Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 61
Chương 61: Thiên Tượng Thành Và Tiếng Vọng Cổ Xưa
Dưới ánh trăng bạc treo lơ lửng trên nền trời đêm của Cổ Giới, lời thề của Lăng Trần vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời, và nó chỉ càng củng cố quyết tâm của hắn. Hàn Sương Tiên Tử không chỉ là một mục tiêu, mà là một phần của vận mệnh hắn, của cái Thiên Đạo Luân Hồi này. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng, như đang nhìn xuyên qua vô số tầng không gian, thấy được đỉnh núi tuyết xa xôi, thấy được bóng dáng cô độc của thiếu nữ áo trắng. “Hàn Sương… Ta sẽ đến tìm nàng. Và ta sẽ vén màn tất cả.”
Cuộc hành trình vào Cổ Giới Vấn Đạo mới chỉ bắt đầu, nhưng Lăng Trần đã thu hoạch được những manh mối cực kỳ quan trọng. Bí mật về Thiên Đạo, về Luân Hồi, và về quá khứ của chính hắn, đang dần được vén mở. Nhưng cùng với đó, một đối thủ kinh khủng cũng đã hiện ra trong tâm trí hắn: Thần Chủ Luân Hồi, kẻ đã thao túng vận mệnh của vạn vật.
Sáng hôm sau, Lăng Trần rời khỏi nơi ẩn mình. Hắn không còn là thiếu niên lạc lối của những ngày đầu đặt chân đến Cổ Giới. Ánh mắt hắn đã sắc bén, khí tức trầm ổn, ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng khiến người khác khó mà dò xét. Dựa vào những mảnh ký ức chắp vá và cảm ứng mơ hồ từ huyết mạch, hắn biết rằng để tìm được Hàn Sương Tiên Tử, hắn không thể chỉ lang thang vô định. Nàng là một tồn tại đặc biệt, chắc chắn không ở những nơi tầm thường.
“Cần phải đến một nơi có đủ thông tin, đủ thế lực để có thể truy tìm dấu vết của nàng,” Lăng Trần lẩm bẩm. Trong tâm trí hắn hiện lên một cái tên, một mảnh ký ức về một thành phố cổ kính, nơi tập trung mọi loại tin tức và tri thức của Cổ Giới – Thiên Tượng Thành. Đó là một cái tên đã đi vào truyền thuyết, một biểu tượng của sự phồn thịnh và tri thức trong vô số tiểu thế giới tu chân.
Chuyến đi đến Thiên Tượng Thành không hề dễ dàng. Lăng Trần phải xuyên qua vô số dãy núi hiểm trở, vượt qua những khu rừng rậm rạp bị bao phủ bởi sương mù độc hại, và đối mặt với không ít yêu thú hung dữ. Mỗi bước đi là một lần rèn luyện, củng cố tu vi của hắn. Hắn không ngừng hấp thu linh khí, luyện hóa đan dược, và trau dồi các công pháp mà hắn đã thức tỉnh. Dần dần, hắn cảm nhận được sự trưởng thành vượt bậc của bản thân, không chỉ về sức mạnh mà còn về tầm nhìn và ý chí.
Trên đường đi, Lăng Trần gặp gỡ nhiều tu sĩ khác nhau. Có kẻ mang theo vẻ ngạo mạn của một thiên tài tông môn lớn, có kẻ lại âm thầm tu luyện trong bóng tối, chờ đợi cơ hội bộc phát. Hắn nhận ra rằng Cổ Giới này rộng lớn và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Nơi đây không chỉ có sự cạnh tranh khốc liệt mà còn ẩn chứa vô số bí mật cổ xưa, những tàn tích của các nền văn minh đã sụp đổ, và những di tích của các vị Tiên Tôn, Thần Chủ từ thời Thái Cổ.
Sau gần một tháng ròng rã, cuối cùng, một bức tường thành hùng vĩ, cao vút chạm mây đã hiện ra trước mắt Lăng Trần. Đó là Thiên Tượng Thành. Bức tường được xây bằng loại đá cổ kính, ánh lên vẻ uy nghiêm và bất diệt, như đã đứng vững qua hàng vạn năm phong sương. Cánh cổng thành khổng lồ mở rộng, liên tục có các tu sĩ với đủ loại trang phục, từ bình dân đến hoa lệ, ra vào tấp nập. Khí tức mạnh mẽ từ các tu sĩ Vấn Đạo, Thần Hải cảnh giới, thậm chí là Hóa Thần, Luyện Hư cảnh giới, bay lượn trên không trung, tạo thành một cảnh tượng hùng vĩ mà Lăng Trần chưa từng thấy ở thế giới phàm tục.
Bước qua cổng thành, Lăng Trần cảm nhận được một luồng linh khí dày đặc hơn hẳn bên ngoài, khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Các con phố rộng lớn, lát đá xanh cổ kính, tấp nập người qua lại. Những cửa hàng bán đan dược, pháp khí, công pháp, và các loại tài liệu hiếm có mọc san sát. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bàn tán của tu sĩ hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của Cổ Giới.
Lăng Trần đi thẳng đến Vạn Tượng Các, một trong những nơi cung cấp thông tin lớn nhất Thiên Tượng Thành. Hắn đã nghe danh Vạn Tượng Các từ một vài tu sĩ trên đường đi, rằng nơi đây có thể tìm thấy bất cứ loại tin tức nào, miễn là có đủ linh thạch hoặc vật phẩm giá trị. Bước vào Vạn Tượng Các, Lăng Trần bị choáng ngợp bởi một không gian rộng lớn, với hàng vạn giá sách cao vút, chứa đầy các loại ngọc giản, thư tịch cổ. Một lão giả râu bạc phơ, mặc áo xám tro, đang ngồi sau quầy tính tiền, ánh mắt lấp lánh như có thể nhìn thấu mọi bí mật.
“Tiểu hữu muốn tìm gì?” Lão giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự sắc bén khó tả.
Lăng Trần tiến lại gần, cung kính thi lễ: “Vãn bối muốn hỏi về Hàn Sương Tiên Tử, và một vài thông tin về những thế lực cổ xưa có khả năng thao túng vận mệnh, hoặc liên quan đến Luân Hồi.”
Nghe đến hai cái tên này, ánh mắt lão giả khẽ lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. “Hàn Sương Tiên Tử là một cái tên không hề xa lạ. Nàng là đệ tử Thiên Tuyết Tiên Cung, một trong ba Tiên Cung cổ xưa nhất Cổ Giới. Nàng nổi danh với thiên tư tuyệt đỉnh, băng cơ ngọc cốt, và tu vi đã đạt đến mức độ khó lường. Tuy nhiên, Thiên Tuyết Tiên Cung ẩn mình trên Cửu Trọng Tuyết Sơn, quanh năm bị băng tuyết bao phủ, không dễ tiếp cận.”
Lão giả dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: “Còn về thế lực thao túng vận mệnh… đó là một khái niệm quá mơ hồ. Nhưng nếu nói về những thế lực cổ xưa có liên quan đến các bí mật bị che giấu, thì có một cái tên mà gần đây được nhắc đến nhiều: Vô Thường Điện. Chúng là một tổ chức thần bí, không có tông môn cố định, nhưng ảnh hưởng của chúng lan rộng khắp Cổ Giới, thậm chí có thể chi phối một vài tông môn lớn. Người ta đồn rằng Vô Thường Điện có khả năng đảo lộn nhân quả, nắm giữ một phần bí mật của Luân Hồi, và đang tìm cách khôi phục một cái gì đó từ thời Thái Cổ. Chúng không xuất hiện công khai, mà thường hành động trong bóng tối, thao túng các sự kiện lớn.”
Nghe đến cái tên “Vô Thường Điện” và những miêu tả về nó, tim Lăng Trần đập mạnh. “Thao túng vận mệnh, bí mật Luân Hồi, khôi phục từ Thái Cổ…” Tất cả đều khớp với những gì hắn cảm nhận về Thần Chủ Luân Hồi. Hắn linh cảm rằng Vô Thường Điện chính là cánh tay nối dài, hoặc ít nhất là một tổ chức được Thần Chủ Luân Hồi thành lập để thực hiện mục đích của mình.
“Hàn Sương Tiên Tử và Vô Thường Điện có liên quan gì đến nhau không?” Lăng Trần hỏi, giọng nói trầm xuống.
Lão giả lắc đầu: “Không có bất kỳ ghi chép nào cho thấy sự liên hệ trực tiếp. Thiên Tuyết Tiên Cung vốn dĩ là một tông môn siêu thoát, ít khi can dự vào thế sự. Tuy nhiên, cũng có những lời đồn đại rằng Vô Thường Điện đang tìm kiếm một vật phẩm cổ xưa nào đó, và vật phẩm đó có thể có liên quan đến một số bí mật của Thiên Tuyết Tiên Cung.”
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng chói mắt từ một góc khuất của Vạn Tượng Các bất ngờ bùng lên. Lăng Trần cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại vô cùng xa lạ, như một tiếng vọng từ ngàn xưa. Hắn quay đầu nhìn, thấy một tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, đang cầm trên tay một chiếc ngọc giản cổ kính, trên đó khắc họa một phù văn phức tạp.
Vừa nhìn thấy phù văn đó, một dòng ký ức ồ ạt tràn về trong tâm trí Lăng Trần, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây. Hắn thấy một chiến trường rộng lớn, máu nhuộm đỏ cả bầu trời. Một bóng người vĩ đại, lưng đeo chín thanh kiếm cổ, đang đối đầu với một tồn tại khổng lồ, thân hình che khuất cả tinh không. Tiếng gầm thét, tiếng kiếm khí xé nát không gian, và một cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc linh hồn hắn. Hắn thấy chính mình, hay một phần của mình, đang tan biến trong ánh sáng hủy diệt.
“Cái gì?” Lăng Trần lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Phù văn đó… hắn đã thấy nó. Đó là phù văn của “Luân Hồi Chi Môn”, một cánh cổng chỉ xuất hiện trong những thời khắc cực đoan nhất của vũ trụ, nơi sinh tử giao thoa, nơi vận mệnh bị định đoạt. Và tồn tại khổng lồ đối đầu với bóng người đeo kiếm kia… dường như chính là… Thần Chủ Luân Hồi!
Chưa kịp định thần, tu sĩ trẻ tuổi kia đã cảm nhận được ánh mắt của Lăng Trần. Hắn nhíu mày, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường: “Ngươi là ai mà dám nhìn trộm bổn thiếu gia?”
Lăng Trần không thèm để ý đến lời lẽ của đối phương. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc ngọc giản, trái tim đập như trống bỏi. Đây không chỉ là một manh mối, mà là một mảnh ghép ký ức quan trọng, một phần của bi kịch Thái Cổ mà hắn đang tìm hiểu.
“Chiếc ngọc giản kia… ngươi lấy từ đâu?” Lăng Trần hỏi, giọng nói trầm thấp, đầy uy áp vô thức.
Tu sĩ trẻ tuổi bật cười khẩy: “Ngươi có tư cách gì mà hỏi? Đây là vật phẩm ta đấu giá được từ một di tích cổ, có giá trị liên thành. Một kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi, đừng mơ tưởng.”
Hắn vừa dứt lời, một luồng áp lực vô hình từ Lăng Trần đột nhiên bùng nổ, khiến tu sĩ trẻ tuổi kia lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ. Lão giả ở quầy tính tiền cũng phải mở to mắt, kinh ngạc nhìn Lăng Trần. Khí tức này… không phải của một tu sĩ bình thường.
Lăng Trần không nói thêm lời nào. Hắn biết mình không thể ép buộc đối phương. Chiếc ngọc giản đó là của người khác. Nhưng nó đã gợi mở một phần ký ức cực kỳ quan trọng, một cuộc chiến tranh Thái Cổ mà hắn là một phần trong đó. Và hắn càng tin rằng, việc tìm Hàn Sương Tiên Tử, tìm kiếm bí mật của Thiên Tuyết Tiên Cung, chắc chắn sẽ dẫn hắn đến chân tướng cuối cùng về Thần Chủ Luân Hồi.
“Lão tiền bối, ta muốn mua một tấm bản đồ chi tiết của Cửu Trọng Tuyết Sơn, và bất kỳ thông tin nào liên quan đến các di tích cổ xưa trên đó,” Lăng Trần quay lại nói với lão giả, phớt lờ tu sĩ trẻ tuổi kia đang tái mặt vì sợ hãi.
Lão giả gật đầu, đưa cho Lăng Trần một ngọc giản màu xanh lam: “Bản đồ này rất quý hiếm, cần mười vạn linh thạch thượng phẩm.”
Lăng Trần không chớp mắt, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật và đặt lên quầy. Bên trong có đủ linh thạch, và còn có vài viên đan dược quý giá mà hắn đã luyện chế trên đường đi. Lão giả nhìn qua, ánh mắt lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ, rồi gật đầu thu lấy.
Cầm ngọc giản bản đồ trong tay, Lăng Trần rời khỏi Vạn Tượng Các. Hắn đã có mục tiêu rõ ràng: Cửu Trọng Tuyết Sơn, nơi Hàn Sương Tiên Tử đang ngự trị. Và từ những gì lão giả nói, cũng như mảnh ký ức vừa hiện lên, hắn biết rằng con đường này không chỉ là đi tìm một cố nhân, mà còn là đi tìm lại chính mình, và đối mặt với vận mệnh mà Thần Chủ Luân Hồi đã sắp đặt.
Thiên Tượng Thành chỉ là điểm dừng chân đầu tiên, một cánh cửa mở ra Cổ Giới Vấn Đạo rộng lớn và đầy bí ẩn. Lăng Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng bùng cháy ngọn lửa quyết tâm. Hắn sẽ không để bất kỳ ai thao túng vận mệnh của hắn, hay của vạn vật.