Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 69
Chương 69: Huyết Ấn Lam Diễm
Lăng Trần bước chân vào Thương Lan Cổ Vực, một vùng đất mà chỉ cái tên thôi cũng đủ khiến người ta liên tưởng đến sự hoang vu và cổ kính. Khác với những tiểu thế giới tu chân đã từng đặt chân đến, Thương Lan Cổ Vực không mang vẻ trù phú của linh khí dồi dào, cũng chẳng có sự nguy nga của các tông môn hùng mạnh. Thay vào đó, một cảm giác nặng nề, cũ kỹ và pha lẫn chút điên loạn bao trùm lấy không gian. Bầu trời nơi đây mang một sắc xám tro đặc quánh, những cụm mây lờ lững trôi như những khối bông gòn bị nhuốm bẩn, không một tia nắng vàng rực rỡ có thể xuyên qua. Mặt đất nứt nẻ, khô cằn, thỉnh thoảng lại xuất hiện những vũng dung nham đen kịt bốc lên khói độc, hoặc những khối đá dị hình với màu sắc quái dị, trông như những con quái vật hóa thạch.
Linh khí trong Cổ Vực cũng không thuần khiết, nó mang theo một tạp chất khó tả, như bị pha trộn bởi một loại năng lượng hỗn loạn nào đó. Lăng Trần hít thở một hơi, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo và gai góc len lỏi vào kinh mạch, khiến hắn khẽ nhíu mày. Đây chính là biểu hiện của “Thiên Đạo bị bẻ cong” mà ký ức Băng Thần Tôn Giả đã đề cập. Nó không phải là sự thiếu hụt linh khí, mà là sự biến chất của linh khí, khiến cho việc tu luyện ở đây trở nên khó khăn gấp bội, thậm chí còn có thể gây ra tẩu hỏa nhập ma nếu không cẩn thận.
Bên tai hắn, tiếng gió rít gào như những lời thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, một làn sóng năng lượng vô hình lại quét qua, khiến không gian hơi gợn sóng, như thể một tấm màn vô hình đang bị kéo căng đến cực hạn. Lăng Trần mở rộng thần thức, cố gắng cảm nhận sự khác biệt của vùng đất này. Ký ức của Băng Thần Tôn Giả cung cấp cho hắn một lộ trình mơ hồ, chỉ dẫn đến một khu vực sâu thẳm nhất của Cổ Vực, nơi được cho là cất giấu một mảnh vỡ của Thiên Đạo bị biến chất.
Hắn bắt đầu hành trình, không vội vàng mà từng bước thận trọng. Dọc đường đi, Lăng Trần bắt gặp những cảnh tượng kỳ lạ. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây uốn lượn như những con rắn khổng lồ, cành lá lại mang màu tím sẫm hoặc đen tuyền, tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị. Dưới gốc cây, những loài thực vật không tên cũng phát triển một cách quái dị, có loài mọc gai nhọn hoắt, có loài lại tiết ra chất lỏng màu xanh lục, ăn mòn cả đá tảng.
Không lâu sau, Lăng Trần nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục từ phía trước. Hắn ẩn mình sau một tảng đá hình thù kỳ dị, quan sát. Đó là một bầy quái vật. Chúng không phải là những yêu thú thông thường mà hắn từng gặp. Hình dáng của chúng bị biến dạng một cách khủng khiếp, có con mang thân hình sư tử nhưng lại có tám chân nhện, đôi mắt đỏ ngầu và phát ra ánh sáng lam nhạt. Làn da của chúng lở loét, nhưng lại cứng như thép, và từ những vết thương hở, một dòng năng lượng hỗn loạn không ngừng rỉ ra.
Chúng đang tranh giành một xác thú khác, gầm gừ lẫn nhau. Lăng Trần nhận ra, đây là những sinh vật bị ảnh hưởng bởi sự biến chất của Thiên Đạo. Linh khí hỗn loạn đã thẩm thấu vào chúng, biến đổi gen và bản năng sinh tồn. Chúng trở nên hung hãn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng đánh mất đi sự thanh tịnh và bản chất vốn có của loài vật.
Lăng Trần không muốn dây dưa với chúng. Hắn lặng lẽ tránh xa bầy quái vật, tiếp tục tiến sâu hơn. Càng đi, cảm giác áp lực và sự hỗn loạn trong không gian càng trở nên rõ rệt. Đôi khi, Lăng Trần cảm thấy một cơn đau nhói trong linh hồn, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng xé rách ý thức của hắn. Hắn vận chuyển Băng Thần quyết, luân chuyển linh lực thanh khiết trong cơ thể để chống lại sự xâm thực của linh khí hỗn loạn. Đồng thời, hắn cũng cảm thấy năng lực của mình đang dần thích nghi với môi trường khắc nghiệt này, bản thân hắn cũng đang trở nên mạnh mẽ hơn trong quá trình chống chịu.
Đi được thêm một quãng đường, Lăng Trần dừng lại trước một quần thể kiến trúc đổ nát. Đó là tàn tích của một tông môn cổ xưa, nhưng giờ đây chỉ còn lại những cột đá gãy đổ, những bức tường phủ đầy rêu phong và những họa tiết điêu khắc đã bị thời gian bào mòn đến mức không thể nhận dạng. Tuy nhiên, một dấu hiệu kỳ lạ đã thu hút sự chú ý của hắn.
Trên một phiến đá lớn còn sót lại, có một vết ấn hình bàn tay. Vết ấn này không phải do ngoại lực tác động, mà như được khắc sâu vào trong đá bằng một loại năng lượng đặc biệt. Từ trung tâm vết ấn, một dòng ánh sáng lam nhạt không ngừng lưu chuyển, giống hệt với ánh sáng phát ra từ mắt của những con quái vật dị biến vừa rồi, nhưng lại tinh khiết và mạnh mẽ hơn nhiều. Lăng Trần đưa tay chạm vào vết ấn, một luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ ập đến, kèm theo một cảm giác nhức nhối quen thuộc trong đầu hắn.
“Lam Diễm… Huyết Ấn Lam Diễm…”
Một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí Lăng Trần, không phải từ ký ức Băng Thần Tôn Giả, mà từ một nơi sâu thẳm hơn, một ký ức nguyên thủy hơn đang dần thức tỉnh. Hình ảnh lướt qua như một thước phim quay chậm: một bàn tay, cũng là một vết ấn, nhưng không phải trên đá, mà là trên bầu trời rực lửa. Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, vang vọng khắp càn khôn: “Kẻ nào dám can thiệp vào Luân Hồi, sẽ phải chịu Huyết Ấn Lam Diễm vĩnh cửu!”
Hình ảnh và âm thanh biến mất nhanh như khi chúng xuất hiện, để lại Lăng Trần đứng bất động, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể vừa được ném vào một dòng xoáy thời gian. Huyết Ấn Lam Diễm. Đó là một loại ấn ký cực kỳ cổ xưa, được sử dụng để trừng phạt những kẻ dám phá vỡ trật tự Luân Hồi. Nó không chỉ là một vết ấn, mà là một lời nguyền, một sự giam cầm vĩnh viễn linh hồn trong vòng xoáy của sự đau khổ và biến chất.
Nếu đây là Huyết Ấn Lam Diễm, vậy thì mảnh vỡ Thiên Đạo bị bẻ cong ở đây chắc chắn có liên quan đến một kẻ đã bị trừng phạt bằng ấn ký này. Và điều quan trọng hơn, tại sao Lăng Trần lại có thể nhớ về nó? Phải chăng, hắn cũng là một phần của sự kiện Thái Cổ xa xưa ấy? Hay hắn chính là người đã từng thi triển ấn ký này?
Cảm giác về “cố nhân” từ lão nhân khi trước lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. Những mảnh ghép ký ức về Luân Hồi đang dần trở nên rõ ràng, nhưng mỗi mảnh ghép lại kéo theo một câu hỏi lớn hơn. Hắn không chỉ là Băng Thần Tôn Giả, không chỉ là một phần của Thiên Đạo bị phân tách, mà còn là một tồn tại có liên hệ mật thiết với Huyết Ấn Lam Diễm, thứ có khả năng trừng phạt kẻ can thiệp vào Luân Hồi.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong Cổ Vực, một luồng khí tức khổng lồ bùng nổ, mạnh mẽ đến mức khiến cả không gian rung chuyển. Đó là một sự kết hợp giữa sự hỗn loạn của linh khí biến chất và một loại năng lượng cổ xưa, đầy uy áp. Lăng Trần cảm thấy một luồng ý thức mạnh mẽ đang quét qua, như một con mắt vô hình đang dò xét mọi ngóc ngách của Thương Lan Cổ Vực. Nó đã cảm nhận được sự hiện diện của hắn, và đặc biệt là sự kích hoạt của Huyết Ấn Lam Diễm.
Một tiếng gầm rú vang vọng khắp Cổ Vực, âm thanh không phải của thú vật, mà là của một tồn tại siêu việt, đầy phẫn nộ và căm ghét. Tiếng gầm rú ấy còn mang theo một chút kinh ngạc, như thể chủ nhân của nó không ngờ rằng ấn ký này lại có thể được kích hoạt bởi một người ngoại lai.
Lăng Trần lập tức thu hồi thần thức, cơ thể căng cứng. Hắn biết, mình đã chạm vào một bí mật động trời, và đã đánh thức một thứ gì đó cổ xưa và đáng sợ. Kẻ chủ nhân của luồng khí tức kia, chắc chắn là người liên quan đến mảnh vỡ Thiên Đạo bị bẻ cong, và có lẽ là kẻ đã phải chịu Huyết Ấn Lam Diễm. Hắn đang ẩn mình, chờ đợi, nhưng sự xuất hiện của Lăng Trần đã phá vỡ sự yên tĩnh hàng vạn năm của nó.
Một luồng lam diễm thực chất, không phải là ánh sáng, mà là một ngọn lửa màu xanh lam âm u, bùng lên từ sâu trong lòng đất, chiếu sáng cả bầu trời xám xịt. Ngọn lửa đó mang theo một sức mạnh hủy diệt và một sự đau đớn khó tả, như thể nó đang thiêu đốt cả linh hồn. Đó chính là năng lượng của Huyết Ấn Lam Diễm, và nó đang chỉ thẳng về phía Lăng Trần, như một lời cảnh cáo, hay một lời mời gọi tử vong.
Lăng Trần nhìn về phía ngọn lửa lam diễm đang bốc cao, ánh mắt kiên định. Hắn đã hiểu một phần của bí mật, và không thể lùi bước. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” này không chỉ là tìm kiếm sức mạnh hay giải mã ký ức, mà đã trở thành một cuộc đối đầu định mệnh với một tồn tại cổ xưa, bị giam cầm bởi chính Luân Hồi. Hắn phải đi sâu hơn, phải đối mặt với ngọn nguồn của sự biến chất này, để tìm ra chân tướng về Thiên Đạo, về Luân Hồi, và về chính bản thân mình.
Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay. Ngọn lửa lam diễm là một lời mời gọi, và hắn sẽ chấp nhận nó. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.