Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 74
Chương 74: Cổ Giới Vấn Đạo – Tiếng Vọng Thức Tỉnh
Lăng Trần bước vào đường hầm tối đen như vực thẳm. Lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và u buồn ập đến, khiến toàn thân hắn như bị đóng băng. Đây không phải là sự lạnh lẽo của không khí, mà là sự băng giá của thời gian, của những kiếp sống đã trôi qua và những bi kịch bị lãng quên. Hắn có cảm giác như mình không chỉ bước qua một cánh cổng đá, mà là bước qua hàng triệu năm lịch sử.
Đường hầm kéo dài, không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có tiếng bước chân Lăng Trần vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn kích hoạt Thiên Nhãn, nhưng tầm nhìn cũng chỉ bị giới hạn bởi sự u tối dày đặc này. Tuy nhiên, cảm giác về “mảnh vỡ Thiên Đạo” và “ký ức tiền kiếp” càng lúc càng rõ ràng, như một sợi chỉ vô hình dẫn lối hắn đi sâu hơn vào lòng đất.
Sau khoảng khắc vô định, đường hầm bắt đầu mở rộng. Lăng Trần cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt thổi tới, mang theo mùi của đất đá cổ xưa và một chút hương vị kim loại lạ lùng. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một tia sáng yếu ớt từ phía xa. Tăng tốc bước đi, hắn cuối cùng cũng thoát khỏi đường hầm, đặt chân lên một vùng đất hoàn toàn khác biệt.
Trước mắt Lăng Trần là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy tan hoang. Đây là một thế giới ngầm rộng lớn, trần hang động cao vút đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, được chiếu sáng bởi những tinh thể lấp lánh màu xanh lam và tím nhạt mọc dày đặc trên vách đá. Tuy nhiên, thay vì sự sống, nơi đây lại tràn ngập những tàn tích của một nền văn minh đã sụp đổ. Những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường thành bằng ngọc thạch vỡ vụn, những pho tượng điêu khắc tinh xảo giờ chỉ còn là cát bụi. Cỏ cây hiếm hoi mọc lên từ kẽ nứt, mang một màu sắc xám xịt, khô cằn, như những chứng nhân câm lặng của một tai ương khủng khiếp.
“Đây là Cổ Giới…” Lăng Trần lẩm bẩm, cảm nhận từng hạt bụi trong không khí đều mang theo sức nặng của lịch sử. Hắn có cảm giác như mình đã từng đặt chân đến nơi này, hoặc một nơi tương tự, trong một kiếp sống xa xưa nào đó. Cảm giác quen thuộc đến rợn người, đi kèm với nỗi đau mơ hồ trong tâm trí.
Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng khám phá. Mỗi bước đi của hắn đều khuấy động những lớp bụi thời gian, để lộ ra những dấu vết của một quá khứ huy hoàng. Hắn đi ngang qua một khu vực dường như là một đài tế lễ cổ xưa, với một bệ đá trung tâm bị nứt toác, nhưng những phù văn khắc trên đó vẫn còn mờ ảo. Khi Lăng Trần đưa tay chạm vào bệ đá, một luồng điện xẹt qua, một dòng năng lượng cổ xưa tràn vào cơ thể hắn.
Đồng thời, những mảnh ký ức chắp vá bỗng bùng nổ trong tâm trí hắn. Hắn thấy một bầu trời rực lửa, những tiếng gào thét của sinh linh, những vị thần khổng lồ chiến đấu với những bóng tối vô hình. Hắn thấy một người phụ nữ với mái tóc bạc phấp phới, đôi mắt tràn ngập bi thương, đang cố gắng vá lại một thứ gì đó đã bị vỡ vụn. Và rồi, một cảm giác mất mát không thể tả, một sự trống rỗng sâu thẳm, như thể một phần linh hồn hắn đã bị xé toạc. Cảm giác đó quen thuộc đến mức hắn phải quỳ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng chịu đựng cơn đau như xé rách tâm can.
Đây chính là “Đại Biến Cố” mà hắn đang tìm kiếm. Những mảnh vỡ ký ức tuy không hoàn chỉnh, nhưng đã đủ để hắn nhận ra rằng sự kiện đó không chỉ là một thảm họa, mà là một sự phản bội, một sự sụp đổ của trật tự vũ trụ. Người phụ nữ tóc bạc kia… liệu có phải là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hay là một vị Tiên Tôn nào đó đã cố gắng chống lại sự hủy diệt?
Khi cơn đau dần lắng xuống, Lăng Trần thở hổn hển. Hắn cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đã tăng lên một chút, và những mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn sâu trong linh hồn hắn dường như đã được “kích hoạt” thêm một phần. Nhưng điều quan trọng hơn, những ký ức này đã củng cố quyết tâm của hắn. Hắn phải tìm ra sự thật, phải hàn gắn lại mọi thứ.
Đúng lúc này, một tiếng động nhẹ thu hút sự chú ý của hắn. Từ phía một đống đổ nát cách đó không xa, một bóng người chậm rãi xuất hiện. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc một bộ trường bào đã bạc màu theo thời gian, lưng còng, dáng vẻ tiều tụy. Đôi mắt lão đục ngầu, nhưng khi nhìn thấy Lăng Trần, trong đó lại lóe lên một tia sáng sắc bén đến kinh ngạc.
“Kẻ ngoại lai…” Lão già thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng đá cọ xát. “Làm sao ngươi có thể vào được nơi này? Kẻ canh giữ đã chết từ lâu, và cánh cổng đã bị phong ấn vĩnh viễn…”
Lăng Trần đứng dậy, thủ thế phòng bị. Hắn không thể cảm nhận được tu vi của lão già này, điều đó cho thấy lão ta hoặc là một phàm nhân không có chút sức mạnh nào, hoặc là một cường giả đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, che giấu hoàn toàn khí tức. Nhưng trực giác của hắn mách bảo, lão già này không hề đơn giản.
“Ta đến đây để tìm kiếm sự thật,” Lăng Trần đáp, giọng điệu bình tĩnh. “Về Thiên Đạo đã bị tổn thương, và về Đại Biến Cố đã xảy ra ở Thái Cổ.”
Nghe thấy những lời đó, đôi mắt đục ngầu của lão già bỗng mở to, tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi. “Thiên Đạo… Đại Biến Cố… Ngươi biết những gì? Một kẻ phàm nhân như ngươi làm sao có thể biết được những bí mật đã bị chôn vùi hàng triệu năm?”
“Ta không phải phàm nhân,” Lăng Trần nói, đồng thời giải phóng một chút khí tức của Thiên Đạo mảnh vỡ trong cơ thể mình. Mặc dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng nó vẫn đủ để khiến không gian xung quanh rung động nhẹ, và những tinh thể trên vách đá phát sáng mạnh hơn.
Lão già lùi lại một bước, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hãi. “Ngươi… Ngươi mang theo khí tức của Thiên Đạo Nguyên Thủy? Không thể nào! Năng lượng đó đã biến mất, đã bị nghiền nát cùng với sự sụp đổ của thời đại!” Lão run rẩy, đôi mắt nhìn Lăng Trần đầy phức tạp, vừa sợ hãi, vừa tràn ngập một niềm hy vọng đã bị lãng quên.
“Ta cũng không rõ,” Lăng Trần lắc đầu. “Ta chỉ biết rằng nó là một phần của ta, và nó đang dẫn ta đến đây.” Hắn nhìn kỹ lão già, bỗng nhiên một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Một sự quen thuộc mơ hồ, như thể đã từng gặp lão ta trong một giấc mơ, hoặc một viễn cảnh xa xăm nào đó.
Lão già nhìn chằm chằm vào Lăng Trần, một lúc lâu sau mới thở dài một hơi. “Ngươi… ngươi không phải là người của thời đại này. Ngươi là một Luân Hồi Giả… một trong những linh hồn hiếm hoi có thể mang theo dấu ấn của những kiếp trước.” Lão ta tiến lại gần, ánh mắt đục ngầu giờ đây lại có vẻ thấu suốt hơn. “Ta đã chờ đợi rất lâu… rất rất lâu… kể từ khi ta chứng kiến sự sụp đổ của tất cả.”
Lăng Trần cau mày. “Ngươi là ai?”
“Ta là một kẻ canh giữ,” lão già đáp, giọng đầy bi thương. “Một kẻ canh giữ đã thất bại trong nhiệm vụ của mình. Ta đã được giao phó bảo vệ một mảnh ghép của Thiên Đạo, nhưng trong trận đại chiến đó, ta đã không thể… không thể bảo vệ được nó.” Lão ta chỉ vào bệ đá mà Lăng Trần vừa chạm vào. “Nơi đây từng là một Thiên Đạo Đài, nơi một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy trú ngụ. Nhưng nó đã bị phá hủy, và ta… ta bị ràng buộc ở lại đây, như một linh hồn lạc lối, chờ đợi một tia hy vọng.”
Lăng Trần nhìn Thiên Đạo Đài đã tan hoang, rồi nhìn lão già. “Ngươi nói ngươi chờ đợi… có phải là chờ đợi ta?”
Lão già gật đầu chậm rãi. “Những linh hồn mang theo khí tức của Thiên Đạo Nguyên Thủy là rất hiếm. Và những Luân Hồi Giả có thể nhớ lại quá khứ lại càng hiếm hơn. Ngươi là sự kết hợp của cả hai. Ngươi chính là tia hy vọng cuối cùng của thế giới này, của Thiên Đạo đã bị vỡ vụn.”
Một cái tên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí Lăng Trần. “Ngươi có biết… một người bạn cũ đã hy sinh…?” Hắn hỏi, dù không biết tại sao mình lại hỏi điều đó.
Lão già thở dài, đôi mắt ngấn lệ. “Trong trận đại chiến đó, vô số anh hùng đã ngã xuống. Những người mạnh nhất, những người gần gũi nhất với Thiên Đạo… đều đã hy sinh. Họ đã dùng chính mạng sống của mình để cố gắng bảo vệ những mảnh vỡ cuối cùng, để Thiên Đạo có thể có cơ hội được tái sinh.” Lão nhìn Lăng Trần với ánh mắt đầy ý nghĩa. “Có lẽ, linh hồn của những người bạn đó… đã hóa thành một phần của ngươi, hoặc đang chờ đợi ngươi ở những mảnh ghép khác của Thiên Đạo.”
Lời nói của lão già càng làm rõ hơn những mảnh ký ức mơ hồ của Lăng Trần. Không chỉ là sự mất mát, mà còn là sự hy sinh cao cả. Hắn không đơn độc trong cuộc hành trình này, hắn đang gánh vác ý chí và hy vọng của vô số tiền bối.
“Vậy, mảnh ghép Thiên Đạo mà ngươi canh giữ… nó ở đâu?” Lăng Trần hỏi, giọng nói đầy kiên định.
Lão già quay người, chỉ về phía sâu hơn trong Cổ Giới, nơi có một ngọn núi đá khổng lồ, trông như một con thú khổng lồ đang ngủ vùi trong bóng tối. “Nó nằm sâu bên trong ngọn núi đó, được bảo vệ bởi những kết giới cổ xưa và những tàn dư của kẻ thù. Ta đã không thể tiến vào kể từ sau Đại Biến Cố. Nhưng ngươi… ngươi có khí tức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ngươi có thể làm được.”
“Ngươi sẽ đi cùng ta chứ?” Lăng Trần hỏi.
Lão già lắc đầu. “Ta không thể. Nhiệm vụ của ta là canh giữ nơi đây, chờ đợi ngươi đến. Hơn nữa, ta đã quá già yếu, linh hồn ta đã sắp tan biến. Nhưng ta có thể cho ngươi một thứ.” Lão từ từ đưa tay lên, một ánh sáng yếu ớt từ lòng bàn tay lão phát ra, ngưng tụ thành một viên ngọc thạch nhỏ, bên trong ẩn chứa một luồng năng lượng thần bí.
“Đây là ‘Thiên Đạo Dẫn’, một mảnh ý chí nhỏ của Thiên Đạo Nguyên Thủy mà ta đã cố gắng bảo vệ trong vô số năm. Nó sẽ dẫn lối cho ngươi, và giúp ngươi vượt qua những chướng ngại đầu tiên. Hãy nhớ, con đường phía trước đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng tràn ngập cơ hội.” Lão già đặt viên ngọc vào tay Lăng Trần. Vừa chạm vào, Lăng Trần cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, và những ký ức mơ hồ về người bạn đã hy sinh lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một lời động viên thầm lặng.
Lão già mỉm cười yếu ớt, thân ảnh dần trở nên mờ ảo hơn. “Đi đi, Luân Hồi Giả. Hãy tìm kiếm sự thật, hãy hàn gắn lại Thiên Đạo. Vận mệnh của vũ trụ nằm trong tay ngươi.”
Lăng Trần nắm chặt viên Thiên Đạo Dẫn, nhìn thân ảnh lão già dần tan biến vào không khí, hóa thành những hạt bụi lấp lánh như tinh tú. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự tiếp nối của một cuộc hành trình vĩ đại. Với viên Thiên Đạo Dẫn trong tay, và những ký ức tiền kiếp đang dần thức tỉnh, Lăng Trần hướng ánh mắt về phía ngọn núi đá khổng lồ. Phía trước hắn là một thử thách mới, một mảnh ghép quan trọng khác của Thiên Đạo, và có thể là cả sự thật về số phận của người bạn cũ. Cổ Giới này, tưởng chừng đã chết, giờ đây lại vang vọng những tiếng gọi của quá khứ, chờ đợi người định mệnh đến để vén màn bí mật.