Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 100
Chương 100: Tiếng Vọng Khai Mở, Đại Chiến Tiên Vực
Khi Dấu ấn Luân Hồi trong lòng bàn tay Lăng Trần bùng lên ánh sáng rực rỡ, không gian xung quanh hắn không chỉ đơn thuần là bị chấn động. Đó là một vết nứt xé toạc tấm màn vô hình bao phủ toàn bộ vũ trụ, một vết nứt vô hình nhưng lại đủ sức khiến mọi Tiên Đế, Thần Chủ, và cả những Quỷ Thần cổ xưa nhất phải run rẩy từ tận linh hồn. Tiếng gầm thét trong im lặng của Ám Chi Thiên Đạo, một thực thể đã giam cầm vận mệnh vạn vật từ vô số kỷ nguyên, không phải là ẩn dụ. Đó là một cơn sóng thần ý chí, tràn ngập sự phẫn nộ và sợ hãi, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Tiên Vực, xuyên qua các tiểu thế giới và thậm chí cả những Cổ Giới bị lãng quên.
Bầu trời Tiên Vực, vốn dĩ luôn rực rỡ bởi vô vàn tinh vân và tinh tú, bỗng chốc bị bao phủ bởi một màu mực đen kịt. Những tia sét đen kịt, mang theo khí tức hủy diệt và biến chất, xé toạc màn đêm, không ngừng giáng xuống các tông môn hùng mạnh, các gia tộc cổ xưa. Đây không còn là thiên kiếp, mà là cơn thịnh nộ trực tiếp của một ý chí siêu việt. Những ngọn núi Tiên linh sụp đổ, sông Tiên cạn khô, và vô số sinh linh cấp thấp hơn chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết trước khi bị hóa thành tro bụi, linh hồn bị hút cạn vào những xoáy đen vô tận trên bầu trời.
Lăng Trần đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, nhưng lại cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Dấu ấn Luân Hồi trên tay hắn, giờ đây không chỉ là một ấn ký, mà đã biến thành một vòng xoáy tinh vân thu nhỏ, liên tục hấp thụ những dòng năng lượng hỗn loạn từ Ám Chi Thiên Đạo đang cuộn trào. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của Nguồn Cội, một cảm giác vừa xa xôi lại vừa gần gũi, như thể nó đang ở ngay trước mắt nhưng lại bị ngăn cách bởi vô số lớp không gian và thời gian. Những mảnh ký ức vụn vỡ bỗng chốc liên kết lại, tạo thành một dòng chảy cuồn cuộn trong tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới rực rỡ, nơi Thiên Đạo vận hành hài hòa, nơi Luân Hồi là một dòng chảy sinh diệt tự nhiên, chứ không phải một nhà tù linh hồn.
Rồi, hắn thấy sự xuất hiện của Ám Chi Thiên Đạo. Không phải là một thực thể có hình hài, mà là một bóng đen khổng lồ, một ý chí vặn vẹo được sinh ra từ sự tham lam, sợ hãi và dục vọng của một kỷ nguyên đã sụp đổ. Nó đã nuốt chửng, biến chất Thiên Đạo nguyên thủy, phong ấn Nguồn Cội Luân Hồi, biến vòng luân hồi thành một công cụ để duy trì sự thống trị của nó, bóc lột linh hồn và năng lượng từ vạn vật. Những Tiên Đế mà Ám Chi Thiên Đạo triệu hồi không phải là những kẻ mạnh nhất trong Tiên Vực, mà là những kẻ đã hoàn toàn bị nó kiểm soát, ý chí và linh hồn bị bóp méo, chỉ còn là những con rối phục tùng mệnh lệnh.
Cùng lúc đó, Lăng Trần cũng cảm nhận được những “kẻ phản nghịch” mà Ám Chi Thiên Đạo đang truy sát. Đó là những linh hồn mạnh mẽ, những Tiên Tôn, Thần Chủ từ các kỷ nguyên trước đã may mắn thoát khỏi sự khống chế của Ám Chi Thiên Đạo, hoặc những người đã nhìn thấu bản chất giả dối của Thiên Đạo hiện tại. Họ đang bị săn lùng không ngừng, nhưng giờ đây, với sự thức tỉnh của Dấu ấn Luân Hồi, một tia hy vọng mới đã bùng lên trong họ, khiến họ cảm thấy một sự liên kết vô hình với Lăng Trần.
“Ngươi… dám… phản nghịch… Thiên Đạo!” Một giọng nói vô hình, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào, vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lăng Trần, mang theo một sức ép đủ để nghiền nát một vị Tiên Vương. Đó là ý chí của Ám Chi Thiên Đạo. “Ngươi là tàn dư… của quá khứ… sẽ bị… xóa sổ!”
Lăng Trần không nói gì. Hắn chỉ hít thở sâu, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, trong từng tế bào. Những ký ức không ngừng tuôn trào, không chỉ là của một kiếp, mà của vô số kiếp Luân Hồi, những kiếp sống đã bị Ám Chi Thiên Đạo phong ấn. Hắn không còn là thiếu niên của thế giới phàm tục, cũng không phải là cường giả của tiểu thế giới tu chân. Hắn là một Luân Hồi Giả, một tồn tại mang theo dấu ấn của Thiên Đạo nguyên thủy, một mảnh vỡ của trật tự đã bị lãng quên.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua màn đêm đen kịt của Tiên Vực, nhìn về phía một điểm xa xăm trong hư vô. Đó là Nguồn Cội Luân Hồi, nơi mà Ám Chi Thiên Đạo đã phong ấn để duy trì sự thống trị của mình. Hắn biết, con đường đến đó sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ có những Tiên Đế và Quỷ Thần của Ám Chi Thiên Đạo, mà còn có cả những cạm bẫy cổ xưa, những lời nguyền và phong ấn mà ngay cả Tiên Tôn cũng khó lòng vượt qua.
Một làn sóng năng lượng hắc ám khổng lồ từ xa ập đến, mang theo hàng vạn Tiên Quân, Tiên Vương và dẫn đầu là ba vị Tiên Đế uy áp ngút trời, thân hình khổng lồ, được bao bọc bởi những luồng hắc khí tử vong. Chúng là những chiến tướng hàng đầu của Ám Chi Thiên Đạo, những kẻ đã bị biến chất hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng săn giết và phục tùng.
“Lăng Trần, ngươi không thoát được đâu!” Một trong số chúng gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét, chứa đựng sự khinh miệt và tự tin. “Ngươi đã đánh thức cơn giận của Ám Chi Thiên Đạo, và giờ đây, mọi sinh linh trong vũ trụ sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của ngươi!”
Lăng Trần bình thản nhìn chằm chằm vào đội quân đang lao tới. Hắn giơ cao Dấu ấn Luân Hồi, nó không chỉ phát sáng mà còn rung động như một trái tim đang đập, cộng hưởng với một thứ gì đó vô hình trong sâu thẳm vũ trụ. Hắn không cần phải chiến đấu một mình. Ký ức cho hắn biết điều đó. Những “kẻ phản nghịch” kia, họ đang chờ đợi một tín hiệu, một hy vọng.
Đúng như dự đoán, từ các góc khác của Tiên Vực, những luồng sáng rực rỡ bỗng chốc bùng lên, xuyên thủng màn đêm của Ám Chi Thiên Đạo. Một pho tượng cổ xưa bằng đá, vốn dĩ đã bị phong ấn dưới đáy biển sâu vạn trượng của một Tiên Vực, bỗng nứt vỡ, giải phóng một vị Tiên Tôn đã bị giam cầm từ vô số kỷ nguyên. Một ngọn tháp vàng ròng, vốn là nơi trấn áp một Quỷ Thần mạnh mẽ, bỗng chấn động, nhưng thay vì Quỷ Thần thoát ra, lại là một nữ nhân tuyệt mỹ, với ánh mắt kiên định và một thanh kiếm cổ xưa trong tay, xé toạc không gian mà xuất hiện. Tại một Tiên Vực khác, một đại trận cổ xưa bỗng vỡ tan, giải phóng một đội quân Tiên Binh đã ngủ say, nhưng không phải để phục vụ Ám Chi Thiên Đạo, mà để chiến đấu vì một trật tự đã bị lãng quên.
“Tiếng vọng của Luân Hồi đã thức tỉnh!” Giọng nói của nữ nhân tuyệt mỹ vang vọng khắp Tiên Vực, mang theo sự mừng rỡ và kiên cường. “Hỡi những kẻ bị giam cầm, những kẻ bị lãng quên, đã đến lúc chúng ta phá vỡ xiềng xích!”
Ám Chi Thiên Đạo run rẩy dữ dội hơn, ý chí của nó bị chấn động mạnh. Nó không ngờ rằng, một Dấu ấn Luân Hồi nhỏ bé lại có thể tạo ra hiệu ứng dây chuyền đến vậy, đánh thức những linh hồn đã bị nó phong ấn sâu nhất. Sự sợ hãi bắt đầu len lỏi vào ý chí vặn vẹo của nó. Nó biết, Nguồn Cội đang bị đe dọa, và sự tồn tại của nó đang bị lung lay.
Lăng Trần nhìn thấy những đồng minh đang thức tỉnh, cảm thấy một luồng sức mạnh mới, một ý chí kiên cường không chỉ của riêng hắn, mà của vô số sinh linh đã chịu đựng sự áp bức. Hắn không còn cảm thấy cô đơn. Con đường phía trước vẫn là một biển lửa, nhưng hắn đã có những ngọn đuốc đồng hành.
Hắn phóng lên không trung, Dấu ấn Luân Hồi phát ra một luồng sáng vàng rực rỡ, đối chọi với màn đêm của Ám Chi Thiên Đạo. “Luân Hồi không phải là nhà tù!” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp các cõi giới, “Mà là sự tái sinh! Thiên Đạo không phải là sự khống chế, mà là sự hài hòa! Hôm nay, ta sẽ vén màn chân tướng, tái tạo Luân Hồi, và định hình lại vận mệnh vũ trụ!”
Trận chiến vĩ đại đã chính thức bùng nổ. Không chỉ là cuộc đối đầu giữa Lăng Trần và Ám Chi Thiên Đạo, mà là cuộc chiến giữa trật tự cũ và trật tự mới, giữa sự giam cầm và sự tự do, giữa cái chết và sự tái sinh. Lăng Trần, mang theo hy vọng và gánh nặng của vô số kiếp, đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường tái tạo Thiên Đạo, hướng về Nguồn Cội Luân Hồi đã bị lãng quên, trong một bản giao hưởng của máu và lửa.