Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:29:35 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 104: Tiếng Vọng Phế Tích Cổ Giới

Rời khỏi Tiên Thành, Lăng Trần không chần chừ một khắc. Tiên Vực rộng lớn vô biên, không gian bị bóp méo bởi vô số trận pháp cổ xưa và những luồng năng lượng hỗn loạn. Chỉ những Tiên nhân có tu vi nhất định mới có thể tự do di chuyển giữa các vùng đất. Hắn vận chuyển Tiên lực, hóa thành một luồng sáng xanh, lao vun vút về phía chân trời, xuyên qua những tầng mây ngũ sắc và những dãy núi Tiên khí lượn lờ.

Con đường đến vùng phế tích cổ xưa không hề dễ dàng. Theo miêu tả trên tấm bản đồ ngọc giản mà hắn thu thập được, nơi đó nằm ở rìa một vùng Tiên Vực bị lãng quên, được gọi là “Hư Không Hải Giới” – một khu vực từng là chiến trường của một cuộc đại chiến Thái Cổ, giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ của các tiểu thế giới trôi nổi trong hư không, cùng với vô số tàn hồn và Tiên thú biến dị.

Trên đường đi, Lăng Trần lướt qua những cánh rừng Tiên thụ cổ thụ vươn cao tận trời, những dòng thác Tiên tuyền đổ xuống từ vách đá cheo leo, và cả những Tiên thành nhỏ ẩn mình trong mây khói. Hắn cũng không ít lần cảm nhận được những luồng khí tức cường đại của các Tiên nhân khác đang săn tìm Tiên dược hoặc bảo vật, nhưng hắn đều khéo léo tránh né, không muốn gây thêm phiền phức. Mục tiêu của hắn quá rõ ràng, và mỗi khắc trôi qua đều quý giá.

Ba ngày ba đêm phi hành không ngừng nghỉ, Lăng Trần dần cảm thấy một luồng khí tức u ám, cổ xưa tràn ngập không gian. Tiên khí vốn dĩ nồng đậm nay trở nên loãng hơn, xen lẫn vào đó là một thứ năng lượng mục ruỗng, nặng nề, mang theo mùi của tang thương và hủy diệt. Hắn biết, mình đã đến gần Hư Không Hải Giới.

Trước mắt Lăng Trần là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng bi tráng đến tột cùng. Vô số mảnh vỡ của những lục địa khổng lồ trôi nổi lơ lửng trong không gian hư vô. Chúng được kết nối với nhau bởi những cầu đá cổ xưa đã nứt vỡ, hoặc những cây cầu ánh sáng mờ nhạt sắp tan biến. Trên những mảnh đất đó, những phế tích của các kiến trúc Tiên gia khổng lồ sừng sững giữa trời đất, phần lớn đã đổ nát, chỉ còn lại những khối đá khổng lồ, những cột trụ chạm khắc tinh xảo bị ăn mòn bởi thời gian và chiến tranh.

Vùng phế tích mà chiếc vòng tay ngọc bích dẫn lối nằm trên một mảnh lục địa lớn nhất, trông như một hòn đảo khổng lồ đang trôi nổi. Khí tức u ám nhất cũng từ nơi đó tỏa ra. Lăng Trần hạ thấp độ cao, đáp xuống rìa phế tích. Mặt đất dưới chân hắn là những tảng đá xám xịt, loang lổ rêu phong và dấu vết của những vết nứt sâu hoắm.

“Thật sự là một nơi bị nguyền rủa,” Lăng Trần thì thầm. Hắn cảm nhận được vô số tàn niệm, oán khí vương vấn trong không khí, như những linh hồn không siêu thoát đang than khóc cho một quá khứ huy hoàng đã mất.

Chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay Lăng Trần khẽ rung lên, phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt, ấm áp, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Nó dẫn dắt hắn đi sâu vào vùng phế tích. Hắn cẩn thận bước đi giữa những đống đổ nát, những mảnh vỡ của bia đá khắc ghi Tiên văn cổ xưa. Những Tiên văn này đã bị phong hóa gần hết, chỉ còn lại vài nét mờ ảo, nhưng Lăng Trần vẫn có thể nhận ra chúng thuộc về một thời đại vô cùng xa xưa, cổ kính hơn cả những gì hắn từng thấy ở Tiên Vực hiện tại.

Hắn đi qua những đại điện đổ nát, những sân luyện võ rộng lớn giờ chỉ còn là bãi hoang tàn, những khu vườn Tiên dược đã bị khô cằn. Mọi thứ đều gợi lên một cảm giác bi thương và mất mát. Chắc chắn, nơi đây đã từng là một Thánh địa tu luyện, một cường tông, hoặc thậm chí là một Tiên triều hùng mạnh, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ.

Đột nhiên, chiếc vòng tay ngọc bích phát sáng mạnh hơn, kéo Lăng Trần về phía một ngọn tháp đổ nát, nằm sâu trong trung tâm phế tích. Ngọn tháp này dường như đã bị một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ đánh sập, chỉ còn lại một nửa thân tháp sừng sững, nhưng vẫn cao vút trời. Vô số vết nứt chằng chịt trên bề mặt, như những vết sẹo của một con thú khổng lồ bị trọng thương.

Bên trong ngọn tháp, một cầu thang đá xoắn ốc dẫn xuống lòng đất. Lăng Trần không chút do dự, bước xuống. Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, âm u, và một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ bắt đầu bao trùm. Đó là sự kết hợp của Tiên khí, ma khí, và một thứ năng lượng lạ lẫm, khiến linh hồn hắn khẽ run rẩy.

Dưới lòng đất là một không gian rộng lớn, hình vòm. Trung tâm của không gian này là một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc những hoa văn phức tạp, nhưng đã bị vỡ vụn một phần. Trên bệ đá, có một phiến đá hình tròn màu đen tuyền, kích thước bằng một tấm bia, đang lẳng lặng nằm đó. Phiến đá tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, như có vô số vì tinh tú ẩn chứa bên trong.

Chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay Lăng Trần rung lên bần bật, ánh sáng xanh tỏa ra bao trùm lấy hắn. Một lực hút vô hình kéo hắn đến gần phiến đá đen. Khi tay hắn vừa chạm vào bề mặt lạnh lẽo của phiến đá, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ, cuốn lấy ý thức của Lăng Trần.

Trong khoảnh khắc, Lăng Trần thấy mình đứng giữa một chiến trường rực lửa. Tiên pháp va chạm, thiên địa rung chuyển, vô số Tiên nhân ngã xuống. Hắn thấy những bóng người quen thuộc, những gương mặt mà hắn từng gặp trong những mảnh ký ức chắp vá của mình. Và ở trung tâm của cuộc chiến đó, hắn thấy nàng – cố nhân của hắn – đang chiến đấu với một bóng đen khổng lồ, thân hình vĩ đại che khuất cả bầu trời.

Bóng đen đó phát ra một luồng khí tức hủy diệt, méo mó, không thuộc về bất kỳ chủng tộc hay thế lực nào mà Lăng Trần từng biết. Nó không ngừng hấp thụ linh hồn của những Tiên nhân ngã xuống, khiến sức mạnh của nó càng lúc càng tăng lên. Nàng, cố nhân của hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng dần tỏ ra yếu thế. Trên tay nàng, chiếc vòng tay ngọc bích phát ra ánh sáng chói lòa, chống đỡ những đòn tấn công hủy diệt của bóng đen.

“Luân Hồi Ám Ảnh…” Giọng nói của nàng vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, đầy đau thương và tuyệt vọng. “Nó muốn phá vỡ Thiên Đạo, biến Luân Hồi thành xiềng xích vĩnh cửu!”

Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa, bóng đen vung tay, một luồng năng lượng đen kịt như mực xé toạc không gian, đánh thẳng vào nàng. Nàng cố gắng chống đỡ, nhưng sức mạnh của đòn đó quá kinh khủng. Chiếc vòng tay ngọc bích vỡ vụn thành trăm mảnh, năng lượng của nàng tan rã, và thân ảnh nàng bị cuốn vào một vòng xoáy hư không khổng lồ, biến mất không dấu vết.

“Không!” Lăng Trần muốn gào thét, muốn lao tới cứu nàng, nhưng hắn chỉ là một người quan sát, bị mắc kẹt trong dòng chảy ký ức. Cảnh tượng cuối cùng hắn thấy là ánh mắt đầy bi thương và bất lực của nàng, trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả.

Ý thức của Lăng Trần đột ngột bị kéo về thực tại. Hắn lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Phiến đá đen vẫn nằm im lìm trên bệ đá, nhưng nó đã hấp thụ một phần năng lượng từ chiếc vòng tay ngọc bích của hắn, và những vết nứt trên bề mặt nó giờ đây lấp lánh một ánh sáng xanh yếu ớt.

“Luân Hồi Ám Ảnh… Chính là nó!” Lăng Trần nghiến răng. Hắn đã biết kẻ thù của mình là ai, và tại sao Thiên Đạo Luân Hồi lại bị biến chất. Đó không phải là một sự hư hỏng tự nhiên, mà là một sự can thiệp tàn bạo, một sự hủy diệt có chủ đích.

Đúng lúc này, một tiếng cười khẩy lạnh lẽo vang lên trong không gian yên tĩnh. “Ồ, thật bất ngờ. Cứ tưởng chỉ là một Tiên nhân vô tình lạc bước, không ngờ lại là một kẻ có thể kích hoạt ‘Vọng Cổ Thạch’.”

Lăng Trần lập tức quay đầu lại. Từ một góc khuất của không gian ngầm, ba bóng người chậm rãi bước ra. Cả ba đều mặc áo choàng đen tuyền, che kín mặt mũi, chỉ để lộ ra đôi mắt sắc lạnh, đầy tham lam và tàn độc. Khí tức trên người bọn chúng không hoàn toàn là Tiên khí, mà xen lẫn một luồng năng lượng âm u, quen thuộc một cách đáng sợ.

“Các ngươi là ai?” Lăng Trần lạnh lùng hỏi, Tiên lực trong cơ thể đã âm thầm vận chuyển, sẵn sàng ứng phó.

Tên cầm đầu cười khẩy. “Chúng ta là những người bảo vệ bí mật của nơi này… và cũng là những người đang chờ đợi một kẻ như ngươi.” Hắn ta nhìn phiến đá đen, ánh mắt lóe lên vẻ thèm khát. “Chiếc vòng tay ngọc bích đó… ngươi chính là ‘Người Được Chọn’ mà chúng ta đã tìm kiếm bấy lâu. Ngươi có thể kích hoạt Vọng Cổ Thạch, vậy chắc chắn ngươi mang theo bí mật về ‘Thiên Đạo Luân Hồi’ nguyên thủy!”

Hắn ta vung tay, hai tên đồng bọn còn lại lập tức bao vây Lăng Trần. “Giao ra những gì ngươi tìm thấy, và có thể, chúng ta sẽ để lại cho ngươi một cái toàn thây.”

Lăng Trần nhìn chằm chằm vào đôi mắt sau lớp áo choàng đen của chúng. Luồng khí tức âm u kia… hắn đã từng cảm nhận thấy một phần nhỏ của nó trong những giấc mơ, những thị kiến về “Luân Hồi Ám Ảnh”. Chúng không phải là những Tiên nhân bình thường. Chúng là những kẻ đã bị ảnh hưởng, thậm chí là làm tay sai cho “Luân Hồi Ám Ảnh”!

“Muốn cướp đoạt?” Lăng Trần cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sát ý. “Các ngươi có lẽ đã nhầm người rồi. Ta đến đây để vén màn sự thật, không phải để bị các con chó săn của ‘Luân Hồi Ám Ảnh’ cản đường.”

Hắn không nói nhiều lời, bàn tay nắm chặt, Tiên lực bùng nổ, hóa thành một đạo quyền phong mạnh mẽ, trực tiếp đánh về phía tên cầm đầu. Cuộc chiến tại phế tích cổ xưa, nơi cất giấu bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi, đã chính thức bùng nổ!

Phiến đá đen trên bệ đá rung lên khe khẽ, như đang chứng kiến một định mệnh mới đang được viết nên. Khúc ca Luân Hồi tại Tiên Vực, giờ đây, không chỉ là bi tráng, mà còn là bản hùng ca của sự đối đầu và phản kháng.

Lăng Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Những kẻ đã bị “Luân Hồi Ám Ảnh” thao túng chắc chắn không chỉ có ba tên này. Và bí mật về sự biến chất của Thiên Đạo, về số phận của cố nhân hắn, còn sâu xa hơn rất nhiều. Hắn phải mạnh mẽ hơn, phải vén màn tất cả!

Hắn lao vào trận chiến, thân ảnh như một bóng ma, mỗi quyền mỗi chưởng đều mang theo uy lực kinh thiên động địa, quét sạch mọi chướng ngại vật trên con đường tìm kiếm sự thật của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8