Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 38
CHƯƠNG 38: Huyết Trận Cao Nguyên
Lăng Trần lao thẳng vào bóng tối, nơi đôi mắt xanh lục của bầy Yêu Lang phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, lạnh lẽo như những linh hồn đói khát. Cao nguyên hoang vu bỗng chốc trở thành võ đài đẫm máu, nơi tiếng gầm gừ, tiếng xé gió của móng vuốt và tiếng rít gào của sinh linh hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Yêu Lang, những sinh vật ma thú cấp thấp nhưng hung hãn, nổi tiếng với sự nhanh nhẹn và khả năng phối hợp săn mồi đáng sợ. Hàng chục con lao đến cùng lúc, tạo thành một vòng vây xiết chặt. Nhưng Lăng Trần không còn là thiếu niên run rẩy trước cái chết. Ngọn lửa Thiên Mệnh trong huyết mạch y bùng cháy, biến nỗi sợ hãi thành ý chí sắt đá.
“Hừ!”
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng, không phải vì sợ hãi, mà là sự giải phóng năng lượng bị kìm nén. Lăng Trần vận chuyển Linh lực trong cơ thể, Thanh Long Quyết vận hành đến cực hạn. Từng thớ cơ bắp căng cứng, cơ thể y trở nên nhẹ bẫng và nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Y không né tránh, mà chủ động đón đầu. Một con Yêu Lang từ bên trái lao tới, há to cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn. Lăng Trần không chần chừ, tung một quyền. Quyền phong mang theo sức mạnh cuồn cuộn, đánh thẳng vào đầu con Yêu Lang, khiến nó rên rỉ một tiếng thảm thiết rồi ngã vật xuống, toàn thân co giật.
Nhưng đó chỉ là khởi đầu. Ba con khác lập tức thế chỗ, chúng nhảy vọt lên từ nhiều hướng, móng vuốt sắc bén xé gió, nhắm thẳng vào yết hầu và ngực Lăng Trần. Tốc độ của chúng kinh người, nhưng trong mắt Lăng Trần, mọi thứ dường như chậm lại đôi chút.
Ký ức mơ hồ lại trỗi dậy. Không phải là hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào linh hồn qua vô số kiếp. Bản năng đó mách bảo y cách di chuyển, cách ra đòn, cách tận dụng từng kẽ hở dù là nhỏ nhất. Y xoay người, tránh thoát móng vuốt của con Yêu Lang phía trước, đồng thời dùng khuỷu tay thúc mạnh vào sườn con bên phải. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, xương sườn con Yêu Lang gãy vụn.
Cùng lúc đó, con Yêu Lang thứ ba từ phía sau vồ tới. Thay vì né tránh hoàn toàn, Lăng Trần lại khẽ nghiêng người, để móng vuốt của nó lướt qua vai y, chỉ để lại một vết cào nông. Ngay lập tức, y phản công, một cú đá quét ngang mạnh mẽ, trúng vào chân sau của con Yêu Lang, khiến nó mất thăng bằng, đổ sập xuống đất. Lăng Trần không bỏ lỡ cơ hội, giáng một đòn chí mạng vào gáy nó.
Máu tươi vương vãi trên nền đất khô cằn của cao nguyên, nhuộm đỏ một khoảng. Mùi máu tanh kích thích sự điên cuồng của bầy Yêu Lang còn lại. Chúng gầm lên giận dữ, lao tới như một làn sóng đen. Lăng Trần đứng vững giữa vòng vây, ánh mắt sắc như dao. Y không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và kinh nghiệm chiến đấu được hun đúc qua vô số kiếp Luân Hồi.
“Huyết Thân Quyết, khai!”
Lăng Trần gầm lên một tiếng, vận dụng Huyết Thân Quyết. Linh lực trong cơ thể y sôi trào, cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, truyền sức mạnh kinh người vào từng đòn đánh. Cơ thể y dường như lớn hơn, mạnh mẽ hơn. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo uy lực long trời lở đất, khiến những con Yêu Lang bị trúng đòn đều phải chịu kết cục thảm khốc.
Trong lúc giao chiến hỗn loạn, một con Yêu Lang đặc biệt lớn hơn những con khác, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện. Đây chính là thủ lĩnh của bầy, Yêu Lang Vương. Nó không vội vã lao vào, mà đứng từ xa, ánh mắt gian xảo quan sát từng động tác của Lăng Trần, tìm kiếm sơ hở.
“Cuối cùng cũng xuất hiện.” Lăng Trần lẩm bẩm, dù đang phải chống chọi với hàng chục con Yêu Lang khác, y vẫn cảm nhận được sự hiện diện nguy hiểm của Yêu Lang Vương. Bản năng mách bảo y rằng con Yêu Lang Vương này không hề tầm thường. Nó ẩn chứa một luồng yêu khí mạnh hơn hẳn, có lẽ đã đạt tới cấp độ của một tiểu Yêu Tướng.
Khi Lăng Trần đang giao đấu với ba con Yêu Lang cùng lúc, Yêu Lang Vương bất ngờ hành động. Nó không lao thẳng tới mà phát ra một tiếng hú chói tai. Tiếng hú mang theo một làn sóng âm thanh vô hình, trực tiếp tác động vào thần hồn. Lăng Trần cảm thấy đầu óc choáng váng trong giây lát, linh lực trong cơ thể cũng bị dao động. Đây là kỹ năng đặc biệt của Yêu Lang Vương, Hồn Chấn!
Tận dụng khoảnh khắc Lăng Trần lảo đảo, những con Yêu Lang khác lập tức phản ứng, đồng loạt lao vào, móng vuốt và răng nanh đồng loạt tấn công. Nguy hiểm cận kề!
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một mảnh ký ức vụn vỡ như một tia sét xẹt qua tâm trí Lăng Trần. Đó là hình ảnh một chiến trường cổ xưa, nơi vô số binh sĩ ngã xuống, và một bóng người cao lớn đang đứng giữa biển máu, tay cầm một thanh kiếm rực lửa, ánh mắt kiên định xuyên thấu mọi ảo ảnh. Bóng người đó cũng từng đối mặt với một đòn công kích tinh thần tương tự, nhưng không hề nao núng. Thay vào đó, một luồng ý chí mạnh mẽ từ trong linh hồn bùng nổ, đẩy lùi mọi ảnh hưởng tiêu cực.
“Ý Chí… Linh Hồn…” Lăng Trần lẩm bẩm, một luồng năng lượng vô hình nhưng mạnh mẽ bỗng nhiên bùng phát từ sâu thẳm linh hồn y. Đó là sức mạnh của ý chí, sức mạnh của linh hồn đã trải qua vô số kiếp Luân Hồi, tôi luyện đến mức không thể bị lay chuyển. Luồng sóng âm của Yêu Lang Vương lập tức bị đẩy lùi, không còn gây ra ảnh hưởng nào nữa.
Đôi mắt Lăng Trần bỗng trở nên sáng rực, không còn sự mơ hồ. Y hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của Hồn Chấn. Với một tiếng gầm vang, Lăng Trần tung ra một cú đấm mạnh mẽ, không phải vào con Yêu Lang gần nhất, mà là vào khoảng không trước mặt. Một luồng khí kình vô hình nhưng sắc bén xé tan không khí, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ, quét bay ba con Yêu Lang đang lao tới.
Đây là một sự lĩnh ngộ mới! Lăng Trần đã vô thức sử dụng ý chí và linh lực để ngưng tụ thành một đòn tấn công vô hình, một kỹ năng mạnh mẽ hơn cả những gì y từng biết. Có lẽ, đây là một mảnh ghép từ kiếp trước của y, một phương pháp chiến đấu thuộc về cảnh giới cao hơn, giờ đây đã được tái hiện một phần.
Yêu Lang Vương thấy đòn Hồn Chấn của mình bị phá giải một cách kỳ lạ, ánh mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nó không ngờ một nhân loại yếu ớt lại có thể chống lại được kỹ năng đặc biệt của mình. Nhưng sự kinh ngạc chỉ kéo dài trong chốc lát, bản năng săn mồi của nó trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Yêu Lang Vương gầm lên một tiếng dài, toàn thân nó bỗng chốc bao phủ bởi một lớp sương mù màu đen, cơ thể nó dường như cũng to lớn hơn, móng vuốt và răng nanh trở nên dài và sắc bén hơn, ánh mắt cũng trở nên tà ác hơn. Đây là trạng thái cuồng hóa, một kỹ năng sinh tử của Yêu Lang Vương, giúp nó tăng cường sức mạnh và tốc độ lên gấp bội.
“Cuồng hóa sao? Xem ra ta phải nghiêm túc rồi.” Lăng Trần lẩm bẩm. Y cảm nhận được áp lực lớn từ Yêu Lang Vương đang cuồng hóa. Con Yêu Lang Vương này không chỉ nhanh hơn, mạnh hơn, mà còn tỏa ra một luồng sát khí nồng nặc, khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
Yêu Lang Vương lao đến. Tốc độ của nó nhanh đến mức chỉ còn lại một bóng mờ. Một cú táp mạnh mẽ nhắm thẳng vào đầu Lăng Trần. Lăng Trần không né tránh mà vận dụng Thanh Long Quyết đến cực hạn, đồng thời tập trung ý chí và linh hồn. Một lớp vảy rồng mờ ảo bỗng nhiên xuất hiện trên cánh tay y, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ.
“Thanh Long Trảo!”
Lăng Trần tung ra một đòn, không phải là đấm hay đá, mà là một cú vồ mang hình dáng móng vuốt rồng, cứng rắn như kim loại, đối chọi trực diện với cú táp của Yêu Lang Vương. Một tiếng va chạm long trời lở đất vang lên, kèm theo những tia lửa tóe ra. Cú táp của Yêu Lang Vương bị chặn đứng. Lăng Trần cảm thấy cánh tay mình tê dại, nhưng y đã thành công chặn được đòn tấn công cuồng bạo của Yêu Lang Vương.
Đây là một kỹ năng mới của Thanh Long Quyết, kết hợp với Huyết Thân Quyết và sự lĩnh ngộ về ý chí vừa rồi. Không phải là một đòn tấn công đơn thuần, mà là sự ngưng tụ phòng ngự và phản công trong cùng một khoảnh khắc.
Yêu Lang Vương bị đẩy lùi một bước, ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ. Nó không ngờ Lăng Trần lại có thể chống đỡ được đòn tấn công toàn lực của nó trong trạng thái cuồng hóa. Nó gầm lên một tiếng, lại tiếp tục lao vào, lần này không phải là một cú táp đơn lẻ, mà là một chuỗi tấn công liên hoàn, móng vuốt và răng nanh tạo thành một cơn mưa thép, bao trùm lấy Lăng Trần.
Lăng Trần hít sâu một hơi. Y nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, để bản năng dẫn lối. Ký ức về chiến trường cổ đại lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Không phải là những hình ảnh rời rạc, mà là một chuỗi động tác, một bộ công pháp hoàn chỉnh. Đó là một bộ pháp quyết chiến đấu tên là “Phá Chướng Quyết”, chuyên dùng để phá vỡ mọi chướng ngại, mọi phòng ngự, mọi tấn công liên hoàn.
Mắt Lăng Trần mở bừng. Y không còn chỉ phòng thủ hay phản công đơn thuần. Y bắt đầu di chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ, lúc tiến lúc lùi, lúc xoay tròn, mỗi bước chân đều mang theo một nhịp điệu đặc biệt. Những đòn tấn công liên hoàn của Yêu Lang Vương, vốn dồn dập như mưa rào, giờ đây lại trở nên chậm chạp và vụng về trong mắt Lăng Trần.
Y nhẹ nhàng luồn lách qua từng cú táp, từng cú cào, mỗi lần né tránh đều mang theo một sự tinh tế tuyệt vời. Rồi y bất ngờ phản công. Không phải là những đòn đánh mạnh mẽ như trước, mà là những cú điểm huyệt chính xác, những cú đá vào khớp nối, những cú đấm vào những điểm yếu chí mạng. Yêu Lang Vương, dù mạnh mẽ trong trạng thái cuồng hóa, cũng không thể chịu đựng được những đòn tấn công hiểm hóc này.
Từng tiếng kêu rên đau đớn vang lên. Yêu Lang Vương cố gắng phản kháng, nhưng mỗi lần nó ra đòn đều bị Lăng Trần phá giải một cách dễ dàng. Sức mạnh của nó bắt đầu suy yếu. Lớp sương mù đen bao phủ cơ thể nó cũng dần tan biến. Cuồng hóa có thời hạn, và Lăng Trần đã khéo léo kéo dài trận chiến cho đến khi hiệu lực của nó giảm đi.
Cuối cùng, với một cú đá trời giáng vào đầu, Lăng Trần kết thúc trận chiến. Yêu Lang Vương gầm lên một tiếng tuyệt vọng, rồi ngã vật xuống, thân hình đồ sộ của nó đập mạnh xuống đất, bụi đất bay tung tóe. Những con Yêu Lang còn lại, chứng kiến thủ lĩnh của mình ngã xuống, lập tức hoảng sợ, tan tác bỏ chạy vào màn đêm.
Lăng Trần đứng thẳng, hít thở sâu. Cơ thể y mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt y lại rực sáng. Đây là một trận chiến khó khăn, nhưng y đã chiến thắng. Và quan trọng hơn, y đã có những đột phá đáng kể.
Y kiểm tra vết thương trên vai. Vết cào của Yêu Lang đã ngừng chảy máu, và nhờ Huyết Thân Quyết, nó đang dần lành lại với tốc độ đáng kinh ngạc. Y nhìn xung quanh, cao nguyên giờ đây tĩnh lặng trở lại, chỉ còn lại dấu vết của trận chiến ác liệt. Xác của những con Yêu Lang nằm rải rác trên nền đất.
Lăng Trần đi đến bên xác Yêu Lang Vương. Con Yêu Lang này không chỉ là một con ma thú, nó còn là một manh mối. Từ trong xác của nó, y tìm thấy một viên Ma Hạch phát ra ánh sáng đỏ sẫm. Viên Ma Hạch này lớn hơn và tinh khiết hơn nhiều so với Ma Hạch của những con Yêu Lang bình thường, chứa đựng một nguồn năng lượng dồi dào. Đây là một bảo vật đối với các tu sĩ ở cấp độ hiện tại của y, giúp tăng cường tu vi hoặc chế tạo pháp khí.
Nhưng điều khiến Lăng Trần chú ý hơn cả là một mảnh da thú nhỏ được kẹp chặt trong móng vuốt của Yêu Lang Vương. Mảnh da thú này đã cũ kỹ, sờn rách, trên đó có vẽ một vài ký hiệu cổ quái và một bản đồ thô sơ. Bản đồ chỉ dẫn đến một nơi nào đó sâu thẳm trong cao nguyên, được đánh dấu bằng một biểu tượng giống như một con mắt đang mở.
“Đây là gì?” Lăng Trần lẩm bẩm, trái tim y đập nhanh hơn. Những ký hiệu này, y chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Giống như những mảnh ký ức về kiếp trước, chúng không hoàn toàn rõ ràng, nhưng lại gợi lên một điều gì đó sâu xa.
Cao nguyên hoang vu này, không ngờ lại ẩn chứa bí mật. Viên Ma Hạch và mảnh da thú này, chắc chắn không phải là những thứ ngẫu nhiên. Yêu Lang Vương có thể đã bảo vệ một điều gì đó, hoặc vô tình tìm thấy nó. Biểu tượng con mắt đang mở trên bản đồ, lại càng khiến Lăng Trần liên tưởng đến những thị kiến mơ hồ của mình về Thiên Đạo.
Một cảm giác cấp bách dâng lên trong lòng Lăng Trần. Y biết rằng con đường y đang đi không chỉ là tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ bản thân, mà còn là vén màn những bí mật đã bị chôn vùi qua vô số kiếp Luân Hồi. Mỗi bước đi, mỗi trận chiến, mỗi phát hiện đều là một mảnh ghép, dần dần hé lộ bức tranh toàn cảnh về Thiên Đạo và bản thân y.
Ngọn lửa quyết tâm trong linh hồn y bùng cháy mạnh mẽ, soi sáng con đường tối tăm phía trước. Y không còn là thiếu niên phàm tục yếu ớt ngày nào. Giờ đây, y là Lăng Trần, người mang Thiên Mệnh, và y sẽ không lùi bước trước bất kỳ gian nan nào.
Nắm chặt mảnh da thú trong tay, Lăng Trần ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đầu tiên đang le lói. Con đường vạn dặm, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trên cao nguyên hoang vu này, với lời thề vang vọng trong gió. Và khúc ca Luân Hồi, đang tiếp tục cất lên những nốt nhạc hùng tráng hơn bao giờ hết.
Y không biết điều gì đang chờ đợi mình ở nơi được đánh dấu trên bản đồ, nhưng y biết, đó là một bước tiến nữa trên con đường khám phá Thiên Đạo Luân Hồi. Với sức mạnh mới được lĩnh ngộ và những manh mối vừa tìm thấy, Lăng Trần sải bước, tiến sâu hơn vào vùng đất bí ẩn này.