Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 40
Chương 40: Cánh Cổng Cổ Giới
Lăng Trần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Ánh nắng ban mai rải vàng trên gương mặt kiên nghị của y, phản chiếu một ý chí sắt đá không gì lay chuyển. Cuốn trục cổ xưa trong tay y không còn là một vật phẩm vô tri, mà tựa như một phần huyết mạch, một lời dẫn lối của vận mệnh đang réo gọi. Từng đường nét, từng ký tự trên đó đều như đang thì thầm về một thế giới khác, một chân tướng vĩ đại hơn đang chờ đợi được vén màn.
Những ký ức chắp vá về Luân Hồi, những hình ảnh mơ hồ về một kiếp sống huy hoàng nhưng cũng đầy bi kịch, đã khắc sâu vào tâm trí Lăng Trần. Chúng không còn là những giấc mộng hư ảo mà đã trở thành kim chỉ nam, thúc đẩy y không ngừng tiến về phía trước. Thế giới phàm tục này, nơi y từng là một thiếu niên vô danh, một kẻ bị coi là phế vật, giờ đây đã trở nên quá nhỏ bé. Các tông môn phàm nhân, những trận tranh đấu vì lợi ích thế tục, tất cả đều đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một khát vọng lớn lao hơn: khám phá chân tướng về Luân Hồi, về chính thân phận của y, và có lẽ, về vận mệnh của cả vũ trụ này.
Hơn ba mươi chín chương truyện, Lăng Trần đã trải qua biết bao phong ba bão táp. Từ một kẻ mang thể chất yếu kém, y đã thức tỉnh Thiên Mệnh Phượng Hoàng Thể, từng bước vượt qua khảo nghiệm sinh tử, nuốt chửng vô số linh dược quý hiếm, và hấp thụ linh mạch cổ xưa để củng cố nền tảng tu vi. Y đã từ một Trúc Cơ kỳ sơ cấp, nhờ vào sự kiên trì và cơ duyên nghịch thiên, đột phá lên Kim Đan sơ kỳ, một cảnh giới mà cả phàm giới cũng hiếm có ai đạt được. Y đã từng đối mặt với những thế lực hắc ám ẩn mình, những kẻ lợi dụng tiên thuật để thao túng phàm nhân, và đã dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ sự công bằng. Mỗi trận chiến, mỗi lần đột phá đều tôi luyện ý chí và củng cố niềm tin của y vào con đường mình đã chọn.
Cuốn trục trong tay y, được gọi là “Chỉ Dẫn Luân Hồi”, không phải là một vật phẩm tầm thường. Nó là một mảnh ghép của một pháp bảo Thái Cổ, một chìa khóa được tạo ra để dẫn dắt những “Luân Hồi Giả” tìm về cội nguồn. Lăng Trần đã mất rất nhiều thời gian để nghiên cứu nó. Cuốn trục này chỉ có thể được kích hoạt khi người nắm giữ đạt đến một cảnh giới nhất định – ít nhất là Kim Đan kỳ – và phải có sự kết nối sâu sắc với những ký ức Luân Hồi. Nó không chỉ hiển thị một bản đồ tinh xảo về các tiểu thế giới tu chân nằm ngoài phàm giới, mà còn có khả năng mở ra một “Cánh Cổng Thời Không” tạm thời, một con đường duy nhất để tiến vào “Cổ Giới” – nơi những dấu tích thời gian đang chờ đợi.
Lăng Trần đã dành trọn ba tháng cuối cùng ở phàm giới để củng cố tu vi Kim Đan sơ kỳ, hấp thụ linh khí và tinh chỉnh linh lực. Y đã thu thập những linh dược quý hiếm nhất mà phàm giới có thể cung cấp, luyện chế thành đan dược phòng thân, và chuẩn bị một vài pháp bảo phòng ngự cấp cao nhất mà y có thể tìm được. Dù con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và cô độc, y không hề nao núng. Những người y từng bảo vệ, những ân oán y đã giải quyết, tất cả đều là động lực để y tiến lên. Y biết rằng chỉ khi mạnh mẽ hơn, y mới có thể thực sự bảo vệ những điều quan trọng, và vén màn chân tướng của Thiên Đạo.
Y chọn một địa điểm bí mật, một đỉnh núi cao nhất của phàm giới, nơi linh khí hội tụ mạnh mẽ nhất và ít bị quấy rầy. Đêm đó, trăng tròn vành vạnh, những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo y. Lăng Trần đặt cuốn “Chỉ Dẫn Luân Hồi” lên một phiến đá cổ kính, được bao quanh bởi một trận pháp đơn giản mà y đã bố trí. Y hít sâu một hơi, điều hòa linh lực trong cơ thể, và sau đó, truyền toàn bộ sức mạnh Kim Đan của mình vào cuốn trục.
Ngay lập tức, cuốn trục phát ra một luồng sáng chói lòa, màu sắc rực rỡ như cầu vồng. Những ký tự cổ xưa trên đó bắt đầu nhảy múa, phát sáng, rồi hợp lại thành một hình ảnh kỳ lạ. Không gian xung quanh phiến đá bắt đầu rung chuyển dữ dội, như có một con quái vật vô hình đang cào xé bức màn không gian. Một khe nứt màu đen tím xuất hiện giữa không trung, từ từ mở rộng, để lộ ra một vực sâu thăm thẳm, không thấy đáy. Từ khe nứt đó, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và áp lực dồi dào của linh khí tràn ra, khiến cây cối xung quanh rạp mình, đá vụn bay tứ tung. Đó là “Cánh Cổng Cổ Giới”, một cánh cổng dẫn đến thế giới khác, một con đường mà vô số tu sĩ phàm nhân hằng mơ ước nhưng không bao giờ với tới.
Lăng Trần cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ từ bên trong khe nứt, như một lời mời gọi không thể chối từ. Y không chút do dự, nắm chặt chiếc nhẫn trữ vật, bước thẳng vào trong. Cảm giác như bị xé toạc qua hàng ngàn không gian, thời gian, một cảm giác choáng váng tột độ nhưng cũng tràn đầy phấn khích. Cơ thể y như bị nén lại, rồi kéo giãn, nhưng với thể chất cường hãn của Thiên Mệnh Phượng Hoàng Thể và tu vi Kim Đan, y vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Chỉ trong tích tắc, cảm giác đó biến mất. Lăng Trần mở mắt ra, và một khung cảnh hoàn toàn mới đập vào mắt y. Y đang đứng trên một vách đá cheo leo, nhìn xuống một thung lũng rộng lớn, bao la đến vô tận. Không khí xung quanh đặc quánh linh khí, gấp hàng trăm lần so với bất kỳ nơi nào ở phàm giới. Hít thở sâu một hơi, Lăng Trần cảm thấy toàn thân sảng khoái, linh lực trong đan điền như được tưới tắm, rục rịch muốn đột phá.
Những cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm tới mây xanh, thân cây to lớn đến mức hàng chục người ôm không xuể. Núi non hùng vĩ, mây mù bao phủ, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, đầy vẻ hoang sơ và cổ kính. Xa xa, một tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú vang vọng, khiến không gian như rung chuyển. Trên bầu trời, một đạo tiên quang vụt qua, để lại một vệt sáng rực rỡ, cho thấy những tồn tại mạnh mẽ hơn Lăng Trần rất nhiều đang ngự trị nơi đây.
Đây chính là Cổ Giới, một thế giới mới đầy tiềm năng và hiểm nguy, nơi những dấu tích thời gian đang chờ đợi y khám phá. Lăng Trần cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa thiên địa bao la này, nhưng đồng thời, một ngọn lửa hưng phấn bùng cháy trong lòng. Y đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cuộc hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” của y chính thức bắt đầu.
Ánh mắt Lăng Trần lóe lên tia sáng kiên định. Y sẽ không còn ẩn mình trong bóng tối, mà sẽ bước đi trên con đường sáng, đối mặt với mọi thử thách để vén màn chân tướng của “Thiên Đạo Luân Hồi”.