Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:59:00 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 57: TIÊN VỰC THỨC TỈNH

Lăng Trần ngước nhìn lên. Bầu trời không còn là một khoảng không xanh thẳm vô tận như ở Phàm Giới hay một tấm màn lấp lánh như ở Cổ Giới. Nơi đây, bầu trời là một vũ điệu của sắc màu, ánh sáng và những dòng chảy năng lượng huyền ảo. Từng dải mây mang màu huyết dụ, lam ngọc, hoàng kim cuộn xoáy, hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Hít thở sâu một hơi, Lăng Trần cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết, dày đặc đến mức có thể hóa lỏng, tràn ngập mọi ngóc ngách cơ thể hắn, gột rửa đi những tạp chất cuối cùng của phàm trần.

Đây chính là Tiên Vực. Vùng đất của các bậc Tiên nhân, nơi mà tu vi đạt đến đỉnh cao, và những quy luật của vũ trụ được thể hiện một cách rõ ràng nhất.

Hắn hạ xuống một ngọn núi đá trôi nổi giữa không trung, xung quanh là những thác nước linh lực chảy xiết đổ vào hư không vô tận. Cây cối ở đây mang một vẻ đẹp cổ kính và mạnh mẽ lạ thường, thân cây to lớn như những tòa thành, lá cây phát ra ánh sáng ngũ sắc, và quả mọng lấp lánh như những viên ngọc quý. Mỗi ngọn cỏ, mỗi hòn đá đều ẩn chứa một chút Tiên khí, khiến cảnh vật trở nên sống động và huyền diệu hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí Lăng Trần. Dù linh khí dồi dào, cảnh vật hùng vĩ, nhưng hắn vẫn cảm nhận được một sự “méo mó” như lời vị trưởng lão trước khi hắn đăng tiên đã nói. Một sự bất hòa tinh tế trong dòng chảy Thiên Đạo, như một khúc nhạc bị lạc nhịp, dù vẫn du dương nhưng lại thiếu đi sự hoàn hảo tuyệt đối.

“Thiên Đạo méo mó… rốt cuộc là sao?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những vì sao xa xôi, những thiên thể trôi nổi trong không gian mà hắn chưa từng thấy. Khí tức của hắn, sau khi đột phá cảnh giới và mang theo dấu ấn của Luân Hồi Giả, dường như đã gây ra một dao động rất nhỏ trong không gian Tiên Vực. Một vài sinh vật Tiên thú ẩn mình trong các dãy núi xa xăm khẽ ngẩng đầu, đôi mắt chúng lóe lên ánh sáng trí tuệ, nhưng rồi lại nhanh chóng ẩn mình, như thể không muốn thu hút sự chú ý.

Lăng Trần biết mình không thể tùy tiện hành động. Tiên Vực là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi những quy tắc và luật lệ có thể khắc nghiệt hơn rất nhiều. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ cục diện nơi đây trước khi bắt đầu hành trình tìm kiếm chân tướng Luân Hồi.

Hắn bắt đầu di chuyển, không nhanh không chậm, xuyên qua những dải mây bồng bềnh. Mục tiêu đầu tiên là tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống có trí tuệ, một Tiên thành, một Tiên môn, hoặc ít nhất là một Tiên nhân lạc đàn. Trên đường đi, hắn dùng thần thức cẩn thận thăm dò, tránh gây ra bất kỳ sự chú ý không cần thiết nào. Aura của hắn, dù đã được kiềm chế tối đa, vẫn tỏa ra một áp lực vô hình, một sự khác biệt mà bất kỳ Tiên nhân cấp cao nào cũng có thể cảm nhận được.

Sau vài ngày di chuyển, Lăng Trần cuối cùng cũng nhìn thấy một vệt sáng rực rỡ phía chân trời. Đó là một thành phố khổng lồ, được xây dựng bằng những khối ngọc bích phát sáng, lơ lửng giữa không trung, được bao bọc bởi một kết giới rực rỡ sắc màu. Vô số Tiên nhân, cưỡi trên những Tiên khí hình dáng kỳ lạ hoặc điều khiển những Tiên thú uy phong, bay lượn tấp nập ra vào thành. Đây chính là một Tiên thành!

Hắn thu hồi toàn bộ khí tức, biến mình thành một Tiên nhân bình thường nhất có thể, rồi hòa vào dòng người tiến vào thành. Cổng thành nguy nga, được canh gác bởi những Tiên binh mặc giáp trụ ánh vàng, khí thế ngất trời. Khi Lăng Trần đi qua, hắn cảm nhận được một luồng thần thức mạnh mẽ quét qua mình, nhưng không dừng lại quá lâu. Có vẻ như những Tiên binh này chỉ kiểm tra xem có dị vật hay ma vật trà trộn hay không, chứ không quá quan tâm đến lai lịch của từng Tiên nhân.

Bên trong thành, khung cảnh còn tráng lệ hơn. Những tòa tháp cao vút chạm mây, những con đường lát đá quý phát sáng, những cửa hàng bày bán đủ loại Tiên dược, Tiên khí, công pháp Tiên cấp mà hắn chỉ từng mơ ước. Tiên nhân ở đây có đủ hình dáng, từ những người có vẻ ngoài thanh tú thoát tục, đến những kẻ mang hình hài hùng tráng như thú thần, hoặc những sinh linh được cấu tạo từ ánh sáng và năng lượng. Tất cả đều toát ra một khí chất siêu phàm, khiến Lăng Trần nhận ra rằng, dù hắn đã là Bán Tiên, nhưng ở Tiên Vực này, hắn chỉ mới là một người mới.

Hắn tìm đến một quán trà Tiên cấp, nơi các Tiên nhân thường tụ tập để trao đổi thông tin. Hắn gọi một chén Tiên trà Vạn Niên Thụ, thứ trà tỏa ra hương thơm thanh khiết, chỉ một ngụm cũng đủ khiến linh hồn thư thái, tu vi vững chắc hơn đôi chút. Ngồi ở góc khuất, Lăng Trần lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. Từ những lời bàn tán, hắn dần dần ghép nối được bức tranh về cục diện Tiên Vực.

Tiên Vực rộng lớn vô cùng, được chia thành Cửu Đại Tiên Vực, mỗi Vực do một vị Tiên Đế hùng mạnh trấn giữ. Các Tiên Đế này không phải lúc nào cũng hòa thuận, thường xuyên có những cuộc tranh chấp ngầm hoặc công khai về tài nguyên, lãnh thổ. Ngoài ra, còn có những thế lực cổ xưa, những gia tộc Tiên tộc đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa, và những tông môn ẩn mình, không thuộc về bất kỳ Tiên Đế nào, nhưng lại sở hữu sức mạnh kinh hoàng.

Điều khiến Lăng Trần chú ý nhất là những lời bàn tán về “Luân Hồi Giả” và “Thiên Kiếm Tông”.

“Nghe nói, dạo này Tiên Vực lại xuất hiện dị tượng. Có vẻ như một Luân Hồi Giả mới đã bước vào Tiên Vực rồi,” một Tiên nhân râu dài, vẻ mặt đầy thâm trầm nói.

“Luân Hồi Giả ư? Ta tưởng những kẻ đó đã biến mất từ kỷ nguyên Thái Cổ rồi chứ? Thiên Đạo hiện tại đâu cho phép Luân Hồi Giả tồn tại bình thường nữa đâu?” Một Tiên nhân khác tỏ vẻ nghi ngờ.

“Ai mà biết được. Nhưng khí tức lần này rất đặc biệt, không giống những Luân Hồi Giả bị Thiên Đạo bài xích trước đây. Lại còn có tin đồn là nó liên quan đến Thiên Kiếm Tông nữa chứ.”

“Thiên Kiếm Tông? Cái tông môn đã ẩn mình hàng vạn năm, chuyên nghiên cứu về kiếm đạo và Luân Hồi đó ư? Nếu là thật, e rằng Tiên Vực sắp có biến lớn rồi.”

Lăng Trần nín thở lắng nghe. “Luân Hồi Giả bị Thiên Đạo bài xích” – đây là một chi tiết quan trọng. Có vẻ như việc mang theo dấu ấn Luân Hồi không phải lúc nào cũng là điều tốt đẹp ở Tiên Vực. Hơn nữa, việc “Thiên Đạo méo mó” có thể chính là nguyên nhân khiến các Luân Hồi Giả bị bài xích. Và Thiên Kiếm Tông, có vẻ như là một thế lực bí ẩn, hiểu rõ hơn về Luân Hồi.

Hắn còn nghe được những lời than thở về sự bất công của Thiên Đạo. “Thiên Đạo hiện tại không còn như xưa. Các Tiên nhân dù tu luyện đến đỉnh cao cũng khó lòng siêu thoát, Luân Hồi cũng không còn công bằng nữa. Những kẻ mạnh thì vĩnh viễn cường đại, kẻ yếu thì vĩnh viễn chìm trong bùn lầy, không có cơ hội chuyển kiếp tốt đẹp…”

Những lời này càng củng cố niềm tin của Lăng Trần. Thiên Đạo ở Tiên Vực này thực sự đã bị biến chất. Có một thế lực nào đó đang thao túng, hoặc một sự kiện nào đó đã làm tổn hại đến sự vận hành tự nhiên của nó. Và hắn, một Luân Hồi Giả đặc biệt, chính là chìa khóa để vén màn sự thật.

“Thiên Kiếm Tông,” Lăng Trần lặp lại trong tâm trí. Đây có thể là nơi hắn cần đến đầu tiên. Nếu họ có kiến thức về Luân Hồi, họ có thể giúp hắn giải mã những ký ức chắp vá, tìm hiểu về kiếp trước và thân phận thực sự của mình. Đồng thời, hắn cũng cần cảnh giác. Sự xuất hiện của hắn đã gây ra “dị tượng”, và có thể đã thu hút sự chú ý của những thế lực không mong muốn.

Hắn rời khỏi quán trà, trong lòng đã có định hướng rõ ràng. Hắn cần một bản đồ Tiên Vực chi tiết, và sau đó là tìm cách liên hệ hoặc tìm kiếm Thiên Kiếm Tông. Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy chông gai, nhưng Lăng Trần không hề nao núng. Hắn đã sống sót qua bao nhiêu kiếp, đối mặt với vô số hiểm nguy. Giờ đây, hắn đã ở Tiên Vực, một bước gần hơn đến chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi mọi bí ẩn được hé lộ.

Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ bao trùm lấy Lăng Trần. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy ba bóng người đứng chắn trước mặt. Cả ba đều mặc Tiên bào trắng tinh, trên ngực thêu hình một thanh kiếm bay lượn trên mây. Ánh mắt của họ sắc bén như kiếm, tỏa ra một áp lực kinh người. Một trong số đó, một nam nhân trung niên với bộ râu dài bạc trắng, lên tiếng:

“Các hạ chính là Luân Hồi Giả vừa đăng Tiên?” Giọng nói của ông ta trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự dò xét sâu sắc.

Lăng Trần khẽ nhíu mày. Sự xuất hiện của hắn đã nhanh chóng bị phát hiện đến vậy ư? Hay là vì hắn đã quá chủ quan khi nghĩ rằng mình có thể che giấu hoàn hảo?

“Các hạ là ai?” Lăng Trần không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà hỏi ngược lại.

“Chúng ta là người của Thiên Kiếm Tông.” Nam nhân trung niên đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lăng Trần. “Nghe tin có dị tượng Luân Hồi xuất hiện, chúng ta phụng mệnh đến đây để kiểm tra. Có vẻ như tin tức là thật. Mời các hạ theo chúng ta một chuyến, đến Thiên Kiếm Tông để làm rõ mọi chuyện.”

Lời nói nghe có vẻ lịch sự, nhưng ngữ khí lại ẩn chứa một sự cưỡng ép. Lăng Trần biết, hắn không có quyền lựa chọn. Nhưng đồng thời, đây cũng là cơ hội. Cơ hội để hắn trực tiếp tiếp cận Thiên Kiếm Tông, nơi có thể nắm giữ những bí mật mà hắn đang tìm kiếm. Dù sao đi nữa, hắn cũng định tìm đến họ.

“Được thôi,” Lăng Trần bình tĩnh nói, ánh mắt sâu thẳm. “Dẫn đường đi.”

Hắn biết, cuộc gặp gỡ này sẽ là khởi đầu cho một chương mới đầy sóng gió trong hành trình Tiên Vực của mình. Thiên Kiếm Tông, Luân Hồi Giả, và Thiên Đạo méo mó… tất cả sẽ dần được hé lộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8