Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:03:14 | Lượt xem: 4

Chương 63: Cửu Trọng Tuyết Sơn – Mảnh Ký Ức Băng Giá

Lăng Trần lao đi như một mũi tên xé gió, xuyên qua những tầng mây mỏng tang, hướng thẳng về phía Cửu Trọng Tuyết Sơn. Từng ngọn núi hùng vĩ, trắng xóa như được tạc từ ngọc bích, sừng sững vươn lên tận trời xanh, tỏa ra một hàn khí thấu xương. Càng đến gần, luồng khí lạnh càng trở nên đậm đặc, không chỉ xâm nhập vào da thịt mà còn len lỏi vào cả linh hồn, tựa như muốn đóng băng mọi cảm xúc.

Trong tâm trí Lăng Trần, hình ảnh của Hàn Sương Tiên Tử lại hiện lên rõ nét. Vẻ đẹp băng giá nhưng lại ẩn chứa sự tang thương, đôi mắt sâu thẳm mang theo nỗi buồn không tên. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, một sự kết nối vô hình kéo hắn về phía người nữ tử ấy. Từ khi đặt chân vào thế giới tu chân này, hắn luôn mơ hồ cảm nhận có một sợi dây định mệnh đang ràng buộc hắn với quá khứ, và giờ đây, sợi dây ấy dường như đang dẫn hắn đến tận cùng của sự thật.

“Sư tôn đang chờ ư?” Lời của nữ tử Băng Tuyết Cung vang vọng trong tâm trí hắn. Nếu Hàn Sương Tiên Tử thực sự là sư tôn của hắn từ kiếp trước, vậy thì mối quan hệ giữa họ sâu đậm đến mức nào? Và tại sao nàng lại ở đây, trên Cửu Trọng Tuyết Sơn băng giá này, chờ đợi hắn?

Lăng Trần tăng tốc, vầng sáng quanh thân hắn càng thêm chói lọi. Hắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể độ kiếp phi thăng. Sức mạnh hiện tại đủ để hắn tự tin đối mặt với hầu hết mọi thử thách ở tiểu thế giới này. Tuy nhiên, linh cảm mách bảo hắn rằng Cửu Trọng Tuyết Sơn không chỉ là một ngọn núi bình thường. Nơi đây ẩn chứa những bí mật cổ xưa, những dấu ấn của Thiên Đạo đã bị biến đổi, và có lẽ, cả một phần vận mệnh của hắn.

Sau gần nửa ngày phi hành, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lăng Trần. Chín ngọn núi tuyết liên kết với nhau, tạo thành một vòng tròn khổng lồ, mà ở trung tâm là một tòa cung điện băng tinh lấp lánh, tựa như được kiến tạo từ những vì sao và băng tuyết vĩnh cửu. Đó chính là Băng Tuyết Cung, nơi cư ngụ của Hàn Sương Tiên Tử.

Hắn hạ xuống một đỉnh núi ở ngoại vi, không vội vàng tiến vào. Hắn cần quan sát. Khí tức của Băng Tuyết Cung vừa trong lành vừa lạnh lẽo, mang theo một chút cảm giác tang thương khó hiểu. Trên các đỉnh núi xung quanh, có thể thấy loáng thoáng bóng dáng của các đệ tử Băng Tuyết Cung đang luyện tập, tất cả đều là nữ tử, thân pháp uyển chuyển như những cánh hoa tuyết.

Đột nhiên, một luồng ý niệm sắc bén như lưỡi kiếm băng quét qua, khóa chặt lấy Lăng Trần. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng dáng màu trắng thuần khiết đang lướt đến. Nữ tử ấy có dung mạo thanh lệ, khí chất cao ngạo, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, chỉ kém Lăng Trần một cảnh giới. Nàng mặc bộ y phục trắng muốt, mái tóc đen nhánh được búi cao, cài một cây trâm băng phượng tinh xảo. Đôi mắt nàng lạnh lùng, nhưng lại mang theo một chút tò mò khi nhìn vào Lăng Trần.

“Người phương nào, dám tự tiện xông vào Cửu Trọng Tuyết Sơn của Băng Tuyết Cung ta?” Nữ tử lạnh giọng hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối băng.

Lăng Trần khẽ mỉm cười, cảm giác quen thuộc lại dâng lên. Nữ tử này, dù không phải Hàn Sương Tiên Tử, nhưng lại cho hắn một cảm giác mơ hồ về quá khứ. “Tại hạ Lăng Trần, đến đây theo lời mời của một vị đệ tử Băng Tuyết Cung. Nàng nói sư tôn của ta đang chờ.”

Nữ tử nhíu mày, ánh mắt càng thêm cảnh giác. “Sư tôn của ngươi? Băng Tuyết Cung ta không có đệ tử nào mời nam tử ngoại giới đến đây, càng không có sư tôn nào chờ đợi ngươi.”

“Nàng ấy có nói, Sư tôn của ta là Hàn Sương Tiên Tử.” Lăng Trần nói thẳng, muốn xem phản ứng của đối phương.

Vẻ mặt nữ tử lập tức biến đổi, từ cảnh giác chuyển sang kinh ngạc, rồi hóa thành một tia khó tin. “Ngươi… ngươi nói gì? Ngươi biết tên của sư tổ? Mà còn dám gọi người là sư tôn của ngươi?”

Sư tổ? Lăng Trần ngạc nhiên. Hóa ra Hàn Sương Tiên Tử có địa vị cao đến vậy trong Băng Tuyết Cung. “Ta không nói dối. Một nữ tử tên Lam Nguyệt, ta nghĩ vậy, đã truyền lời cho ta.”

“Lam Nguyệt sư muội?” Nữ tử khẽ thốt lên. “Lam Nguyệt sư muội đã bị thương nặng sau khi trở về từ Di Tích Cổ Giới, nàng ấy đã hôn mê từ lâu, làm sao có thể truyền lời cho ngươi?” Nàng ta nhìn Lăng Trần đầy nghi ngờ, linh lực bắt đầu dao động.

Lăng Trần chợt nhận ra điều bất thường. Nếu Lam Nguyệt đã hôn mê, vậy ai đã truyền lời cho hắn? Chẳng lẽ có kẻ nào đó đang lợi dụng hắn, hoặc muốn dẫn dụ hắn vào một âm mưu nào đó? Nhưng cảm giác quen thuộc và sự thôi thúc mãnh liệt lại không thể nào là giả.

“Chuyện này có vẻ phức tạp.” Lăng Trần thở dài. “Dù thế nào, ta vẫn muốn gặp Hàn Sương Tiên Tử. Nếu nàng không tin, ta có thể chứng minh. Ta có một thứ có thể chứng minh lời ta nói.” Hắn giơ tay, một luồng khí tức thanh tịnh, mang theo một chút hàn ý quen thuộc, từ cơ thể hắn tỏa ra. Đó là khí tức của Băng Nguyên Thể, cũng là một phần sức mạnh hắn đã hấp thụ từ Hàn Sương Tiên Tử trong lần gặp gỡ đầu tiên.

Nữ tử áo trắng chấn động. Nàng cảm nhận được luồng khí tức thuần khiết ấy. Nó giống hệt khí tức của sư tổ nàng, nhưng lại mang theo một sức sống mạnh mẽ hơn, giống như một dòng sông băng đã tìm thấy nguồn suối. “Đây là… khí tức của sư tổ! Ngươi… ngươi đã làm gì?”

“Ta đã từng gặp Hàn Sương Tiên Tử. Nàng đã giúp ta, và ta cũng đã hỗ trợ nàng một phần.” Lăng Trần không thể nói rõ mọi chuyện, nhưng chỉ chừng đó cũng đủ để nữ tử kia phải suy nghĩ.

Trong lúc nữ tử còn đang bối rối, một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm vang lên từ sâu trong Băng Tuyết Cung. “Tuyết Ngưng, đừng vô lễ. Để hắn vào.”

Nữ tử tên Tuyết Ngưng giật mình, vội vàng cúi đầu. “Vâng, Thái Thượng trưởng lão!” Nàng nhìn Lăng Trần với ánh mắt phức tạp, rồi hạ giọng. “Đi theo ta. Nhưng nếu ngươi có ý đồ bất chính, Cửu Trọng Tuyết Sơn này sẽ là nơi chôn thân của ngươi.”

Lăng Trần không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn biết rằng không thể dùng lời nói để giải thích mọi chuyện, chỉ có thể dùng hành động. Hắn theo Tuyết Ngưng, xuyên qua một cánh cổng băng chạm khắc tinh xảo, bước vào lãnh địa thực sự của Băng Tuyết Cung.

Bên trong cung điện, không khí càng thêm lạnh lẽo, nhưng cũng phảng phất một mùi hương thanh khiết của băng tuyết và thảo mộc quý hiếm. Những tòa nhà, điện thờ đều được làm bằng băng tinh trong suốt, phản chiếu ánh sáng mặt trời tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Dưới mỗi bước chân, Lăng Trần cảm nhận được một luồng linh lực dồi dào, tinh thuần, khác hẳn với bất kỳ nơi nào hắn từng đến.

Tuyết Ngưng dẫn hắn đi qua những hành lang dài, những vườn cây băng giá, nơi những loài hoa tuyết quý hiếm nở rộ, tỏa ra ánh sáng lung linh. Lăng Trần cảm thấy tâm hồn mình dần trở nên thanh tịnh, nhưng đồng thời, những mảnh ký ức chắp vá trong đầu hắn cũng bắt đầu xáo trộn dữ dội.

Hắn nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo: một người nữ tử mặc y phục trắng, đứng giữa vườn hoa băng, cười nhẹ. Nụ cười ấy ấm áp như mặt trời mùa đông, tan chảy cả băng giá trong lòng hắn. Ai đó đã gọi nàng là “Sư tỷ,” còn hắn thì… hắn gọi nàng là gì? Một nỗi đau âm ỉ dâng lên trong tim, một sự mất mát không thể gọi tên.

“Ngươi sao vậy?” Tuyết Ngưng thấy Lăng Trần đột nhiên dừng lại, sắc mặt tái nhợt, liền hỏi.

Lăng Trần lắc đầu. “Không có gì. Chỉ là cảm thấy nơi đây… rất quen thuộc.”

Tuyết Ngưng nhìn hắn dò xét, nhưng không nói gì thêm. Nàng dẫn hắn đến một đại điện rộng lớn, nơi có nhiều trưởng lão và đệ tử tinh anh của Băng Tuyết Cung đang tụ tập. Họ đều là nữ tử, tu vi từ Nguyên Anh đến Hợp Thể, khí tức mạnh mẽ, tạo thành một thế trận phòng thủ vững chắc. Ở vị trí cao nhất, một lão bà tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ nhưng đôi mắt đầy tinh quang đang ngồi. Chính là Thái Thượng trưởng lão đã lên tiếng lúc nãy.

“Bái kiến Thái Thượng trưởng lão!” Tuyết Ngưng cúi đầu hành lễ. “Ta đã dẫn Lăng Trần đến đây.”

Thái Thượng trưởng lão gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Lăng Trần. “Lăng Trần, ngươi nói có người truyền lời rằng Hàn Sương Tiên Tử đang chờ ngươi. Ngươi có bằng chứng gì không?”

Lăng Trần tiến lên một bước, không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Hắn cảm nhận được sự hoài nghi và đề phòng từ tất cả mọi người. “Ta chỉ có một mảnh ký ức mơ hồ, và một sự thôi thúc không thể giải thích. Nhưng ta tin, Hàn Sương Tiên Tử sẽ nhận ra ta.”

Hắn không nói suông. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Trần vận chuyển công pháp Vô Cực Luân Hồi Quyết, để lộ ra một tia Luân Hồi khí tức tinh thuần nhất từ trong linh hồn. Khí tức này không thuộc về bất kỳ công pháp tu luyện nào ở thế giới này, nó mang theo sự cổ xưa và vĩnh hằng của Thiên Đạo Luân Hồi nguyên thủy.

Ngay lập tức, cả đại điện chấn động. Các trưởng lão và đệ tử tinh anh đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, tựa như có một sức mạnh siêu việt đang thức tỉnh. Thái Thượng trưởng lão đột ngột đứng dậy, đôi mắt co rút lại. “Khí tức này… Làm sao có thể? Đây là… khí tức của Luân Hồi Chi Lực nguyên thủy!”

Không chỉ vậy, khi Lăng Trần bộc lộ khí tức, một luồng ánh sáng xanh lam đột nhiên bùng lên từ sâu trong cung điện, hướng thẳng về phía hắn. Ánh sáng ấy mang theo một hàn ý cực điểm, nhưng cũng chứa đựng một sự dịu dàng khó tả. Nó lượn lờ quanh Lăng Trần, tựa như đang kiểm tra, rồi nhẹ nhàng hòa vào cơ thể hắn.

Cùng lúc đó, trong đầu Lăng Trần, một mảnh ký ức băng giá vỡ vụn, rồi tái hợp lại. Hắn thấy mình đứng trong một không gian vô tận của băng tuyết, một nữ tử tóc trắng đang luyện kiếm, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh thiên động địa, nhưng lại uyển chuyển như mây bay. Nàng quay đầu lại, đôi mắt trong veo nhìn hắn, mỉm cười nói: “Sư đệ, kiếm pháp của ta còn xa mới đạt đến cảnh giới Vô Cực. Ngươi nói xem, làm thế nào để dung hợp Vô Cực Luân Hồi Quyết vào trong kiếm pháp của ta?”

“Vô Cực Luân Hồi Quyết…” Lăng Trần lẩm bẩm, ký ức ấy quá chân thực, quá sống động. Nữ tử trong ký ức ấy chính là Hàn Sương Tiên Tử! Và hắn, trong kiếp trước, đã từng là sư huynh của nàng, hoặc có một mối quan hệ đặc biệt sâu sắc, đến mức nàng gọi hắn là “Sư đệ” và hỏi hắn về kiếm pháp.

Sự thật này hoàn toàn trái ngược với suy đoán ban đầu của hắn về việc nàng là sư tôn của hắn. Hắn là sư đệ, hay nàng là sư đệ? Hay đó chỉ là một cách gọi thân mật? Điều này càng khiến đầu óc hắn rối bời.

“Đúng là Luân Hồi Chi Lực… Khí tức này… không thể sai được!” Thái Thượng trưởng lão run rẩy nói. “Người này… có liên quan đến Sư tổ đại nhân!”

Ánh sáng xanh lam từ sâu trong cung điện không biến mất, mà hóa thành một con đường băng tinh trong suốt, dẫn thẳng vào một điện thờ ẩn sâu nhất của Băng Tuyết Cung. Đó chính là nơi Hàn Sương Tiên Tử ngự trị.

“Sư tổ đang gọi ngươi!” Tuyết Ngưng kinh ngạc thốt lên. Tất cả mọi người trong đại điện đều nhìn Lăng Trần với ánh mắt đầy phức tạp: có nghi ngờ, có tò mò, và cả một chút sợ hãi. Họ chưa từng thấy Hàn Sương Tiên Tử chủ động triệu kiến một người ngoại giới nào như vậy, đặc biệt là một nam tử.

Lăng Trần hít sâu một hơi. Mảnh ký ức vừa rồi, cùng với con đường băng tinh đang mở ra, đã khẳng định hắn đang đi đúng hướng. Dù mối quan hệ giữa hắn và Hàn Sương Tiên Tử trong kiếp trước có là gì, thì nàng cũng chắc chắn là một cố nhân quan trọng.

Hắn bước chân lên con đường băng, cảm nhận được một luồng năng lượng dịu mát thấm vào cơ thể, xoa dịu đi những xáo trộn trong linh hồn. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở cuối con đường này, nhưng hắn sẵn sàng đối mặt. Quá khứ đang dần hé mở, và cùng với nó là những bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi mà hắn khao khát tìm hiểu. Con đường đến với Hàn Sương Tiên Tử đã mở ra, và cùng với nó, là cánh cửa dẫn tới những ký ức sâu thẳm nhất của vận mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8