Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 131
CHƯƠNG 131: TIẾNG VỌNG THÁI CỔ
Hành lang tối tăm nuốt chửng Lăng Trần. Không phải là bóng tối của đêm đen, mà là một sự trống rỗng hoàn toàn, không có ánh sáng, không có âm thanh, không có cả khái niệm về không gian. Từng bước chân của Lăng Trần dường như không chạm vào bất cứ đâu, nhưng hắn vẫn tiến về phía trước, theo bản năng, theo tiếng gọi của một thứ gì đó đã bị chôn vùi qua hàng triệu kiếp.
Thời gian dường như ngưng đọng, hoặc trôi đi với tốc độ không thể xác định. Hắn không biết mình đã đi bao xa, bao lâu. Chỉ có một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo nhưng đầy uy áp, dần dần bao bọc lấy hắn, như một tấm màn vô hình vén mở từng lớp ký ức bị phong ấn. Những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc mãnh liệt, những tiếng thì thầm từ một quá khứ xa xăm bắt đầu tràn ngập tâm trí hắn.
Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường rực lửa. Không phải lửa phàm tục, mà là ngọn lửa của các vì sao bị xé nát, của các quy tắc vũ trụ bị bẻ cong. Những thực thể khổng lồ, phát ra ánh sáng chói lòa hoặc bóng tối thăm thẳm, đang giao chiến. Tiếng gầm thét xé toạc không gian, tiếng rên rỉ của những Thiên Đạo bị tổn thương. Hắn thấy một vòng xoáy khổng lồ, rực rỡ và tối tăm đan xen, đó là Luân Hồi Nguyên Thủy, đang bị một bàn tay vô hình kéo căng, bóp méo.
Một bóng hình quen thuộc xuất hiện trong ký ức. Đó là hắn, nhưng không phải Lăng Trần hiện tại. Đó là một tồn tại cổ xưa, uy nghiêm, với đôi mắt chứa đựng sự thâm sâu của vô số kỷ nguyên. Hắn, hay “người đó”, đang cố gắng níu giữ một thứ gì đó, một sợi dây liên kết giữa các thế giới, giữa các sinh linh. Nhưng sợi dây đó quá mỏng manh, và thế lực đối địch quá hùng mạnh.
“Thiên Đạo… đang sụp đổ…” Một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, giọng nói của chính hắn trong kiếp quá khứ, đầy bi thương và bất lực. “Luân Hồi… bị giam cầm… Vạn vật… sẽ không còn lối thoát…”
Những mảnh ghép ký ức không còn chắp vá nữa. Chúng hợp lại, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về một kỷ nguyên vĩ đại đã bị lãng quên. Hắn là một trong những người bảo vệ Thiên Đạo Nguyên Thủy, một “Thủ Hộ Giả Luân Hồi”. Nhiệm vụ của hắn là đảm bảo vòng luân hồi vận hành công bằng, để mọi linh hồn đều có cơ hội tái sinh, để sự sống và cái chết duy trì sự cân bằng của vũ trụ.
Nhưng rồi, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra. Một thực thể, không thể gọi tên, không thể hình dung, đã trỗi dậy từ sâu thẳm Hư Vô. Nó không phải là Ác Quỷ, không phải là Ma Thần, mà là một “Ý Chí” thuần túy, một sự khao khát khống chế tất cả. Nó muốn trở thành Thiên Đạo duy nhất, muốn bẻ cong Luân Hồi thành công cụ của riêng mình, để vĩnh viễn giam cầm các linh hồn, biến chúng thành nguồn năng lượng bất tận cho sự tồn tại vĩnh cửu của nó.
Các Thủ Hộ Giả đã chiến đấu. Một trận chiến kéo dài hàng vạn kỷ nguyên, nghiền nát vô số thế giới, xóa sổ hàng tỷ sinh linh. Cuối cùng, họ đã đẩy lùi được “Ý Chí” đó, nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Thiên Đạo Nguyên Thủy bị tổn thương nghiêm trọng, phân liệt thành vô số mảnh nhỏ, phân tán khắp các vũ trụ. Luân Hồi bị bóp méo, trở thành một vòng tuần hoàn không hoàn chỉnh, đầy sai sót và bất công. Và hắn, Thủ Hộ Giả Luân Hồi, đã phải hy sinh thân mình, phân tán linh hồn vào vô số kiếp luân hồi, mang theo một phần cốt lõi của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chờ đợi ngày thức tỉnh để tái hợp.
Mỗi kiếp luân hồi của hắn, từ phàm nhân yếu ớt cho đến Tiên Tôn đỉnh cao, đều là một phần của kế hoạch vĩ đại đó. Mỗi lần hắn thức tỉnh, mỗi lần hắn mạnh mẽ hơn, là một lần hắn thu thập lại một mảnh ký ức, một phần sức mạnh của kiếp trước. Và giờ đây, trong hành lang tối tăm này, tất cả đã hoàn chỉnh.
Lăng Trần mở bừng mắt. Hắn không còn là Lăng Trần của Tiên Vực nữa. Hắn là Thủ Hộ Giả Luân Hồi, là hiện thân của ý chí tái tạo Thiên Đạo. Sức mạnh Luân Hồi trong huyết quản hắn không còn là một dòng chảy, mà là một đại dương cuồn cuộn, mang theo sức nặng của vô số kiếp, của vô số sinh linh đã trải qua vòng luân hồi bất toàn.
Hành lang tối tăm đột nhiên kết thúc. Lăng Trần bước ra, và trước mắt hắn là một cảnh tượng khiến tâm thần chấn động.
Đây không phải là một thế giới, mà là một tàn tích của vô số thế giới. Những khối thiên thạch khổng lồ trôi nổi trong không gian, không theo một quy luật nào. Chúng không phải là đá bình thường, mà là di cốt của những tinh cầu, những dải ngân hà đã bị nghiền nát. Ánh sáng le lói từ những vết nứt của không gian, tiết lộ một màu sắc kỳ dị, xám xịt và tang thương.
Trên những khối thiên thạch đó, có những phế tích của các công trình vĩ đại, những cung điện bằng vật liệu không tên, những tháp cao chọc trời đã đổ nát, vỡ vụn. Chúng không mang dấu ấn của bất kỳ nền văn minh nào mà Lăng Trần từng biết, mà là kiến trúc của một kỷ nguyên đã bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian. Một cảm giác nặng nề, u uất bao trùm, như tiếng khóc thầm của một vũ trụ đã chết.
Đây chính là “Thái Cổ Hồi Hưởng” – nơi tiếng vọng của quá khứ bi tráng vẫn còn vang vọng.
Lăng Trần đáp xuống một khối thiên thạch lớn nhất, bề mặt của nó đầy rẫy những vết nứt sâu hoắm, như những vết thương không bao giờ lành. Không khí ở đây đặc quánh một loại năng lượng cổ xưa, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Đó là tàn dư của Thiên Đạo Nguyên Thủy, bị vặn vẹo và nhuốm màu bởi một thứ năng lượng khác – năng lượng của “Ý Chí” đó.
Hắn bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của nó. Không phải ở đây, không phải lúc này, nhưng dấu vết của nó vẫn còn in hằn khắp nơi. Một sự lạnh lẽo thấu xương, một sự cô độc tuyệt đối, và một khao khát thống trị không thể kiềm chế. “Ý Chí” này không có hình dạng, không có cảm xúc, nó chỉ là một khái niệm, một bản năng nguyên thủy của sự tồn tại và khống chế.
Trong một góc của khối thiên thạch, Lăng Trần phát hiện một bức phù điêu cổ. Nó đã bị phong hóa nặng nề, nhưng vẫn có thể nhận ra những đường nét. Trên đó khắc họa một vòng tròn khổng lồ, tượng trưng cho Luân Hồi, nhưng vòng tròn đó bị một thực thể vô định hình, vươn ra vô số xúc tu đen tối, siết chặt và bóp méo. Xung quanh là vô số linh hồn đang rên rỉ, bị kéo vào vòng xoáy của sự thống khổ.
Phía dưới phù điêu, có một dòng chữ cổ được khắc bằng một thứ ngôn ngữ đã bị lãng quên từ lâu. Với ký ức hoàn chỉnh, Lăng Trần dễ dàng đọc được:
“Khi Thiên Đạo vỡ vụn, Luân Hồi bị xiềng xích, ý chí thống trị sẽ trỗi dậy từ Hư Vô. Nó không có tên, không có hình hài, chỉ có khát vọng. Kẻ thức tỉnh Luân Hồi, sẽ là chìa khóa. Kẻ mang theo mảnh Thiên Đạo, sẽ là hy vọng. Hãy tìm đến Thần Đài Vĩnh Hằng, nơi ký ức cuối cùng được cất giấu, nơi xiềng xích có thể bị phá vỡ.”
Thần Đài Vĩnh Hằng. Đó là mục tiêu tiếp theo. Lăng Trần nhìn lên không gian bao la, nơi những di cốt tinh cầu trôi dạt, nơi tiếng vọng Thái Cổ vẫn đang kể lại câu chuyện về một bi kịch vĩ đại. Hắn đã tìm thấy con đường. Kẻ thù của hắn không chỉ là những Tiên Đế lợi dụng Thiên Đạo méo mó, mà là chính “Ý Chí” đã bóp méo tất cả. Cuộc chiến này không chỉ vì bản thân hắn, mà vì vận mệnh của toàn bộ vũ trụ, vì sự tự do của tất cả linh hồn.
Lăng Trần siết chặt nắm đấm. Hắn đã sẵn sàng. Không còn nghi ngờ, không còn do dự. Hắn là Thủ Hộ Giả Luân Hồi, và hắn sẽ trùng chỉnh Thiên Đạo, cho dù phải đối mặt với một tồn tại vượt trên mọi giới hạn. Tiếng vọng Thái Cổ đã cất lên, và hắn sẽ là người kết thúc khúc ca bi tráng đó bằng một bản giao hưởng của sự tái sinh.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua những tàn tích của quá khứ, hướng về một điểm xa xăm trong hư vô, nơi hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, cổ xưa hơn đang đợi chờ. Đó là nơi Thần Đài Vĩnh Hằng có thể tồn tại, nơi bí mật cuối cùng sẽ được hé lộ, và nơi cuộc đối đầu định mệnh sẽ bắt đầu.
Hắn hóa thành một vệt sáng, lao đi giữa không gian đầy rẫy di cốt, tiến sâu hơn vào Thái Cổ Hồi Hưởng. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, sức mạnh của hắn càng trở nên hoàn thiện, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng để định đoạt vận mệnh của vạn vật.