Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 121
Chương 121: Huyết Ấn Thanh Thiên
Ánh mắt Lăng Trần xuyên qua tầng mây cuộn trào, không còn dừng lại ở vẻ đẹp tráng lệ của Tiên Vực, mà nhìn thấu những vết nứt vô hình trong cấu trúc của nó. Sự thật về Thiên Đạo bị bóp méo, về Luân Hồi bị giam cầm, giờ đây đã khắc sâu vào tâm khảm hắn, biến nỗi hoài nghi mơ hồ thành một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Tiên giới này, nơi các Tiên Vương, Tiên Đế ngự trị, chỉ là một nhà tù khổng lồ được che đậy bằng vẻ ngoài hào nhoáng. Hắn không thể ngồi yên.
Lăng Trần nhắm mắt lại, cảm nhận khí tức mênh mông của Tiên Vực. Không khí tràn ngập Tiên linh khí, nhưng bên trong nó, hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, một sự gông xiềng tinh vi đang bóp nghẹt bản nguyên của vạn vật. Đó không phải là Thiên Đạo tự nhiên, mà là một ý chí cưỡng ép, một hệ thống được tạo ra để duy trì quyền lực của “Thiên Đạo Thống Trị Giả” mà hắn vừa phát hiện. Mỗi sinh linh trong Tiên Vực, dù mạnh đến đâu, cũng chỉ là một quân cờ trong vòng luân hồi giả tạo này.
“Cổ Giới, Hư Vô Chi Địa… đó là nơi chân tướng được cất giấu,” Lăng Trần lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp như tiếng sấm trong tâm hồn. Hắn biết, để đến được những nơi đó, hắn cần phải đột phá những rào cản do các Tiên Đế hiện tại dựng lên, và đối mặt với những kẻ bảo vệ trật tự giả tạo này. Mục tiêu đầu tiên của hắn không phải là tìm kiếm sức mạnh một cách mù quáng, mà là giải mã những bí ẩn còn sót lại, những mảnh ghép của Thiên Đạo nguyên thủy và Luân Hồi chân chính.
Hắn rời khỏi nơi mình đã giác ngộ, không một lời từ biệt với những kẻ đã cố gắng lợi dụng hắn, hay những người đã vô tình giúp đỡ hắn trên con đường tu luyện. Đối với Lăng Trần hiện tại, tất cả đều là những hạt bụi nhỏ trong dòng chảy vĩ đại của Luân Hồi. Hắn hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua tầng mây, hướng về phía tây bắc của Tiên Vực, nơi có những truyền thuyết về các di tích cổ xưa, những cấm địa bị lãng quên từ thời Thái Cổ.
Trong hành trình của mình, Lăng Trần không ngừng cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ xa. Chúng đến từ những thế lực Tiên Đế khác nhau, những kẻ đã nhận ra sự bất thường trong khí tức của hắn sau những trận chiến gần đây. Hắn không còn là một cá thể đơn độc thăng cấp từ phàm giới, mà là một dị số, một biến số có khả năng làm rung chuyển cán cân quyền lực của Tiên Vực. Tuy nhiên, hắn không hề né tránh. Ngược lại, hắn chủ động phát tán một phần khí tức Luân Hồi nguyên bản, như một lời khiêu chiến thầm lặng gửi đến những kẻ đang cố gắng duy trì sự kiểm soát.
Vài ngày sau, Lăng Trần đặt chân đến một vùng đất hoang tàn, được gọi là “Thái Cổ Phế Tích”. Nơi đây từng là một Tiên Cung hùng vĩ, nhưng giờ chỉ còn là những tàn tích đổ nát, những khối đá khổng lồ lơ lửng trong không trung, và một trường lực hỗn loạn đến mức ngay cả Tiên Vương cũng khó lòng tiếp cận. Truyền thuyết kể rằng, đây là nơi một vị Tiên Tôn Thái Cổ đã ngã xuống trong một cuộc chiến tranh không tên, và linh hồn ông ta đã vĩnh viễn tan biến khỏi vòng luân hồi.
Lăng Trần cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ trong tâm hồn mình khi bước vào phế tích. Những mảnh ký ức chắp vá, như những tia sét xẹt qua não bộ, cho hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một cuộc chiến vĩ đại, những vị thần với hào quang chói lọi, và một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi thứ. Đây chính là những gì hắn cần: những dấu tích của quá khứ, những manh mối về Thiên Đạo nguyên thủy.
Hắn tiến sâu vào trung tâm phế tích, nơi một tòa tháp đổ nát chỉ còn lại một nửa. Trên đỉnh tháp, một khối đá màu xám tro, ẩn chứa những hoa văn cổ xưa mà ngay cả những Tiên Đế thông thái nhất cũng khó lòng giải mã, đang tỏa ra một luồng khí tức u ám. Đây là một “Huyết Ấn Thanh Thiên”, một loại văn tự cổ đại được khắc ghi bằng máu của những sinh linh vĩ đại, chứa đựng những bí mật kinh thiên động địa.
Lăng Trần đưa tay chạm vào Huyết Ấn. Ngay lập tức, một luồng ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, không còn là những mảnh vụn mà là một dòng chảy dữ dội. Hắn thấy một vũ trụ đang hình thành, một Thiên Đạo nguyên thủy tự nhiên và công bằng, nơi vạn vật sinh ra và chết đi theo một vòng luân hồi thuần khiết. Rồi, hắn thấy một vết nứt xuất hiện trên Thiên Đạo đó, một vết nứt do một thực thể không rõ nguồn gốc gây ra, một “Ám Chi Thiên Đạo” đang dần hình thành, nuốt chửng bản nguyên của Luân Hồi.
Hắn thấy những Tiên Tôn, Thần Chủ của kỷ nguyên Thái Cổ đã đứng lên chống lại, nhưng họ đã thất bại. Linh hồn của họ bị giam cầm, sức mạnh của họ bị phân tán, và bản thân vòng luân hồi bị biến chất, trở thành công cụ của kẻ chiến thắng. Vị Tiên Tôn đã khắc ghi Huyết Ấn này chính là một trong những người cuối cùng ngã xuống, để lại lời cảnh báo và một mảnh nhỏ của Thiên Đạo nguyên thủy bị phân tách, được phong ấn sâu bên trong Huyết Ấn.
Lăng Trần cảm thấy một cơn đau thấu xương khi dòng ký ức đó tràn vào, nhưng đồng thời, sức mạnh trong cơ thể hắn cũng tăng vọt. Mảnh Thiên Đạo nguyên thủy đó bắt đầu dung hợp với linh hồn hắn, khiến khí tức của hắn trở nên càng thêm mênh mông và cổ xưa. Hắn không còn là một Luân Hồi Giả đơn thuần, mà đã trở thành một “Người Giữ Mảnh Thiên Đạo”, mang trong mình một phần hy vọng của kỷ nguyên Thái Cổ.
Đúng lúc này, từ bốn phương tám hướng, vô số đạo quang mang xé rách không gian, lao thẳng về phía Thái Cổ Phế Tích. Những luồng khí tức hùng mạnh, áp đảo cả vùng trời, báo hiệu sự xuất hiện của những Tiên Đế chân chính. Bọn họ đã cảm nhận được sự thức tỉnh của mảnh Thiên Đạo nguyên thủy, và sự bất thường đến từ Lăng Trần.
“Kẻ dị số, ngươi dám chạm vào cấm kỵ!” Một giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp không gian, như sấm nổ giữa trời quang. Hàng loạt bóng người xuất hiện, mỗi người đều mang theo khí thế hủy thiên diệt địa. Có Tiên Đế mặc áo giáp vàng chói lọi, có Tiên Đế cưỡi trên lưng thú thần thoại, có Tiên Đế hóa thân thành một dòng sông sao. Tất cả đều là những “Thiên Đạo Thống Trị Giả” của Tiên Vực, những kẻ đã lợi dụng sự biến chất của Thiên Đạo để duy trì quyền lực của mình.
Ánh mắt Lăng Trần sắc lạnh, không hề sợ hãi. Hắn đã biết về sự tồn tại của bọn chúng, và bây giờ, hắn đã hiểu rõ bản chất của chúng. Bọn chúng không phải là thần linh vĩ đại, mà chỉ là những kẻ lợi dụng, những người canh giữ nhà tù Luân Hồi giả tạo. Mảnh Thiên Đạo nguyên thủy trong hắn rung động, như một lời thách thức gửi đến toàn bộ Tiên Vực.
“Cấm kỵ ư? Thứ các ngươi gọi là cấm kỵ, chỉ là sự thật bị che giấu,” Lăng Trần đáp lại, thanh âm tuy không lớn, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Thiên Đạo không phải để giam cầm, Luân Hồi không phải để thao túng. Các ngươi đã bóp méo tất cả!”
Sự xuất hiện của Huyết Ấn Thanh Thiên và lời tuyên bố của Lăng Trần đã chọc giận các Tiên Đế. Một vị Tiên Đế áo đen, toàn thân bao phủ bởi khí tức tử vong, lên tiếng: “Kẻ ngông cuồng! Ngươi là ai, dám vọng ngôn về Thiên Đạo? Mảnh Thiên Đạo đó đã bị phong ấn vĩnh viễn, không thể được thức tỉnh! Ngươi muốn phá vỡ trật tự của chúng ta sao?”
“Trật tự của các ngươi là sự giam cầm!” Lăng Trần đứng thẳng lưng, khí thế bùng nổ. Hắn không còn che giấu sức mạnh của mình. Với sự dung hợp của mảnh Thiên Đạo nguyên thủy, hắn đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới, một cảnh giới mà ngay cả các Tiên Đế cũng phải dè chừng. Hắn biết, cuộc đối đầu trực diện đã bắt đầu.
Hắn nhìn những Tiên Đế đang bao vây mình, ánh mắt quét qua từng kẻ một. Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ không còn tìm kiếm bí ẩn trong bóng tối nữa. Hắn sẽ công khai đối đầu, phá vỡ mọi xiềng xích, từng bước một. Con đường để trùng chỉnh Thiên Đạo và giải phóng Luân Hồi sẽ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nhưng Lăng Trần đã sẵn sàng. Hắn sẽ là người vén màn chân tướng, mang lại sự công bằng cho vạn vật, dù phải đối đầu với toàn bộ Tiên Vực, hay cả vũ trụ này.
Hắn biết, những Cổ Giới, Hư Vô Chi Địa không còn là những khái niệm xa vời. Chúng là mục tiêu tiếp theo, là nơi hắn sẽ tìm kiếm những mảnh ghép còn lại của Thiên Đạo nguyên thủy, và đối mặt với thực thể đã thao túng Luân Hồi từ thuở hồng hoang. Cuộc chiến này, hắn sẽ không đơn độc. Hắn mang theo ý chí của vị Tiên Tôn Thái Cổ, mang theo hy vọng của Luân Hồi chân chính, và mang theo vận mệnh của vạn giới.
Một làn sóng năng lượng hùng vĩ bùng nổ từ Lăng Trần, đẩy lùi những Tiên Đế đang bao vây. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt rực sáng như hai vì sao cổ xưa. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Thiên Đạo sẽ được trùng chỉnh!”