Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 109

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:32:49 | Lượt xem: 4

Chương 109: Luân Hồi Chi Ấn, Đạp Bằng Tiên Cung

Ánh sáng ngũ sắc từ Luân Hồi Ấn bao trùm Lăng Trần, không chỉ cường hóa thân thể hắn mà còn như mở ra một cánh cổng vô hình trong tâm thức. Những mảnh ký ức vụn vỡ, những cảm giác quen thuộc từ vô số kiếp Luân Hồi giờ đây không còn mơ hồ nữa, chúng hội tụ lại thành một dòng chảy mạnh mẽ, giúp hắn nắm giữ được một phần chân ý của Luân Hồi Đạo. Khí tức cổ xưa, uy nghiêm và vĩnh hằng bùng nổ, quét ngang qua không gian, khiến các cường giả Mộ Chi Tiên Cung đang bao vây phải lùi lại trong kinh hãi.

“Hỗn xược! Ngươi dám khinh thường Mộ Chi Tiên Cung ta!” Một trưởng lão râu tóc bạc phơ, tu vi Tiên Vương đỉnh phong, gầm lên giận dữ. Lão ta phất tay, một luồng Tiên Nguyên hùng hậu hóa thành vô số sợi xích vàng, lao thẳng tới trói buộc Lăng Trần. Đây là Tiên Pháp trấn phái “Cửu U Khóa Hồn”, chuyên dùng để giam cầm những Tiên Hồn mạnh mẽ nhất.

Tuy nhiên, Lăng Trần chỉ cười lạnh. Hắn đã không còn là Lăng Trần của quá khứ, không còn là kẻ chỉ biết phòng thủ hay liều mạng. Luân Hồi Ấn trong cơ thể hắn như một mặt trời nhỏ, không ngừng tuôn trào sức mạnh. Hắn nhấc tay phải, không sử dụng bất kỳ công pháp hay Tiên thuật nào cụ thể, chỉ đơn thuần là một nắm đấm. Nhưng nắm đấm đó lại mang theo một loại quy luật thâm sâu, một ý chí bất diệt.

“Phá!”

Một tiếng gầm nhẹ, và không gian quanh nắm đấm của Lăng Trần đột nhiên méo mó. Các sợi xích vàng vừa chạm vào vùng không gian đó liền như bị dòng chảy thời gian ăn mòn, nhanh chóng tan rã thành bụi tiên. Nắm đấm của hắn không dừng lại, tiếp tục xuyên thủng không gian, trực tiếp đánh thẳng vào ngực vị trưởng lão kia.

“Cái gì?!” Vị trưởng lão kinh hãi thốt lên, không kịp phản ứng. Một tiếng “rắc” vang lên, xương ngực lão ta lõm sâu, Tiên Hồn chấn động dữ dội. Lão ta bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt tái nhợt như tờ giấy. Chỉ một đấm, một Tiên Vương đỉnh phong đã bị trọng thương!

Sự tĩnh lặng bao trùm chiến trường. Tất cả các cường giả Mộ Chi Tiên Cung đều trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Một thiếu niên vừa mới đột phá Tiên Nhân cảnh, lại có thể một đấm trọng thương Tiên Vương đỉnh phong? Lực lượng Luân Hồi này rốt cuộc là thứ quỷ quái gì?

“Các ngươi cho rằng Luân Hồi chỉ là trò đùa sao?” Lăng Trần lạnh lùng quét mắt nhìn đám người. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể, mỗi tế bào đều như được tái sinh, tràn đầy năng lượng. Những ký ức về Tiên Pháp, Thần Thông từ vô số kiếp trước đang dần hội tụ, nhưng hắn không cần dùng đến chúng. Chỉ với bản năng của Luân Hồi Ấn, hắn đã đủ để trấn áp những kẻ này.

“Đừng sợ! Hắn chỉ là một mình! Triển khai Đại Trận Hộ Cung!” Một Tiên Quân trung kỳ hét lớn, cố gắng trấn tĩnh mọi người. Hàng trăm cường giả Mộ Chi Tiên Cung lập tức hành động, chia thành các nhóm, nhanh chóng kết thành một trận pháp khổng lồ. Ánh sáng xanh lam và đen kịt đan xen, tạo thành một kết giới vững chắc, đồng thời từ trong kết giới đó, vô số Tiên kiếm, Tiên đao, phù chú và pháp bảo bay ra như vũ bão, tạo thành một cơn lốc hủy diệt.

Đây là “Mộ Thiên Vạn Tượng Trận”, một đại trận phòng ngự và tấn công kết hợp, có thể gom tụ sức mạnh của hàng ngàn đệ tử và trưởng lão, đủ sức chống lại cả Tiên Đế sơ kỳ. Mộ Chi Tiên Cung đã sử dụng nó để bảo vệ Tiên Cung khỏi các thế lực thù địch trong hàng vạn năm qua.

Lăng Trần đứng giữa tâm bão, không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận dòng chảy của Luân Hồi Ấn. Trong luân hồi, mọi thứ đều có sinh, có diệt, có khởi đầu, có kết thúc. Mộ Thiên Vạn Tượng Trận này, dù hùng vĩ đến mấy, cũng không thoát khỏi quy luật đó.

“Luân Hồi Nghịch Chuyển!”

Lăng Trần đột ngột mở mắt, hai đồng tử sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Hắn vung tay, không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một hành động đơn giản như bóc tách một lớp vỏ. Một luồng sóng năng lượng vô hình lan tỏa, chạm vào Mộ Thiên Vạn Tượng Trận.

Kỳ lạ thay, không có tiếng nổ lớn, không có sự va chạm dữ dội. Thay vào đó, Mộ Thiên Vạn Tượng Trận bắt đầu run rẩy một cách bất thường. Những phù văn trên kết giới như bị tua ngược thời gian, trở nên mờ nhạt rồi biến mất. Các Tiên kiếm, Tiên đao đang lao tới Lăng Trần đột nhiên dừng lại giữa không trung, sau đó chúng như bị một lực lượng vô hình kéo ngược, bay trở lại vị trí cũ của mình, thậm chí còn chưa kịp rời khỏi tay người sử dụng.

“Cái gì?!”

“Trận pháp của ta!”

“Không thể nào! Mộ Thiên Vạn Tượng Trận lại bị phá một cách dễ dàng như vậy sao?!”

Hàng ngàn cường giả Mộ Chi Tiên Cung đều kinh hãi tột độ. Trận pháp của họ không bị phá hủy, mà là bị… đảo ngược. Như thể thời gian đã quay ngược lại vài giây, xóa bỏ mọi hành động của họ đối với Lăng Trần. Đây là một loại sức mạnh nằm ngoài sự hiểu biết của Tiên giới!

Lăng Trần không giải thích. Hắn bước về phía trước, mỗi bước đi đều như đạp lên dòng chảy của thời gian, khiến không gian xung quanh hắn trở nên bất định. Hắn hướng về phía trung tâm Mộ Chi Tiên Cung, nơi có một ngọn tháp cổ kính nhất, phát ra thứ khí tức âm u, cổ xưa.

Ngay lúc này, một tiếng thở dài trầm thấp vang vọng khắp Tiên Cung, mang theo sự tang thương của năm tháng.

“Dừng lại đi, người mang dấu ấn Luân Hồi.”

Từ ngọn tháp cổ kính, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một lão già gầy gò, lưng còng, tóc bạc trắng như sương tuyết, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm, chứa đựng sự minh triết và mệt mỏi của vạn kiếp. Ông ta không có bất kỳ khí tức tu vi nào, nhưng chỉ cần ông ta xuất hiện, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông ta. Ngay cả những Tiên Vương, Tiên Quân kiêu ngạo nhất cũng phải cúi đầu kính cẩn.

“Cung chủ!”

Đây là Mộ Thiên Cơ, Cung chủ Mộ Chi Tiên Cung, một tồn tại bí ẩn, đã sống qua vô số kỷ nguyên và được đồn đại là người duy nhất trong Tiên giới có thể gián tiếp cảm nhận được sự tồn tại của Thiên Đạo.

Lăng Trần dừng bước. Hắn nhìn chằm chằm vào Mộ Thiên Cơ. Từ người lão ta, hắn cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc, nhưng lại xa lạ. Đó là khí tức của sự giam cầm, của một vận mệnh bị định sẵn, nhưng lại cố gắng vùng vẫy. Nó giống như bản thân Luân Hồi, nhưng lại bị bóp méo.

“Ngươi là ai?” Lăng Trần hỏi, giọng nói trầm tĩnh, không còn sự ngạo nghễ như trước.

Mộ Thiên Cơ khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ u hoài. “Ta là kẻ canh giữ. Canh giữ một bí mật, canh giữ một lời nguyền, và canh giữ một hy vọng.” Ông ta nhìn Luân Hồi Ấn đang phát sáng trên trán Lăng Trần, ánh mắt phức tạp. “Ngươi cuối cùng cũng đã trở lại. Hay nói đúng hơn, một phần của ngươi đã trở lại.”

Lăng Trần nheo mắt. “Ngươi biết về ta? Về Luân Hồi?”

“Ta biết nhiều hơn ngươi tưởng,” Mộ Thiên Cơ đáp. “Mộ Chi Tiên Cung ta không phải là kẻ thù của ngươi, mà là những người đã bị bỏ lại. Chúng ta bảo vệ một phần của Thiên Đạo bị biến chất, không phải vì muốn thao túng nó, mà vì chúng ta tin rằng đó là cách duy nhất để duy trì sự cân bằng mong manh này.”

“Thiên Đạo bị biến chất?” Lăng Trần thốt lên. Những mảnh ký ức trong đầu hắn dường như đang cố gắng ghép nối, nhưng vẫn còn quá rời rạc. Hắn nhớ lại những giấc mơ về một thế giới rộng lớn hơn, một Thiên Đạo nguyên thủy, và một cảm giác đau đớn tột cùng.

Mộ Thiên Cơ gật đầu. “Vô số kỷ nguyên trước, Thiên Đạo đã bị tổn thương nghiêm trọng. Luân Hồi cũng vì thế mà trở nên hỗn loạn, không còn công bằng. Mộ Chi Tiên Cung ta được giao phó nhiệm vụ canh giữ ‘Phán Giới Đài’, một phần còn sót lại của Thiên Đạo nguyên thủy, nơi có thể gián tiếp ảnh hưởng đến vòng Luân Hồi hiện tại. Nhưng chúng ta không có khả năng sửa chữa nó, chỉ có thể cố gắng duy trì sự ổn định.”

“Phán Giới Đài?” Lăng Trần lặp lại. Cái tên này vang lên trong tâm trí hắn như một tiếng chuông cổ xưa, kích hoạt một dòng ký ức mạnh mẽ hơn. Hắn nhìn vào ngọn tháp phía sau Mộ Thiên Cơ. “Nó ở trong ngọn tháp đó?”

“Đúng vậy. Nhưng ngươi không thể vào được, cho đến khi ngươi thực sự hiểu rõ thân phận của mình, và chấp nhận gánh vác trách nhiệm,” Mộ Thiên Cơ nói, ánh mắt đầy thăm dò. “Sức mạnh Luân Hồi của ngươi đang thức tỉnh. Nhưng ngươi có biết, vì sao ngươi lại mang Luân Hồi Ấn, và vì sao ngươi lại bị truy đuổi bởi những thế lực đã thao túng Thiên Đạo suốt vạn cổ không?”

Lăng Trần im lặng. Hắn biết mình cần câu trả lời. Mộ Chi Tiên Cung này, không phải là một kẻ thù đơn thuần, mà là một cánh cửa dẫn đến chân tướng. Lời nói của Mộ Thiên Cơ đã mở ra một bức màn mới, hé lộ sự thật về một Thiên Đạo bị tổn thương, một Luân Hồi bị bóp méo, và một quá khứ bi tráng.

“Ta muốn biết tất cả,” Lăng Trần nói, ánh mắt kiên định. “Nếu Mộ Chi Tiên Cung các ngươi thực sự muốn duy trì sự cân bằng, thì hãy cho ta biết. Kẻ nào đã làm tổn thương Thiên Đạo? Kẻ nào đang thao túng Luân Hồi? Và ta, rốt cuộc là ai?”

Mộ Thiên Cơ nhìn Lăng Trần hồi lâu, như muốn nhìn thấu mọi ngóc ngách trong linh hồn hắn. Cuối cùng, ông ta thở dài. “Ngươi xứng đáng được biết. Nhưng nơi đây không phải là nơi để nói chuyện. Hãy theo ta vào trong. Ngươi đã chứng minh được sức mạnh của mình. Giờ là lúc để đối mặt với sự thật.”

Ông ta quay người, chậm rãi bước vào ngọn tháp cổ kính. Lăng Trần ngập ngừng một lát, rồi nhìn lại đám cường giả Mộ Chi Tiên Cung đang đứng bất động, gương mặt vẫn còn hiện rõ vẻ kinh hãi và khó hiểu. Hắn biết, quyết định này sẽ thay đổi vận mệnh của hắn, và có thể là cả Tiên giới.

Với một bước chân kiên quyết, Lăng Trần đi theo Mộ Thiên Cơ, bước vào ngọn tháp âm u, nơi cất giấu những bí mật vĩ đại về Thiên Đạo và Luân Hồi. Cuộc chiến bên ngoài đã tạm dừng, nhưng cuộc hành trình tìm kiếm chân tướng bên trong, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8