Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 52
Chương 52: Lạc Diệp Mật Cảnh – Tiếng Vọng Cổ Xưa
Lăng Trần đứng trước cánh cổng đá sừng sững, cao vút chạm mây, ẩn hiện trong làn sương mù mờ ảo. Đây chính là lối vào Lạc Diệp Mật Cảnh, một bí cảnh cổ xưa mà Mộc gia đã trấn giữ hàng ngàn năm. Cánh cổng được chạm khắc những họa tiết kỳ lạ, những biểu tượng cổ xưa mà ngay cả những trưởng lão am hiểu nhất cũng không thể giải mã hoàn toàn. Một luồng khí tức u ám, nặng nề phả ra từ khe hở giữa hai cánh cổng, mang theo mùi của thời gian và sự mục nát.
Bên cạnh hắn là Mộc Thanh Lam, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn vào cánh cổng. “Lăng Trần, Mật Cảnh này vô cùng nguy hiểm. Ngay cả những đệ tử tinh anh của Mộc gia cũng hiếm khi tiến sâu được. Ngươi phải cẩn thận.”
Mộc Thiên Hùng, gia chủ Mộc gia, cũng đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị. “Lăng Trần, Lạc Diệp Mật Cảnh là cơ duyên lớn, nhưng cũng là khảo nghiệm sinh tử. Tàn Phiến Thiên Thư là bảo vật trấn tộc, nhưng nếu không thể tìm thấy, cũng đừng miễn cưỡng. An toàn của ngươi là quan trọng nhất.” Ông dừng lại, ánh mắt phức tạp. “Ngươi là hy vọng của Mộc gia. Hy vọng ngươi có thể mang về những gì cần thiết.”
Lăng Trần gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ, đang dao động bên trong Mật Cảnh. Đó không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự pha trộn giữa sinh khí của đất trời và một loại năng lượng cổ xưa, có vẻ như đã từng bị phong ấn. Nó gợi cho hắn nhớ đến những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh chớp nhoáng về một thế giới rộng lớn hơn, một tồn tại cao quý hơn.
“Ta sẽ cẩn thận, Gia chủ, Thanh Lam,” hắn nói, giọng điềm tĩnh. “Ta nhất định sẽ tìm thấy Tàn Phiến Thiên Thư.”
Không chỉ vì Mộc gia, mà còn vì chính hắn. Mảnh ký ức về bóng người áo bào trắng, lời thì thầm “Thiên Đạo là do ta định đoạt” vẫn ám ảnh hắn. Tàn Phiến Thiên Thư có lẽ là chìa khóa để vén màn bức màn che phủ quá khứ của hắn, và cả bí mật về Thiên Đạo.
Mộc Thiên Hùng gật đầu. “Tốt. Theo quy tắc, chỉ có những người dưới cảnh giới Nguyên Anh mới được phép vào. Cánh cổng sẽ mở trong ba canh giờ nữa. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng.”
Lăng Trần lùi lại, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Hắn kiểm tra lại toàn bộ trang bị, từ Hắc Kiếm được Mộc gia cung cấp, đến những phù chú phòng thân và đan dược hồi phục. Quan trọng hơn cả là sự chuẩn bị về tâm lý. Hắn biết, bí cảnh không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là nơi thử thách ý chí và đạo tâm.
Ba canh giờ trôi qua nhanh chóng. Khi mặt trời đứng bóng, một tiếng “ầm” trầm đục vang vọng khắp không gian. Cánh cổng đá khổng lồ từ từ hé mở, để lộ ra một khe hở sâu hun hút, bên trong là màn đêm đen kịt không thấy đáy, nhưng lại phả ra một luồng linh khí cổ xưa đến ngạt thở.
“Vào đi, Lăng Trần!” Mộc Thiên Hùng ra hiệu.
Lăng Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn Mộc Thanh Lam lần cuối, nàng mỉm cười động viên, nụ cười đó xua tan phần nào sự căng thẳng trong lòng hắn. Hắn bước thẳng vào khe hở, không chút do dự.
Vừa xuyên qua cánh cổng, một cảm giác choáng váng ập đến. Không gian xung quanh Lăng Trần méo mó trong giây lát, rồi ổn định lại. Hắn đứng trong một khu rừng cổ thụ, những cây đại thụ cao chót vót, tán lá rậm rạp che kín bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời chỉ có thể lọt qua lưa thưa. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi rêu phong và đất mục. Linh khí trong này nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng cũng pha lẫn một loại năng lượng kỳ lạ, khiến người ta có cảm giác bất an.
“Đây là Lạc Diệp Mật Cảnh sao…” Lăng Trần lẩm bẩm.
Hắn vươn tay, chạm vào thân cây gần nhất. Lớp vỏ cây thô ráp, ẩn chứa sức sống cổ xưa. Những cây cối ở đây lớn đến mức khó tin, tựa như đã tồn tại từ hàng vạn năm trước. Dưới chân hắn là thảm lá mục dày đặc, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng sột soạt.
Thần thức của Lăng Trần được giải phóng, quét ra xung quanh. Phạm vi quét bị hạn chế đáng kể, có lẽ do sự đặc biệt của Mật Cảnh. Hắn phát hiện ra những dấu hiệu của các sinh vật sống, nhưng chúng đều mang một khí tức hoang dã và nguy hiểm.
Không mất nhiều thời gian, hắn đã gặp phải thử thách đầu tiên. Một con Hắc Báo có đôi mắt xanh lục, thân hình to lớn như một con trâu, bất ngờ lao ra từ trong bụi rậm. Nó không có chút linh trí nào, chỉ có bản năng săn mồi thuần túy. Cảnh giới của nó tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng tám, đối với Lăng Trần hiện tại (Trúc Cơ tầng ba) không phải là mối đe dọa lớn.
Hắc Kiếm trong tay Lăng Trần vung lên, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan không khí, dễ dàng xuyên thủng lớp da cứng rắn của con Hắc Báo. Nó rên rỉ một tiếng rồi đổ gục xuống. Lăng Trần thu lấy Hạch thú của nó, một vật phẩm có giá trị trong thế giới tu chân.
“Quả nhiên, Mật Cảnh này không đơn giản,” hắn thầm nghĩ. “Ngay cả những sinh vật bình thường cũng mạnh hơn bên ngoài.”
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn. Càng đi, cảnh vật càng trở nên kỳ vĩ và cổ kính. Hắn đi qua một dòng suối trong vắt chảy róc rách, nhưng nước suối lại phát ra ánh sáng lung linh kỳ ảo. Trên bờ suối, hắn nhìn thấy những phiến đá dựng đứng, trên đó khắc những phù văn cổ xưa mà hắn chưa từng thấy.
Lăng Trần dừng lại, chạm tay vào một phiến đá. Những phù văn này không giống bất kỳ loại ngôn ngữ hay trận pháp nào hắn từng học được từ Mộc gia. Tuy nhiên, khi ngón tay hắn lướt qua, một luồng khí tức quen thuộc lại dâng lên trong lòng. Đó là cảm giác tương tự như khi hắn chạm vào những mảnh vỡ ký ức về kiếp trước.
“Đây là… dấu vết của thời gian?” Hắn lẩm bẩm.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Trong tâm trí hắn, những phù văn dường như sống dậy, biến thành những dòng chảy năng lượng phức tạp. Hắn không hiểu ý nghĩa của chúng, nhưng trực giác mách bảo rằng chúng rất quan trọng. Có lẽ chúng liên quan đến “Thiên Đạo” hoặc “Luân Hồi” mà hắn đang tìm kiếm.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước, kèm theo tiếng gầm rú của yêu thú và tiếng va chạm của binh khí. Có vẻ như có những tu sĩ khác đã tiến vào Mật Cảnh và đang giao chiến. Lăng Trần nheo mắt, quyết định tiếp cận. Dù sao, đây cũng là cơ hội để hắn tìm hiểu thêm về Mật Cảnh này, và có lẽ là cả Tàn Phiến Thiên Thư.
Hắn ẩn mình vào trong bụi rậm, thận trọng tiến về phía âm thanh. Khi đến gần, hắn nhìn thấy một trận chiến ác liệt đang diễn ra giữa ba tu sĩ và một con Thanh Xà khổng lồ. Con Thanh Xà có vảy xanh biếc, đôi mắt đỏ rực như máu, cảnh giới đã đạt đến Trúc Cơ tầng năm, vô cùng hung hãn. Ba tu sĩ kia, hai nam một nữ, đều là Trúc Cơ kỳ, nhưng có vẻ đang gặp khó khăn.
Một trong số đó, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt kiêu ngạo, đang cầm một thanh kiếm dài, liên tục vung ra kiếm khí. Tuy nhiên, kiếm khí của hắn có vẻ yếu hơn so với Thanh Xà. Người nữ thì dùng một chiếc lụa trắng, uyển chuyển tránh né và tấn công. Người cuối cùng, một nam tử trung niên, có vẻ là trưởng bối, đang gắng sức chống đỡ những đòn tấn công của Thanh Xà, nhưng đã bị thương.
Lăng Trần nhận ra những tu sĩ này. Họ đến từ Phù Vân Tông, một trong ba đại tông môn ở khu vực này, ngang hàng với Mộc gia và Huyết Sát Môn. Nam tử kiêu ngạo kia chính là Lý Vân Thiên, thiếu chủ Phù Vân Tông, nổi tiếng là thiên tài tu luyện nhưng cũng rất ngạo mạn. Nữ tử là Tô Nguyệt Nhi, một đệ tử nội môn có vẻ ngoài thanh tú, nhưng thực lực cũng không kém.
“Đáng chết! Con yêu thú này quá mạnh!” Lý Vân Thiên gầm lên, kiếm khí của hắn bị Thanh Xà dễ dàng dùng đuôi hất văng.
“Sư huynh, chúng ta không thể cố chấp nữa! Mau rút lui!” Tô Nguyệt Nhi kêu lên, nhưng Thanh Xà đã nhanh như chớp lao đến, mở cái miệng rộng ngoác, phô ra hàm răng nanh độc.
Lăng Trần do dự trong giây lát. Hắn không có nghĩa vụ phải cứu những người này, đặc biệt là Lý Vân Thiên, người đã từng có thái độ không mấy thân thiện với Mộc gia. Tuy nhiên, nhìn thấy cảnh tượng nguy hiểm, một phần trong lòng hắn lại không thể làm ngơ. Hắn nhớ lại lời căn dặn của Mộc Thiên Hùng về việc giữ gìn quan hệ với các tông môn lớn, và quan trọng hơn, hắn cần thông tin về Mật Cảnh.
Hít một hơi thật sâu, Lăng Trần quyết định ra tay. Hắn vận dụng Thôn Thiên Quyết, thu liễm toàn bộ khí tức, biến thành một cái bóng xẹt qua trong rừng.
Khi Thanh Xà sắp sửa nuốt chửng Tô Nguyệt Nhi, một luồng kiếm khí vô hình đột ngột xuất hiện, nhanh như chớp, chém thẳng vào mắt con yêu thú.
“Phụt!”
Mắt của Thanh Xà bị kiếm khí xuyên thủng, máu xanh phun tung tóe. Nó gầm lên đau đớn, thân hình khổng lồ quằn quại, đánh đổ hàng loạt cây cổ thụ xung quanh.
Ba tu sĩ Phù Vân Tông ngỡ ngàng. Họ nhìn thấy Lăng Trần xuất hiện như một bóng ma, đứng vững trên một cành cây cao, tay cầm Hắc Kiếm.
“Ngươi là ai?” Lý Vân Thiên thốt lên, vừa kinh ngạc vừa cảnh giác. Hắn không ngờ lại có người mạnh như vậy ẩn mình trong Mật Cảnh này.
Lăng Trần không trả lời. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn con Thanh Xà đang điên cuồng vặn vẹo. Kiếm khí vừa rồi không chỉ làm mù mắt nó, mà còn cắt đứt một phần thần kinh. Con yêu thú này đã bị trọng thương, nhưng vẫn còn rất hung tợn.
Hắn nhảy xuống, Hắc Kiếm trong tay phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Lần này, hắn không dùng kiếm khí đơn thuần. Một luồng lực lượng bí ẩn từ trong cơ thể hắn trào ra, bao bọc lấy Hắc Kiếm, khiến nó trở nên nặng nề và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là lực lượng đặc trưng của Bất Diệt Kiếm Thể, kết hợp với Thôn Thiên Quyết, tạo ra một đòn công kích hủy diệt.
“Kiếm Phá Hư Không!”
Một tiếng quát khẽ, Hắc Kiếm xé toang không khí, tạo ra một vết nứt nhỏ trong không gian, trực tiếp bổ xuống đầu Thanh Xà.
“Ầm!”
Đầu của con Thanh Xà bị bổ làm đôi, máu xanh bắn tung tóe như mưa. Thân hình khổng lồ của nó ngã rầm xuống đất, tạo thành một chấn động nhỏ. Cả khu rừng chìm vào im lặng.
Ba tu sĩ Phù Vân Tông hoàn toàn choáng váng. Họ vừa chứng kiến một tu sĩ trẻ tuổi, chỉ với hai chiêu, đã dễ dàng tiêu diệt một con yêu thú Trúc Cơ tầng năm mà ba người bọn họ phải vất vả chống đỡ. Sức mạnh này… hoàn toàn vượt xa cảnh giới Trúc Cơ bình thường!
Lý Vân Thiên nhìn Lăng Trần, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang hoài nghi, rồi cuối cùng là sợ hãi. Hắn nhận ra bộ trang phục của Lăng Trần, và cả chiếc Hắc Kiếm đặc trưng đó.
“Ngươi… ngươi là Lăng Trần của Mộc gia?!” Hắn lắp bắp.
Lăng Trần thu kiếm, ánh mắt lạnh nhạt quét qua ba người bọn họ. “Không sai.” Hắn không muốn giấu giếm thân phận, dù sao cũng đã ra tay.
Tô Nguyệt Nhi và nam tử trung niên cũng lộ vẻ kinh hãi. Lăng Trần, một “phế vật” của Mộc gia, lại có thể mạnh đến mức này? Chẳng lẽ những tin đồn về sự quật khởi của hắn là thật?
Lăng Trần không quan tâm đến sự kinh ngạc của họ. Hắn bước đến, lấy đi Hạch thú của Thanh Xà, rồi quay người định rời đi.
“Khoan đã!” Lý Vân Thiên vội vàng gọi. “Đa tạ Lăng huynh đã ra tay tương trợ! Ân tình này, Phù Vân Tông ta nhất định sẽ báo đáp!” Mặc dù vẫn còn nghi ngờ và một chút khó chịu vì bị một kẻ “phế vật” cứu, nhưng hắn cũng không phải kẻ không biết phải trái.
Lăng Trần quay đầu lại. “Không cần. Ta chỉ thuận tiện mà thôi.” Hắn không muốn vướng bận quá nhiều với họ. Mục tiêu của hắn là Tàn Phiến Thiên Thư.
Tuy nhiên, nam tử trung niên lại tiến lên, chắp tay hành lễ cung kính. “Tại hạ là Từ Trường Phong, trưởng lão Phù Vân Tông. Xin hỏi Lăng công tử có mục đích gì khi tiến vào Mật Cảnh này? Nếu có gì cần giúp đỡ, Phù Vân Tông chúng ta nhất định sẽ không từ chối.”
Lăng Trần nhìn Từ Trường Phong. Người này có vẻ lão luyện hơn Lý Vân Thiên nhiều. Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói: “Ta đang tìm kiếm một vật phẩm cổ xưa, gọi là Tàn Phiến Thiên Thư. Các ngươi có biết tung tích của nó không?”
Nghe thấy cái tên “Tàn Phiến Thiên Thư”, sắc mặt của Từ Trường Phong và Lý Vân Thiên đều biến đổi.
“Tàn Phiến Thiên Thư?” Lý Vân Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia tham lam khó nắm bắt.
Từ Trường Phong lại nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng. “Lăng công tử, Tàn Phiến Thiên Thư là một trong những bảo vật cổ xưa nhất trong Lạc Diệp Mật Cảnh này, tương truyền nó ẩn chứa những bí mật về sự hình thành của thế giới. Tuy nhiên, nó cũng là một vật phẩm mang theo lời nguyền, đã từng khiến vô số cường giả bỏ mạng. Nghe đồn, Tàn Phiến Thiên Thư không nằm yên một chỗ, mà nó chỉ xuất hiện khi có một ‘người hữu duyên’ đến gần.”
“Người hữu duyên?” Lăng Trần lặp lại, lòng hắn khẽ động. Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ, những dị tượng khi sinh ra. Liệu hắn có phải là “người hữu duyên” đó?
“Đúng vậy,” Từ Trường Phong gật đầu. “Có một truyền thuyết cổ xưa kể rằng, người có thể tìm thấy Tàn Phiến Thiên Thư không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ mang theo ‘dấu ấn của Luân Hồi’. Dấu ấn đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại có thể cảm nhận được bởi chính Tàn Phiến Thiên Thư.”
“Dấu ấn của Luân Hồi…” Lăng Trần thì thầm, câu nói này như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí hắn. Nó khớp hoàn hảo với những gì hắn đang tìm kiếm.
“Và,” Từ Trường Phong tiếp tục, giọng nói trở nên trầm trọng hơn, “truyền thuyết còn nói, Tàn Phiến Thiên Thư không phải là một vật phẩm đơn thuần. Nó là một mảnh vỡ của một thứ gì đó vĩ đại hơn, một thứ được gọi là ‘Thiên Đạo Chi Thư’. Và nó không chỉ ghi chép lịch sử, mà còn có khả năng… định hình lại vận mệnh.”
Những lời này của Từ Trường Phong khiến Lăng Trần rúng động. “Thiên Đạo Chi Thư”, “định hình lại vận mệnh”… tất cả đều trùng khớp với những mảnh ký ức và mục tiêu của hắn. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn bao giờ hết đến chân tướng.
“Vậy Tàn Phiến Thiên Thư thường xuất hiện ở đâu?” Lăng Trần hỏi, ánh mắt hắn trở nên sắc bén.
Từ Trường Phong lắc đầu. “Không ai biết chắc. Nhưng theo những ghi chép cổ, nó thường xuất hiện ở những nơi có linh khí hỗn loạn nhất, hoặc những nơi ẩn chứa tàn tích của một nền văn minh cổ đại đã sụp đổ. Những nơi đó thường rất nguy hiểm, nhưng cũng là nơi tập trung nhiều cơ duyên nhất trong Mật Cảnh.”
“Linh khí hỗn loạn… tàn tích văn minh cổ đại…” Lăng Trần lặp lại, những manh mối này bắt đầu kết nối trong tâm trí hắn.
“Nếu Lăng công tử muốn tìm Tàn Phiến Thiên Thư, chúng ta có thể cùng đi. Ba người chúng ta có thể hỗ trợ Lăng công tử,” Từ Trường Phong đề nghị, ánh mắt đầy thành ý. Hắn biết, một mình Lăng Trần có thể mạnh, nhưng ở trong bí cảnh đầy rẫy nguy hiểm này, có thêm đồng minh vẫn tốt hơn. Hơn nữa, hắn cũng muốn tìm hiểu thêm về sức mạnh của Lăng Trần, và nếu có thể, thiết lập quan hệ tốt với Mộc gia thông qua hắn.
Lý Vân Thiên dù không muốn, nhưng cũng không dám phản đối. Hắn vừa chứng kiến sức mạnh của Lăng Trần, biết rằng ở trong Mật Cảnh này, hắn không thể ngạo mạn nữa.
Lăng Trần suy nghĩ. Có thêm người chỉ đường và đối phó với yêu thú cũng không tệ. Hơn nữa, việc họ biết về Tàn Phiến Thiên Thư cũng có thể hữu ích.
“Được. Nhưng chúng ta phải rõ ràng,” Lăng Trần nói, ánh mắt sắc bén. “Nếu tìm thấy Tàn Phiến Thiên Thư, nó thuộc về ta. Những cơ duyên khác, chúng ta có thể chia sẻ.”
Từ Trường Phong và Tô Nguyệt Nhi nhìn nhau, rồi gật đầu. Lý Vân Thiên có vẻ không tình nguyện lắm, nhưng cũng không dám lên tiếng.
“Vậy thì tốt,” Lăng Trần nói. “Chúng ta xuất phát.”
Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Tiếng vọng từ Thái Cổ, từ những mảnh vỡ của Thiên Đạo, đang ngày càng rõ ràng hơn. Lạc Diệp Mật Cảnh không chỉ là một bí cảnh, mà là một cánh cửa, một bước đệm để hắn tiến sâu hơn vào bí mật của “Thiên Đạo Luân Hồi”. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã thực sự bắt đầu.
Hết Chương 52.