Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:09:55 | Lượt xem: 4

Chương 73: Tiến Vào Thái Cổ, Mảnh Vỡ Tàn Chương

Lăng Trần vững vàng tiến bước về phía Đông, bóng lưng hắn hòa vào màn sương mờ ảo của Cổ Giới. Ngọn núi phía sau, nơi Trưởng lão Lâm từng ngự trị và dị bảo vĩnh hằng được canh giữ, giờ đây chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ. Không một tiếng động, không một luồng khí tức, như thể mọi thứ đã bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian. Sự biến mất đột ngột của một cường giả cấp bậc Chuẩn Đế và một dị bảo kinh thiên đã gây ra một làn sóng chấn động ngầm trong toàn bộ Cổ Giới, dù chưa ai thực sự hiểu được điều gì đã xảy ra.

Dọc đường đi, Lăng Trần cảm nhận được những luồng ý niệm dò xét từ xa, những ánh mắt ẩn giấu trong các tông môn cổ xưa và gia tộc tu chân lâu đời. Họ tò mò, hoài nghi, nhưng cũng tràn đầy kiêng kỵ. Sức mạnh mà hắn bộc lộ, dù chỉ là thoáng qua, đã vượt xa những gì mà Cổ Giới này có thể chứa đựng. Hắn không bận tâm, bởi mục tiêu của hắn không phải là danh vọng hay quyền lực nơi đây, mà là tìm kiếm chân tướng của Luân Hồi và Thiên Đạo. Luồng khí tức cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn đang vẫy gọi từ phía Đông, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm.

Hành trình càng sâu vào Cổ Giới, cảnh vật càng trở nên hoang tàn và hùng vĩ. Lăng Trần băng qua những thung lũng sâu thẳm bị bao phủ bởi sương mù độc hại, nơi những thân cây cổ thụ mục ruỗng đứng sừng sững như những pho tượng đá. Hắn leo lên những dãy núi đá sắc nhọn vươn thẳng lên trời, đỉnh núi bị mây mù che khuất, ẩn chứa những bí mật không ai biết. Nơi đây, sức sống dường như bị bào mòn, chỉ còn lại dấu vết của một thời đại huy hoàng đã lụi tàn. Mỗi tấc đất, mỗi ngọn cỏ đều thấm đẫm khí tức tang thương, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật.

“Cổ Giới này… từng là một phần của Tiên Vực sao?” Lăng Trần khẽ lẩm bẩm. Những mảnh ký ức chắp vá trong đầu hắn đôi khi gợi lên những hình ảnh về những tòa thành nguy nga, những tông môn hùng mạnh, và những sinh linh có thể tung hoành giữa các vì sao. Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là phế tích. Sự tàn lụi này không phải do chiến tranh hay thiên tai thông thường, mà là một sự kiện vĩ đại, một tai ương khủng khiếp đã xé toạc cả một kỷ nguyên.

Khi Lăng Trần tiến vào một vùng đất cằn cỗi, nơi những ngọn núi lửa đã tắt từ hàng vạn năm trước, hắn bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc. Đó là khí tức của “Thiên Đạo” – nhưng không phải là Thiên Đạo toàn vẹn mà hắn từng biết, mà là một phiên bản méo mó, bị bóp méo, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó cố tình biến đổi. Hắn dừng lại trước một phế tích cổ xưa, dường như là tàn tích của một cung điện khổng lồ. Những cột đá đổ nát, những bức tường phủ đầy rêu phong, và những bức phù điêu mờ nhạt khắc họa những cảnh tượng chiến tranh giữa các vị thần, hoặc những sinh linh có hình dáng kỳ dị, cao lớn như núi.

Trong đống đổ nát, Lăng Trần phát hiện ra một tấm bia đá nứt vỡ, chỉ còn lại một nửa. Hắn vươn tay chạm vào, một luồng khí tức cổ xưa ập thẳng vào linh hồn hắn. Không phải là ký ức, mà là một đoạn thông tin được khắc sâu vào thạch bia bằng một loại pháp tắc đã thất truyền. Tấm bia kể về “Thiên Đạo Nguyên Thủy” – một thực thể vô hình, vô danh, là cội nguồn của mọi quy tắc, mọi luân hồi. Nó không có ý thức cá nhân, nhưng duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Rồi, một “Đại Biến Cố” đã xảy ra, một sự kiện kinh hoàng đến mức không thể diễn tả, khiến Thiên Đạo bị tổn thương nặng nề, phân liệt thành vô số mảnh vỡ, và Luân Hồi bị bẻ cong. Từ đó, các thế lực khác đã lợi dụng sự suy yếu này để tự mình thao túng, tạo ra những “Thiên Đạo” giả dối, phục vụ cho mục đích riêng.

“Thì ra là vậy…” Lăng Trần nhắm mắt lại, những mảnh ký ức về kiếp trước của hắn bỗng trở nên rõ ràng hơn một chút. Hắn nhớ về những cuộc tranh đấu không ngừng nghỉ, về những lời thề nguyện bảo vệ trật tự, và cả về sự phản bội. Hắn không phải là kẻ duy nhất muốn chữa lành Thiên Đạo, nhưng hắn là kẻ duy nhất còn sót lại, mang trong mình dấu ấn của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Dị bảo hắn thu được từ Trưởng lão Lâm chính là một mảnh vỡ của Thiên Đạo, chứa đựng một phần quy tắc nguyên bản. Hắn đã vô thức dung hợp nó, và sức mạnh của hắn đã tăng lên đáng kể, vượt xa cảnh giới Chuẩn Đế thông thường.

Tiếp tục hành trình, Lăng Trần cảm thấy luồng khí tức từ phía Đông càng lúc càng mạnh mẽ, nhưng cũng xen lẫn sự nguy hiểm. Đó là khí tức của một bí cảnh Thái Cổ, một nơi thời gian dường như đã bị ngưng đọng, nơi những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ vẫn còn được lưu giữ. Tuy nhiên, khi hắn đến gần, một màn sương đen kịt đột ngột bao phủ con đường, kèm theo tiếng gầm gừ trầm đục.

Một nhóm tu sĩ xuất hiện từ trong màn sương, thân hình bao phủ bởi những bộ giáp đen nhánh, trên ngực khắc họa một biểu tượng kỳ lạ: một vòng tròn bị bẻ gãy. Chúng có tu vi không yếu, đứng đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng. “Kẻ dám mạo phạm vùng cấm của Tổ Tộc!” Lão già gầm lên, giọng nói khàn đặc. “Ngươi đã giết Trưởng lão Lâm và cướp đi dị bảo, lại còn dám đến đây tìm cái chết!”

Lăng Trần nhíu mày. “Tổ Tộc? Các ngươi là tàn dư của thế lực đã thao túng Thiên Đạo sao?”

Lão già cười khẩy. “Ngươi biết quá nhiều rồi, hậu bối. Chúng ta bảo vệ bí mật này hàng vạn năm, không thể để bất kỳ ai phá vỡ. Thái Cổ Chi Môn không phải là nơi ngươi có thể đặt chân tới.”

Không nói nhiều lời, lão già ra hiệu. Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ áo đen lao về phía Lăng Trần, mỗi người đều thi triển những công pháp cổ xưa, mang theo khí tức âm hàn. Chúng không mạnh bằng Trưởng lão Lâm, nhưng số lượng đông đảo và sự phối hợp ăn ý đã tạo nên một áp lực đáng kể.

Lăng Trần thở dài. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc chiến vô nghĩa, nhưng những kẻ này lại tự tìm đến. Hắn không còn là thiếu niên yếu đuối năm xưa, càng không phải là tu sĩ phàm tục của Đại Cảnh Giới 1. Hắn là một Luân Hồi Giả mang trong mình dấu ấn của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

“Chỉ là những con rối bị lừa dối.” Lăng Trần lẩm bẩm. Hắn không rút kiếm, chỉ khẽ vươn tay. Một luồng lực lượng vô hình bùng nổ, không phải là linh lực, mà là một loại quy tắc nguyên bản, một phần của Thiên Đạo mà hắn vừa dung hợp. Không gian xung quanh Lăng Trần bỗng méo mó, những tu sĩ áo đen đang lao đến cảm thấy cơ thể mình như bị một ngọn núi đè nát. Pháp tắc mà chúng thi triển bỗng nhiên tan rã, công kích của chúng trở nên vô hiệu. Chúng hoảng sợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lão già đứng đầu trợn tròn mắt. “Đây là… quy tắc nguyên thủy! Ngươi không phải là người của thế giới này!”

Lăng Trần không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên nhịp đập của Thiên Địa. Luồng lực lượng vô hình tiếp tục lan tỏa, khiến những tu sĩ áo đen lần lượt nổ tung thành sương máu, không kịp kêu lên một tiếng. Chúng không thể chống lại được quy tắc của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ngay cả khi đó chỉ là một phần nhỏ bé. Lão già kinh hãi tột độ, quay lưng bỏ chạy. Nhưng Lăng Trần chỉ nhếch mép. Một ý niệm quét qua, lão già kia bỗng cứng đờ giữa không trung, sau đó tan biến thành tro bụi, ngay cả nguyên thần cũng không còn.

Đây chính là sức mạnh của Luân Hồi Giả sau khi dung hợp một mảnh vỡ của Thiên Đạo. Không cần chiêu thức hoa mỹ, không cần linh lực mênh mông, chỉ cần một ý niệm, hắn đã có thể điều động quy tắc, định đoạt sinh tử. Đây là một cảnh giới mà ngay cả các Tiên Vương, Tiên Đế ở Tiên Vực cũng khó lòng đạt được, trừ phi họ đã chạm đến ngưỡng cửa của Thiên Đạo.

Sau khi giải quyết xong đám chướng ngại vật, màn sương đen tan biến, lộ ra một cánh cổng đá khổng lồ. Cánh cổng này được chạm khắc bởi vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức u ám, nặng nề, nhưng cũng vô cùng quen thuộc. Đó là “Thái Cổ Chi Môn” – cánh cửa dẫn vào bí cảnh Thái Cổ.

Lăng Trần đứng trước cánh cổng, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn mình. Nơi đây, hắn cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ, như thể hắn đã từng đứng ở đây, vô số kiếp trước. Những mảnh ký ức về một cuộc chiến tranh vĩ đại, về một lời thề đã bị lãng quên, về một người bạn cũ đã hy sinh, bỗng ùa về trong tâm trí hắn, dù vẫn còn mơ hồ. Hắn biết, bên trong cánh cổng này, không chỉ có những mảnh vỡ khác của Thiên Đạo, mà còn có cả những mảnh ghép quan trọng nhất về thân phận kiếp trước của hắn, và cả sự thật về “Đại Biến Cố” đã hủy hoại Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Với một quyết tâm sắt đá, Lăng Trần đưa tay chạm vào cánh cổng đá lạnh lẽo. Những phù văn cổ xưa bỗng phát sáng, một luồng lực lượng vô hình đẩy cánh cổng nặng nề mở ra, hé lộ một đường hầm tối đen như vực thẳm. Hắn bước vào, không một chút do dự. Phía trước hắn là bí mật của Thái Cổ, là sự thật bị chôn vùi, và là con đường dẫn đến việc định hình lại vận mệnh của vũ trụ. Cổ Giới, một lần nữa, lại rung chuyển, nhưng lần này, đó là sự rung chuyển của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8