quá nhiều kiếp sống bị giam cầm, quá nhiều vận mệnh bị thao túng. Hắn không phải kẻ hủy diệt, hắn là kẻ giải phóng.
Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức về kiếp trước, về những thân phận khác nhau, về những lần hắn từng là một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, giờ đây hợp thành một dòng chảy cuồn cuộn. Hắn nhớ về một thời kỳ xa xưa, khi Thiên Đạo vẫn còn thuần khiết, khi luân hồi vẫn tự do vận hành, không bị bất kỳ sợi xích nào trói buộc. Hắn nhớ về trận chiến Thái Cổ, về sự hy sinh của vô số sinh linh để bảo vệ sự cân bằng, nhưng cuối cùng lại bị một ý chí đen tối lợi dụng, biến chất.
Hắn nhìn những Tiên Đế, Thần Chủ đang bị xiềng xích, ánh mắt họ từ tuyệt vọng dần chuyển sang một tia hy vọng mong manh. Họ, những kẻ từng tự cho mình là chủ nhân của vận mệnh, giờ đây đã hiểu được thân phận con rối của mình. Sự phẫn nộ trong lòng họ không thể bùng lên thành hành động, nhưng lại hóa thành một dòng chảy ý chí, lặng lẽ truyền vào thanh kiếm của NC. Đó là sự cộng hưởng của hàng tỷ linh hồn, khao khát được thoát khỏi xiềng xích vô hình.
NC cảm nhận được dòng chảy đó. Nó không phải là sức mạnh vật chất, mà là một sự ủng hộ tinh thần to lớn. Nó khiến từng đường kiếm của hắn thêm phần kiên định, thêm phần sắc bén. Hắn không chiến đấu một mình. Hắn chiến đấu vì tất cả.
Vĩnh Hằng Chi Chủ dường như nhận ra sự thay đổi này. “Ngươi không thể thay đổi định luật! Ngươi không thể phá vỡ trật tự đã được thiết lập!” Nó gầm lên, không gian xung quanh NC bỗng nhiên co rút lại, tạo thành một nhà tù vô hình bằng quy tắc. Những tia sét của định luật, những cơn bão của trật tự giả tạo không ngừng giáng xuống, cố gắng xé nát hắn thành từng mảnh.
Nhưng NC đã không còn là phàm nhân. Hắn đã dung hợp quá nhiều kiếp sống, đã chứng kiến quá nhiều sự luân hồi. Thân thể hắn, linh hồn hắn, đã trở thành một phần của Thiên Đạo nguyên thủy, một tồn tại vượt ra ngoài sự khống chế của Vĩnh Hằng Chi Chủ. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi xích quy tắc đang siết chặt mình, rồi lại mở mắt ra, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.
“Ngươi nói trật tự?” NC cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói của hắn trầm thấp nhưng vang vọng, như tiếng chuông cổ xưa đánh thức vạn vật. “Trật tự của ngươi là sự giam cầm! Định luật của ngươi là xiềng xích! Thiên Đạo chân chính không phải là thứ có thể bị thao túng, bị biến chất để phục vụ một ý chí ích kỷ nào đó!”
Hắn vung kiếm, không còn là những đường kiếm chém phá, mà là những nét vẽ. Hắn không phá hủy, mà là đang tái tạo. Từng đường kiếm của hắn khắc lên hư vô, vẽ nên một vòng tròn khổng lồ, một biểu tượng của sự luân hồi vĩnh hằng, nhưng không phải là luân hồi bị giam cầm, mà là luân hồi tự do, không ngừng nghỉ, không ngừng phát triển.
Vòng tròn đó không ngừng mở rộng, nuốt chửng những tia sét định luật, những cơn bão trật tự. Nó không triệt tiêu chúng, mà hấp thụ chúng, biến chúng thành một phần của luân hồi mới. Đây là một sự chuyển hóa, một sự thăng hoa của quy tắc. NC không chống lại Thiên Đạo, hắn đang chữa lành Thiên Đạo.
“Không thể! Ngươi không thể làm được!” Vĩnh Hằng Chi Chủ cuối cùng cũng bộc lộ một tia “hoảng loạn” hiếm hoi. Cỗ máy khổng lồ rung chuyển dữ dội, những vết nứt mà NC tạo ra bắt đầu lan rộng hơn, lộ ra những mạch năng lượng tối tăm, rỉ sét bên trong. Đây không phải là một thực thể sống, mà là một công trình kiến trúc phức tạp, được xây dựng trên nền tảng của sự bóp méo.
Để ngăn chặn NC, Vĩnh Hằng Chi Chủ quyết định dốc toàn lực. Từ sâu thẳm cốt lõi của nó, những luồng ánh sáng đen kịt bỗng bùng lên, xuyên thủng không gian. Đó là những sợi dây chuyền nguyên tội, những xiềng xích của nghiệp lực, được hình thành từ vô số tội lỗi và bi kịch của các vũ trụ bị nó thao túng. Chúng lao về phía NC, không phải để trói buộc thân thể, mà là để phong ấn linh hồn, để nghiền nát ý chí của hắn, để khiến hắn chìm đắm trong bóng tối vĩnh cửu.
Các Tiên Đế, Thần Chủ bị xiềng xích nhìn thấy cảnh tượng đó, khuôn mặt họ tái mét. Họ biết rõ sức mạnh của những sợi dây chuyền nguyên tội đó. Chúng không chỉ tấn công sức mạnh tu vi, mà còn nhắm vào đạo tâm, vào ý chí của một cá thể. Một khi bị chúng chạm vào, linh hồn sẽ bị vấy bẩn, ý chí sẽ bị bào mòn, và cuối cùng sẽ trở thành một nô lệ vĩnh viễn của Vĩnh Hằng Chi Chủ.
Nhưng NC vẫn đứng vững. Hắn không lùi bước, không tránh né. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận những sợi dây chuyền nguyên tội đang lao tới, cảm nhận được vô số bi kịch, vô số đau khổ mà chúng mang theo. Hắn mở rộng vòng luân hồi mà hắn đang tái tạo, không phải để chống đỡ, mà là để dung nạp.
Kiếm của hắn giờ đây không còn là kiếm, mà là một bút pháp. Hắn dùng nó để dẫn dắt, để thanh tẩy. Mỗi sợi dây chuyền nguyên tội chạm vào vòng luân hồi do hắn tạo ra đều bị cuốn vào, được thanh lọc, được chuyển hóa. Năng lượng đen tối dần trở nên trong suốt, bi kịch hóa thành sự thấu hiểu, đau khổ biến thành ý chí kiên cường. Những linh hồn bị giam cầm trong nghiệp lực đó, giờ đây được giải thoát, hòa vào dòng chảy của luân hồi, mang theo sự biết ơn vô hạn.
Cảnh tượng này khiến Vĩnh Hằng Chi Chủ hoàn toàn “sững sờ”. Nó chưa từng thấy một tồn tại nào có thể chuyển hóa nghiệp lực như vậy, chứ đừng nói là thanh tẩy nó. Quy tắc của nó, định luật của nó, đang bị NC phá vỡ từ tận gốc rễ, không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng một sự thăng hoa của ý nghĩa.
“Ngươi… Ngươi là gì?” Giọng nói của Vĩnh Hằng Chi Chủ không còn là sự lạnh lẽo vô cảm, mà đã pha lẫn một chút… không thể tin được, một chút sợ hãi? Một cỗ máy không nên có cảm xúc, nhưng sự tồn tại của NC đang thách thức mọi định nghĩa của nó.
NC chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như vũ trụ, sâu thẳm như luân hồi. “Ta là sự hồi đáp của Thiên Đạo chân chính. Ta là ý chí của vạn vật khao khát tự do. Ta là Luân Hồi, không phải kẻ bị giam cầm, mà là kẻ định hình lại vận mệnh.”
Hắn vung kiếm lên cao, không khí xung quanh hắn bắt đầu xoáy chuyển, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ. Cơn lốc xoáy đó không chỉ hút lấy linh khí, mà còn hút lấy cả những mảnh vỡ của quy tắc, của định luật, của thời gian và không gian. Đây là một chiêu thức vượt qua mọi giới hạn, vượt qua mọi khái niệm về tu luyện. Đây là một sự kiện mang tính định mệnh, một sự khởi đầu mới.
Vòng tròn luân hồi do hắn tạo ra không ngừng mở rộng, bao trùm lấy toàn bộ cỗ máy Vĩnh Hằng Chi Chủ. Những vết nứt trên cỗ máy bắt đầu lan rộng một cách chóng mặt, như một bức tường thành cổ xưa đang sụp đổ. Những sợi xích quy tắc giam cầm các Tiên Đế, Thần Chủ bắt đầu mục ruỗng, hóa thành tro bụi. Họ cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong cơ thể mình, một sự tự do mà họ đã lãng quên từ rất lâu.
NC không kết thúc, hắn chỉ đang bắt đầu. Thanh kiếm của hắn vẫn tiếp tục khắc ghi, vẫn tiếp tục phá hủy và vẫn tiếp tục kiến tạo. Hắn biết, để hoàn toàn giải phóng Thiên Đạo và Luân Hồi, hắn cần phải đi sâu hơn nữa vào cốt lõi của Vĩnh Hằng Chi Chủ, tìm ra nguồn gốc của sự biến chất này. Trận chiến này không phải là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà là một cuộc phẫu thuật vũ trụ, một sự tái sinh cho toàn bộ cõi giới.
Và khi những sợi xích cuối cùng của các Tiên Đế, Thần Chủ tan biến, họ ngẩng đầu nhìn NC, ánh mắt chứa đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ. Họ đã từng là kẻ mạnh nhất, nhưng giờ đây, họ chỉ là những nhân chứng cho sự vĩ đại của một tồn tại vượt lên trên tất cả. Họ không còn sợ hãi, không còn phẫn nộ. Thay vào đó, một ý chí chiến đấu mới, một khao khát được chung tay với NC để kiến tạo một Thiên Đạo chân chính, bùng cháy trong trái tim họ. Cuộc chiến này, vẫn chưa kết thúc.