Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 43
Chương 43: Thánh Điện Bất Diệt
Lăng Trần phóng đi như một đạo cầu vồng, xuyên qua những tầng mây mỏng và gió lốc gào thét của Cổ Giới. Khác với thế giới phàm tục nơi y từng sinh trưởng, Cổ Giới mang một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy trầm mặc. Những dãy núi cao chót vót đâm thẳng lên trời xanh, đỉnh núi quanh năm bao phủ bởi tuyết trắng và sương mù huyền ảo. Các thung lũng sâu thẳm ẩn chứa những khu rừng cổ thụ vươn mình đến tận chân mây, nơi những linh thú khổng lồ gầm thét, tiếng vang vọng khắp không gian, mang theo một khí tức thái cổ nguyên sơ. Dòng sông Linh Khê uốn lượn như dải lụa bạc, nước sông phát ra linh quang nhàn nhạt, chảy qua những vùng đất hoang tàn của các di tích cổ xưa, nơi những tông môn từng một thời huy hoàng nay chỉ còn là phế tích, kể lại câu chuyện về một quá khứ đã bị lãng quên.
Khí tức linh khí ở đây nồng đậm đến mức hóa thành sương mù trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế, nhưng đối với Lăng Trần, mỗi hơi thở đều là một sự thanh tẩy, một sự dung nạp sức mạnh. Thể chất đặc biệt của y, cùng với công pháp Luân Hồi Quyết, như một chiếc phễu khổng lồ, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa linh khí hỗn loạn của Cổ Giới thành sức mạnh tinh thuần. Trên đường đi, y đã gặp không ít linh thú mạnh mẽ, thậm chí là những tàn hồn của các tu sĩ cổ xưa còn sót lại, ẩn chứa oán khí ngút trời. Nhưng Lăng Trần, với sức mạnh đã đột phá và đạo tâm kiên định, đều dễ dàng vượt qua. Những cuộc chiến đấu đó không chỉ rèn luyện kỹ năng chiến đấu của y mà còn giúp y củng cố thêm niềm tin vào con đường mình đã chọn.
Sau ba ngày bay lượn không ngừng nghỉ, Lăng Trần cuối cùng cũng nhìn thấy mục tiêu của mình. Phía trước y, chân trời bị một dãy núi khổng lồ chắn ngang, những ngọn núi này không chỉ cao lớn mà còn mang một màu sắc xám xịt kỳ lạ, như được đúc từ đá thần thời viễn cổ. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ đỉnh núi, tạo thành một bức màn bí ẩn, khiến người ta không thể nhìn thấu bên trong. Khí tức cổ xưa, nặng nề và uy nghiêm, cuồn cuộn tỏa ra từ nơi đó, đè nén vạn vật, khiến linh hồn của bất kỳ ai cũng phải run rẩy.
Đây chính là nơi ẩn chứa Thánh Điện Bất Diệt, một trong những bí cảnh lớn nhất của Cổ Giới, nơi được đồn đại là cất giữ vô số cơ duyên và bảo vật của thời đại Thái Cổ. Nhưng quan trọng hơn, đối với Lăng Trần, nó là một trong những mảnh ghép đầu tiên cho bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi bị biến chất. Y hạ xuống một sườn núi thấp hơn, quan sát. Có vẻ như y không phải là người duy nhất tìm đến nơi này.
Ở dưới chân núi, một số nhóm tu sĩ đã tập trung. Họ đến từ các tông môn khác nhau của Cổ Giới, mang theo khí chất cường đại và trang phục đặc trưng. Lăng Trần nhận ra một số dấu hiệu của các đại tông môn như Bách Hoa Kiếm Tông với y phục thêu hoa sen tinh xảo, hay Cổ Mộ Phái với áo bào đen thêu hình đầu lâu. Tất cả đều đang cố gắng tìm cách vượt qua một kết giới vô hình bao phủ toàn bộ dãy núi. Kết giới đó không có vẻ gì là phòng ngự, mà giống một loại khảo nghiệm, một dòng chảy năng lượng hỗn loạn không ngừng xoáy vặn, khiến những tu sĩ yếu hơn không thể đến gần.
Trong số đó, có một nữ tử nổi bật giữa đám đông. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi của Bách Hoa Kiếm Tông, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm. Khí tức của nàng đạt đến cảnh giới Hóa Thần kỳ đỉnh phong, chỉ cách Độ Kiếp kỳ một bước. Nàng đang dùng một thanh kiếm phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, không ngừng chém vào dòng năng lượng hỗn loạn, cố gắng mở ra một khe hở. Đó là Lý Thanh Dao, thiên chi kiêu nữ của Bách Hoa Kiếm Tông, nổi tiếng với kiếm pháp siêu phàm và tính cách lạnh lùng.
Bên cạnh nàng, một lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá, nhắm mắt dưỡng thần. Lão mặc một bộ y phục cũ kỹ, trông có vẻ bình thường, nhưng Lăng Trần lại cảm thấy một luồng khí tức sâu không lường được từ lão. Ánh mắt lão già thỉnh thoảng mở ra, lướt qua đám đông, dừng lại một chút trên Lý Thanh Dao, rồi bất chợt dừng lại lâu hơn khi ánh mắt chạm vào Lăng Trần, người đang đứng một mình trên sườn núi. Có một tia sáng khó hiểu lóe lên trong mắt lão, nhưng nhanh chóng biến mất.
Lăng Trần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Y nhắm mắt lại, cảm nhận khí tức của kết giới. Dòng năng lượng hỗn loạn kia không phải là linh khí bình thường, mà là một sự pha trộn của khí tức cổ xưa và một loại năng lượng kỳ lạ, giống như tiếng vọng của vô số kiếp sống. Nó chứa đựng những mảnh vỡ của thời gian, của vận mệnh, tạo thành một bức tường không thể xuyên phá bằng sức mạnh thô bạo.
“Kết giới này không phải để ngăn cản, mà là để sàng lọc,” Lăng Trần lẩm bẩm. “Nó đang tìm kiếm một thứ gì đó… một sự đồng điệu.”
Y bước về phía trước, không hề che giấu khí tức. Sự xuất hiện của y lập tức thu hút sự chú ý. Một thiếu niên xa lạ, khí tức có vẻ không quá mạnh mẽ (vì Lăng Trần đã cố ý che giấu phần lớn sức mạnh), lại dám một mình tiến vào khu vực nguy hiểm này. Lý Thanh Dao nhíu mày, ánh mắt lướt qua Lăng Trần một cách khinh thường, sau đó lại tập trung vào kết giới trước mặt. Vài tu sĩ khác thì cười nhạo, cho rằng Lăng Trần là kẻ không biết tự lượng sức mình.
“Này tiểu tử, nơi này không phải chỗ cho ngươi chơi đùa đâu. Mau cút đi, đừng để chết không toàn thây,” một tu sĩ dáng người vạm vỡ, thuộc một tông môn nhỏ, lớn tiếng quát.
Lăng Trần phớt lờ hắn, y chỉ nhìn chằm chằm vào kết giới. Y đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bức tường năng lượng hỗn loạn. Ngay lập tức, một luồng xung kích cực lớn ập đến, cố gắng đẩy lùi y. Nhưng Lăng Trần không lùi bước. Luân Hồi Quyết trong cơ thể tự động vận chuyển, một loại khí tức cổ xưa, huyền ảo, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể y. Khí tức đó, giống như một dòng suối trong trẻo giữa biển cả hỗn loạn, từ từ dung nhập vào kết giới.
Ngay khi khí tức của Lăng Trần chạm vào kết giới, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Dòng năng lượng hỗn loạn đang cuộn trào bỗng trở nên tĩnh lặng một cách bất thường. Những mảnh vỡ thời gian trong đó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, rồi đột nhiên hội tụ lại, tạo thành một vòng xoáy nhỏ trước mặt Lăng Trần. Từ vòng xoáy đó, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, chiếu thẳng vào trán y.
Trong khoảnh khắc đó, một dòng ký ức như thác lũ ập vào tâm trí Lăng Trần. Y thấy mình đứng trên một đỉnh núi cao ngất, dưới chân là một biển mây vô tận. Y phục trên người y không phải là đạo bào hiện tại, mà là một bộ trường bào màu đen thêu họa tiết cổ xưa, phát ra ánh sáng lung linh. Y đang đối mặt với một thực thể khổng lồ, vô hình, nhưng lại mang một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát cả vũ trụ. Thực thể đó không có hình dáng cụ thể, chỉ là một khối năng lượng hỗn độn, phát ra những tiếng gầm rít như hàng vạn linh hồn đang rên xiết. Y cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, một sự mất mát không thể bù đắp. Y đang chiến đấu, chiến đấu vì một thứ gì đó bị tước đoạt, một trật tự bị phá vỡ. “Thiên Đạo… Luân Hồi… không thể bị thao túng!” Giọng nói của chính y vang vọng trong tâm trí, đầy bi tráng và phẫn nộ. Rồi một đòn đánh kinh thiên động địa, một thứ ánh sáng chói lòa bao trùm, và tất cả chìm vào bóng tối.
Lăng Trần giật mình mở mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ký ức đó quá chân thực, quá sống động, không giống như những giấc mơ mơ hồ trước đây. Nó là một mảnh ghép rõ ràng, một lời khẳng định về thân phận kiếp trước của y, về cuộc chiến tranh hủy diệt đã diễn ra, và về sự thật rằng Thiên Đạo đã bị biến chất. Sự đau đớn, sự mất mát trong ký ức vẫn còn vương vấn trong linh hồn y, khiến trái tim y thắt lại.
“Thiên Đạo Luân Hồi… đã bị can thiệp…” Lăng Trần thì thầm, ánh mắt tràn đầy kiên định. “Đây không chỉ là cuộc tìm kiếm sức mạnh nữa, mà là một sứ mệnh.”
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả các tu sĩ xung quanh, vòng xoáy năng lượng trước mặt Lăng Trần ngày càng mở rộng, tạo thành một lối đi ổn định, không còn dòng chảy hỗn loạn. Lối đi đó dẫn thẳng vào sâu trong dãy núi, nơi sương mù huyền ảo nhất.
Lý Thanh Dao trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin đó. Kiếm pháp của nàng không thể phá vỡ kết giới này, vậy mà một thiếu niên xa lạ lại có thể dễ dàng mở ra lối đi chỉ bằng cách chạm vào? Nàng cảm thấy một sự đố kỵ và hiếu kỳ mạnh mẽ trỗi dậy. Cái lão già Cổ Lão nãy giờ vẫn nhắm mắt, giờ đã mở bừng mắt ra, ánh mắt lão nhìn Lăng Trần không còn là tia sáng khó hiểu nữa, mà là một sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một tia sáng của sự nhận ra.
“Hắn… hắn là ai?” Một tu sĩ thì thào hỏi, vẻ mặt đầy sợ hãi và ngưỡng mộ.
Lăng Trần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức nặng của sứ mệnh trên vai. Thánh Điện Bất Diệt không chỉ là nơi ẩn chứa cơ duyên, mà còn là một kho tàng của những bí mật cổ xưa, những dấu vết của một Thiên Đạo nguyên thủy đã bị bẻ cong. Y biết, cuộc hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, nhưng y không còn đơn độc. Những ký ức đang dần thức tỉnh, những mảnh ghép về kiếp sống huy hoàng nhưng đầy bi kịch đang dần hiện rõ, thôi thúc y tiến về phía trước.
Với một bước chân dứt khoát, Lăng Trần bước vào lối đi vừa được mở ra, chìm vào trong màn sương mù dày đặc. Phía sau y, Lý Thanh Dao và một số tu sĩ khác cũng nhanh chóng lao theo, không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm có này. Cổ Lão khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn về phía lối đi, rồi cũng chậm rãi bước vào, như một cái bóng.
Cổ Giới Vấn Đạo, giờ đây đã thực sự bắt đầu. Lăng Trần đang tiến vào trung tâm của những bí ẩn, nơi y sẽ phải đối mặt với không chỉ kẻ thù mà còn là chính bản thân mình, để tìm kiếm sự thật và tái định hình vận mệnh của Thiên Đạo Luân Hồi.