Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 48
Chương 48: Hồi Sinh Luân Hồi Ấn
“Nếu ngươi muốn ngăn cản, vậy thì cứ việc đến!”
Tiếng quát của Lăng Trần vang vọng như sấm sét giữa tầng hai Cổ Luân Tháp, xé toạc màn sương mù của Ám Linh Khí đang cuộn trào. Hắn không nói suông. Ngay khi những tiếng cười khẩy đầy ác ý từ tầng chín vừa dứt, hàng trăm Ám Linh với hình thù vặn vẹo, mắt đỏ ngầu như máu, đã gầm gừ lao tới. Chúng không có hình thể vật chất rõ ràng, chỉ là những luồng khí đen kịt, lạnh lẽo mang theo ý chí hủy diệt mãnh liệt, nhưng mỗi lần vồ tới, không gian xung quanh Lăng Trần lại run rẩy, như thể bị xé rách bởi những móng vuốt vô hình.
Lăng Trần hít sâu, luồng khí tức cổ xưa trong cơ thể cuộn trào, dồn nén vào nắm đấm. Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt của ngày nào. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều như được tái tạo, chứa đựng một nguồn năng lượng thuần túy mà hắn chưa từng cảm nhận. Dấu ấn Luân Hồi trên trán hắn rực sáng, không phải ánh sáng chói chang mà là một quầng sáng vàng kim dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên cố, như một lá chắn vô hình, đẩy lùi sự xâm thực của Ám Linh Khí.
Một con Ám Linh đầu tiên lao tới, hình thù như một con dã thú khổng lồ, miệng há rộng định nuốt chửng hắn. Lăng Trần không né tránh, mà chủ động xông lên. Hắn tung một quyền, không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ là một cú đấm thẳng mang theo toàn bộ sức mạnh của ý chí và nguồn linh lực cổ xưa vừa thức tỉnh. Nắm đấm của hắn phát ra một tiếng rít nhẹ, không khí xung quanh vặn vẹo. Khi va chạm với Ám Linh, không có tiếng nổ long trời lở đất, mà là một tiếng rên rỉ thê lương, như tiếng hồn phách bị thiêu đốt. Luồng khí đen kịt của Ám Linh bị ánh sáng vàng kim xuyên thủng, tan rã như băng tuyết gặp lửa, hóa thành những đốm sáng li ti rồi biến mất hoàn toàn, không để lại chút dấu vết.
“Đây là… năng lượng thuần khiết của Luân Hồi?” Lăng Trần thầm thì, mắt ánh lên vẻ kinh ngạc. Hắn nhận ra, thứ sức mạnh này không phải là Linh Khí thông thường, mà là một loại năng lượng có khả năng thanh tẩy và đưa vạn vật trở về vòng tuần hoàn nguyên thủy. Ám Linh là những tồn tại bị mắc kẹt, bị vặn vẹo, và sức mạnh của hắn dường như là khắc tinh của chúng.
Nhưng số lượng Ám Linh quá đông đảo. Chúng liên tục lao tới, không ngừng nghỉ, như một dòng thác đen muốn nhấn chìm hắn. Lăng Trần vận dụng bước chân linh hoạt, né tránh những đòn tấn công từ mọi phía, đồng thời liên tục ra quyền, mỗi quyền đều mang theo uy lực kinh người, khiến Ám Linh không kịp tới gần đã bị đánh tan. Hắn như một cơn lốc vàng kim giữa biển đen, mạnh mẽ nhưng cũng bắt đầu cảm thấy cạn kiệt. Nguồn năng lượng cổ xưa này dù mạnh mẽ, nhưng việc sử dụng nó lại tiêu hao rất lớn.
“Gầm!”
Một tiếng gầm gừ trầm đục hơn hẳn vang lên, khiến tầng hai Cổ Luân Tháp run rẩy dữ dội. Từ sâu trong màn Ám Linh Khí, một bóng đen khổng lồ hơn, cao hơn ba trượng, dần hiện rõ. Nó có hình dáng của một con quỷ dữ với sừng nhọn và móng vuốt sắc bén, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy, phát ra sát khí ngút trời. Đây là một Ám Linh cấp cao, mạnh hơn những con Ám Linh bình thường gấp nhiều lần, và có vẻ như nó có chút ý thức.
Ám Linh Vương, nếu gọi nó như vậy, vung một móng vuốt khổng lồ, xé rách không khí, tạo ra một vết nứt đen kịt lao thẳng vào Lăng Trần. Tốc độ nhanh đến mức hắn gần như không kịp phản ứng. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương ập đến, kèm theo một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí hắn, cố gắng nghiền nát ý chí của hắn.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, dấu ấn Luân Hồi trên trán Lăng Trần đột nhiên bùng lên ánh sáng chói lòa, không còn là màu vàng kim dịu nhẹ, mà là một màu trắng bạc tinh khiết. Một luồng ký ức chớp nhoáng xẹt qua tâm trí hắn, nhanh như điện xẹt, nhưng đủ để hắn nắm bắt một mảnh ghép quan trọng.
Hắn thấy mình đứng trên một đài tế cổ kính, dưới chân là vô số tinh hà lấp lánh. Một giọng nói trầm hùng vang vọng khắp không gian, không phải của hắn, mà là của một tồn tại vĩ đại hơn, đang niệm một câu chú cổ xưa, thao túng vòng xoáy của sinh tử và luân hồi. Từng chữ, từng âm tiết đều chứa đựng sức mạnh kinh thiên, khiến vạn vật phải cúi đầu.
“Luân Hồi Chân Giải… Đệ Nhất Ấn: Phá Vong Luân Hồi!”
Ký ức tan biến, nhưng câu chú và cảm giác về sức mạnh đã hằn sâu vào linh hồn Lăng Trần. Hắn nhắm mắt lại trong một phần nghìn giây, rồi đột ngột mở bừng, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Hắn không còn cảm thấy mệt mỏi hay sợ hãi. Một dòng năng lượng mới, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, cuộn trào từ sâu thẳm linh hồn, tuôn chảy khắp kinh mạch.
Lăng Trần giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại, vẽ một vòng tròn huyền ảo trong không khí. Dấu ấn Luân Hồi trên trán hắn bắn ra một tia sáng trắng bạc, hòa vào đầu ngón tay hắn. Hắn niệm khẽ câu chú vừa hiện lên trong ký ức, dù chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng bản năng mách bảo đây là con đường.
Một vòng xoáy nhỏ màu trắng bạc xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, xoay tròn chậm rãi, nhưng lại phát ra một lực hút kỳ lạ, khiến không gian xung quanh Ám Linh Vương bắt đầu vặn vẹo. Vết nứt đen kịt do Ám Linh Vương tạo ra bị vòng xoáy nhỏ kia nuốt chửng không chút dấu vết.
“Phá Vong Luân Hồi!”
Lăng Trần đẩy ngón tay về phía trước. Vòng xoáy trắng bạc lập tức phóng lớn, biến thành một luồng sáng chói mắt lao thẳng vào Ám Linh Vương. Tiếng gầm của Ám Linh Vương biến thành tiếng rít đau đớn. Nó cố gắng giãy giụa, vung vẩy móng vuốt điên cuồng, nhưng vô ích. Luồng sáng trắng bạc xuyên qua cơ thể nó, không gây ra vết thương vật lý, nhưng lại tác động trực tiếp lên bản chất linh hồn của nó.
Ám Linh Vương co giật dữ dội, cơ thể đen kịt của nó bắt đầu nứt ra, lộ ra những đốm sáng màu xám tro bên trong. Nó không tan biến như những Ám Linh cấp thấp, mà như bị một lực lượng vô hình kéo giật, linh hồn của nó bị hút vào vòng xoáy trắng bạc, rồi biến mất hoàn toàn, không còn một chút tàn dư của Ám Linh Khí.
Sức mạnh của Luân Hồi Chân Giải, Phá Vong Luân Hồi Ấn, đã thanh tẩy hoàn toàn một Ám Linh Vương. Lăng Trần thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm, nhưng đôi mắt hắn rực sáng. Hắn đã tìm thấy con đường. Sức mạnh này không chỉ là phá hủy, mà là tái tạo, là đưa vạn vật trở về đúng quỹ đạo.
Những Ám Linh còn lại dường như cảm nhận được sự uy hiếp từ sức mạnh của Lăng Trần, chúng không còn hung hãn như trước, mà bắt đầu co cụm lại, gầm gừ trong sợ hãi, không dám tiến tới. Màn Ám Linh Khí cũng dần tan đi, để lộ ra một cánh cửa đá cổ kính ở cuối tầng hai, phát ra ánh sáng mờ ảo.
“Hừm, xem ra ngươi không hoàn toàn vô dụng.”
Giọng nói khẩy cợt từ tầng chín lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo một chút bất ngờ, nhưng vẫn đầy vẻ khinh miệt. “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi nghĩ một chút sức mạnh cỏn con đó có thể thay đổi được gì sao? Thiên Đạo đã mục nát, Luân Hồi đã vặn vẹo. Ngươi chỉ là một con cờ trong vô số con cờ mà thôi.”
Lăng Trần không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn lên. Hắn biết, kẻ đứng sau giọng nói này là một tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, có thể là kẻ đã thao túng Cổ Luân Tháp, hoặc thậm chí là kẻ đứng sau những biến cố liên quan đến Luân Hồi. Nhưng hắn không sợ hãi. Mỗi mảnh ký ức thức tỉnh, mỗi lần sử dụng sức mạnh, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn về bản thân, về sứ mệnh của mình.
Hắn không phải là con cờ. Hắn là người sẽ lật đổ bàn cờ, hoặc ít nhất là sửa chữa nó. Ký ức về Luân Hồi Chân Giải, dù chỉ là một phần nhỏ, đã mở ra một chân trời mới. Hắn cần phải mạnh hơn, phải khám phá thêm về những kiếp sống của mình, phải tìm hiểu về Cổ Luân Tháp này và về kẻ đang chế giễu hắn từ tầng chín.
Lăng Trần bước chân về phía cánh cửa đá. Cánh cửa chậm rãi mở ra, lộ ra một lối đi hun hút, dẫn lên những tầng cao hơn của tháp. Nơi đó, có lẽ là những bí mật cổ xưa đang chờ đợi hắn, những thế giới tu chân rộng lớn hơn, nơi hắn sẽ gặp lại cố nhân, đối mặt với kẻ thù, và tiếp tục con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi. Con đường của một “Luân Hồi Giả” đã chính thức bắt đầu, vĩnh viễn rời xa thế giới phàm tục nhỏ bé. Hắn biết, Dấu Tích Thời Gian đang chờ đợi hắn khám phá.