Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 60
CHƯƠNG 60: HÀN TÂM KIẾM ĐÀM
Ánh trăng như dải lụa bạc vắt qua rừng trúc bích lục, đổ bóng những thân tre cao vút xuống mặt đất ẩm ướt. Lăng Trần đứng đó, tựa lưng vào một cây trúc già, cảm nhận luồng linh khí dày đặc hơn hẳn những nơi hắn từng đặt chân tới. Đây không còn là thế giới phàm tục, cũng không phải là những tiểu thế giới tu chân tầm thường. Đây là một vùng đất cổ xưa, nơi mà mỗi hơi thở cũng mang theo dấu ấn của thời gian, của những truyền thuyết đã bị lãng quên.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh thiếu nữ trên đỉnh núi tuyết, Hàn Sương Tiên Tử, vẫn hiện rõ mồn một. Nàng bí ẩn, lạnh lùng, nhưng lại khơi gợi trong hắn một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Một sợi dây vô hình, xuyên qua thời gian và không gian, dường như đang kéo chặt lấy hắn. Hắn không thể giải thích, nhưng hắn tin chắc rằng nàng không phải là một người qua đường ngẫu nhiên trong hành trình của hắn.
“Thiên Đạo méo mó… Luân Hồi bị giam cầm…” Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. “Những lời này không phải là viễn tưởng. Ta đã cảm nhận được nó. Nhưng bằng cách nào? Ai đã làm điều đó? Và vì sao?”
Tàn Kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, như muốn đáp lại những suy tư của chủ nhân. Từ khi bước chân vào vùng đất này, Tàn Kiếm dường như cũng trở nên sống động hơn, những hoa văn cổ xưa trên thân kiếm lấp lánh một ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc. Nó như một phần của hắn, một phần của quá khứ hắn, đang dần thức tỉnh.
Lăng Trần hít sâu một hơi, để khí tức của vùng đất cổ này tràn ngập ngũ tạng. Hắn quyết định. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi. Tiên Vực này, hay bất cứ tên gọi nào của nó, là khởi đầu cho một chương mới. Hắn cần phải tìm kiếm, phải khám phá. Mục tiêu của hắn không chỉ là sức mạnh, mà là sự thật. Sự thật về bản thân, về Hàn Sương, và về cái Thiên Đạo đang vận hành một cách sai lệch này.
Hắn lướt đi như một bóng ma trong rừng trúc. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ. Hắn không biết mình đang ở đâu, nhưng trực giác mách bảo hắn đi về phía đông, nơi có một luồng linh khí mạnh mẽ hơn cả, ẩn chứa một sự cổ kính khó tả.
Sau vài canh giờ di chuyển, hắn đến một khu vực trống trải. Trước mắt hắn là một vách núi đá sừng sững, cao vút chạm mây. Trên vách núi, có những phù văn cổ xưa được khắc sâu vào đá, đã bị phong hóa bởi thời gian nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm, hùng vĩ. Đó là một trận pháp, một phong ấn cổ xưa, nhưng không phải là phong ấn giam cầm, mà là phong ấn bảo vệ.
Lăng Trần tiến lại gần, chạm tay vào một trong những phù văn. Một luồng điện nhẹ truyền qua ngón tay hắn, không gây hại, nhưng lại khiến tâm thần hắn chấn động. Những mảnh ký ức vụn vỡ lại hiện lên: hình ảnh một bàn tay khác, cũng chạm vào phù văn này, cùng một nụ cười ấm áp, và một giọng nói nhẹ nhàng, “Đây là Cổ Kiếm Các, nơi cất giữ những thanh kiếm của ta và huynh. Hãy nhớ, linh hồn của kiếm là ở trong tâm, không phải là ở trong hình hài.”
Lăng Trần giật mình rút tay lại. Giọng nói ấy… quen thuộc quá. Nụ cười ấy… là của ai? Là cố nhân? Hay là chính hắn trong một kiếp nào đó? Cổ Kiếm Các? Tàn Kiếm trong tay hắn lại rung lên mạnh mẽ hơn, như muốn xé toang vách đá kia.
Hắn lùi lại, quan sát kỹ hơn. Trận pháp này không phải là để ngăn cản người vào, mà là để kiểm tra. Nó nhận diện một loại huyết mạch, hoặc một loại linh hồn đặc biệt. Hắn đã vô tình kích hoạt nó bằng ký ức của mình.
Với một ý niệm, Lăng Trần truyền linh lực vào Tàn Kiếm. Thanh kiếm lập tức bùng lên một luồng sáng xanh biếc, những phù văn trên thân kiếm như sống dậy, xoay tròn rồi hội tụ vào lưỡi kiếm. Hắn vung kiếm, mũi kiếm chạm nhẹ vào trung tâm của trận pháp trên vách đá.
Một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng đá tảng nghiền nát. Vách đá sừng sững trước mặt hắn từ từ tách ra, lộ ra một khe nứt hẹp. Bên trong khe nứt là một con đường đá hun hút, dẫn sâu vào lòng núi. Một luồng khí tức kiếm đạo cổ xưa, hùng vĩ và tinh thuần, phả ra từ bên trong, khiến Lăng Trần cảm thấy rợn người nhưng cũng đầy phấn khích.
Đây là “Cổ Giới Vấn Đạo” mà hắn cần tìm. Một dấu tích của thời gian, một cánh cửa mở ra quá khứ.
Hắn bước vào. Con đường đá ngoằn ngoèo, uốn lượn xuống sâu. Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, như một tiểu thế giới riêng biệt ẩn giấu trong lòng núi. Hai bên đường, những giá đỡ bằng đá cổ xưa xếp thành hàng dài, trên đó, vô số thanh kiếm cắm thẳng xuống. Chúng không có vỏ, chỉ là những lưỡi kiếm trần trụi, nhưng mỗi thanh đều toát ra một ý chí kiếm đạo khác nhau: có thanh sắc bén như băng tuyết, có thanh trầm ổn như núi non, có thanh lại nhẹ nhàng như gió thoảng.
Đây không phải là một kho vũ khí thông thường. Đây là một lăng mộ kiếm, nơi mỗi thanh kiếm đều chứa đựng linh hồn và câu chuyện của một kiếm khách vĩ đại. Và chúng dường như đang chờ đợi hắn.
Lăng Trần đi dọc theo các hàng kiếm, cảm nhận từng luồng khí tức. Hắn nhận ra, những thanh kiếm này không chỉ là vũ khí, mà còn là những mảnh ghép ký ức. Mỗi khi hắn chạm vào một thanh kiếm, một hình ảnh, một cảm xúc, hay thậm chí là một đoạn công pháp kiếm quyết, lại lướt qua tâm trí hắn.
Đột nhiên, hắn dừng lại trước một giá đỡ trống. Trên giá đỡ, chỉ có một bia đá nhỏ, khắc ba chữ cổ kính: “Hàn Tâm Kiếm”.
“Hàn Tâm Kiếm…” Lăng Trần lẩm bẩm. Cái tên này lại gợi lên hình ảnh Hàn Sương Tiên Tử. Phải chăng nàng có liên quan đến nơi này? Hay đến thanh kiếm này? Và vì sao giá đỡ lại trống rỗng?
Hắn chạm tay vào bia đá. Một luồng hàn khí cực độ đột nhiên bao trùm lấy hắn, không phải là khí lạnh thông thường, mà là một loại hàn khí thấu xương, thấu cả linh hồn, mang theo một nỗi cô đơn, một sự đau khổ tột cùng. Đồng thời, một hình ảnh rõ ràng hơn hiện lên trong tâm trí hắn:
Một thiếu nữ áo trắng, đứng trên đỉnh núi tuyết, tóc dài bay trong gió. Nàng cầm một thanh kiếm màu bạc, lưỡi kiếm phát ra hàn quang chói mắt. Nàng múa kiếm, mỗi chiêu thức đều mang theo nỗi sầu muộn, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh kinh thiên. Rồi hình ảnh mờ dần, chỉ còn lại một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, một giọng nói nữ tính, trong trẻo nhưng đầy bi thương: “Ta đã hứa với huynh, sẽ chờ huynh trở về, dù là ngàn vạn năm… Nhưng Thiên Đạo vô tình, Luân Hồi vô thường… Liệu huynh có còn nhớ… Hàn Tâm của huynh?”
“Hàn Tâm…” Lăng Trần bật thốt, trái tim như bị bóp nghẹt. Nỗi đau khổ trong giọng nói đó, sự bi thương trong hình ảnh đó, khiến hắn cảm thấy tim mình nhói lên. Đây không phải là ký ức của hắn, hay là của Hàn Sương? Hay là của cả hai? “Hàn Sương Tiên Tử… Nàng chính là Hàn Tâm Kiếm?”
Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng. Không phải nàng là người giữ Hàn Tâm Kiếm, mà nàng chính là Hàn Tâm Kiếm, hoặc một phần linh hồn của nó, hóa thành người, hoặc ngược lại. Một kiếp trước, nàng có lẽ là một kiếm linh, hay một người mang linh hồn kiếm, đã cùng hắn trải qua một đoạn tình duyên bi kịch.
Và câu nói “Thiên Đạo vô tình, Luân Hồi vô thường…” Nó dường như xác nhận những gì hắn đã cảm nhận. Thiên Đạo đã can thiệp, chia cắt họ, hoặc biến đổi sự thật.
Lăng Trần siết chặt Tàn Kiếm. Nếu Hàn Sương Tiên Tử là “Hàn Tâm”, thì Tàn Kiếm của hắn có phải là thanh kiếm còn lại mà giọng nói kia nhắc đến? Thanh kiếm của “ta và huynh”? Điều này có nghĩa là Tàn Kiếm và Hàn Tâm Kiếm là một cặp, hai nửa của một chỉnh thể? Và hắn, Lăng Trần, là người đã cùng nàng tạo nên những thanh kiếm này, hay là người đã sở hữu chúng trong kiếp trước?
Cảm giác cấp bách trong hắn càng lớn hơn. Hắn không chỉ cần tìm kiếm sức mạnh, mà còn cần phải tìm kiếm nàng. Hàn Sương Tiên Tử. Hàn Tâm. Nàng đang ở đâu? Nàng có nhớ hắn không? Hay nàng cũng đang bị giam cầm bởi những mảnh ký ức không trọn vẹn?
Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những thanh kiếm cổ xưa. Mỗi thanh kiếm đều là một kho báu, một di sản. Nhưng hắn không cần chúng. Hắn đã có Tàn Kiếm, thanh kiếm chứa đựng một phần linh hồn của hắn, và có lẽ, cả linh hồn của Hàn Tâm Kiếm. Hắn cần tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ, để giải thoát. Giải thoát cho nàng, và giải thoát cho chính hắn khỏi gông cùm của những ký ức bị che giấu.
Khi Lăng Trần chuẩn bị rời đi, một luồng sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ sâu bên trong Cổ Kiếm Các. Đó là một khu vực mà hắn chưa từng để ý, ẩn sau một tấm màn sương mỏng manh của linh lực. Hắn tiến lại gần. Tấm màn sương tan biến, lộ ra một khoảng không gian nhỏ, nơi có một bệ đá cổ. Trên bệ đá, không có kiếm, mà là một viên đá phát sáng lờ mờ, toát ra khí tức luân hồi nồng đậm.
Viên đá không có hình dạng rõ ràng, nó như một dòng xoáy của linh khí, của thời gian. Lăng Trần cảm thấy toàn thân mình bị hút vào nó. Đây là Cổ Luân Hồi Thạch, một bảo vật trấn áp Luân Hồi? Hay một mảnh vỡ của chính Luân Hồi?
Hắn chạm tay vào viên đá. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn, không phải là ký ức, mà là những kiến thức về các tầng thứ của Luân Hồi, về sự vận hành của Thiên Đạo, và về một “Thần Chủ” nào đó đã can thiệp vào vòng luân hồi cổ xưa, biến nó thành một công cụ, một nhà tù.
“Thần Chủ Luân Hồi…” Lăng Trần thì thầm, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định chưa từng có. “Ngươi đã biến mọi thứ thành thế này. Ngươi đã giam cầm những linh hồn, những ký ức… Và ngươi đã chia cắt chúng ta.”
Viên đá trong tay hắn đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, rồi từ từ tan chảy, hòa vào lòng bàn tay hắn, để lại một dấu ấn mờ nhạt hình vòng xoáy. Hắn cảm thấy một sức mạnh mới đang dâng trào trong cơ thể, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về Luân Hồi và Thiên Đạo. Đây là một món quà, hay một gánh nặng? Hắn không biết. Nhưng hắn biết, con đường phía trước sẽ càng gian nan hơn.
Rời khỏi Cổ Kiếm Các, Lăng Trần một lần nữa hòa mình vào rừng trúc. Nhưng giờ đây, bước chân của hắn đã vững vàng hơn, ánh mắt của hắn đã sắc bén hơn. Hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời, và nó chỉ càng củng cố quyết tâm của hắn. Hàn Sương Tiên Tử không chỉ là một mục tiêu, mà là một phần của vận mệnh hắn, của cái Thiên Đạo Luân Hồi này.
Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng bạc, như đang nhìn xuyên qua vô số tầng không gian, thấy được đỉnh núi tuyết xa xôi, thấy được bóng dáng cô độc của thiếu nữ áo trắng. “Hàn Sương… Ta sẽ đến tìm nàng. Và ta sẽ vén màn tất cả.”
Cuộc hành trình vào Cổ Giới Vấn Đạo mới chỉ bắt đầu, nhưng Lăng Trần đã thu hoạch được những manh mối cực kỳ quan trọng. Bí mật về Thiên Đạo, về Luân Hồi, và về quá khứ của chính hắn, đang dần được vén mở. Nhưng cùng với đó, một đối thủ kinh khủng cũng đã hiện ra trong tâm trí hắn: Thần Chủ Luân Hồi, kẻ đã thao túng vận mệnh của vạn vật.
HẾT CHƯƠNG 60