Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:43:22 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 37: LỜI THỀ TRÊN CAO NGUYÊN HOANG VỤ

Gió lộng gào thét trên cao nguyên hoang vu, cuốn theo cát bụi cuồn cuộn như những con sóng vô hình. Lăng Trần bước đi vững vàng, mỗi bước chân đều in sâu một dấu ấn kiên định trên nền đất cằn cỗi. Ánh mặt trời chói chang đổ xuống, nhuộm vàng cả một vùng đất rộng lớn không giới hạn, kéo dài đến tận chân trời. Nơi này không có cây cối tươi tốt, chỉ có những tảng đá lởm chởm hình thù kỳ dị, bị gió cát bào mòn qua hàng ngàn năm, và những bụi cây gai góc bám víu vào từng kẽ đá, cố gắng sống sót giữa sự khắc nghiệt. Không khí tràn ngập mùi đất đá khô cằn và một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió hú, tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, hay tiếng kêu xa xăm của một loài thú hoang dã nào đó đang kiếm ăn.

Đã năm ngày năm đêm kể từ khi Lăng Trần đặt chân lên mảnh đất lạ này. Y đã đi qua những vùng núi đá gập ghềnh, vượt qua những khe nứt sâu hun hút, và đối mặt với vài loài yêu thú cấp thấp hung hãn. Tuy nhiên, với tu vi đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín, cùng với những công pháp và kỹ năng chiến đấu được bồi dưỡng từ ký ức kiếp trước, những thử thách này chỉ như một bài tập khởi động, giúp y làm quen với địa hình và linh khí của vùng đất mới. Điều khiến y bận tâm hơn cả là sự trống trải mênh mông của vùng đất, một dấu hiệu cho thấy y đã thực sự rời xa những vùng đất phàm tục quen thuộc, bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi được vén màn.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, dưới vòm trời sao lấp lánh như vô số con mắt dõi theo, Lăng Trần lại ngồi thiền. Y cảm nhận được linh khí trong thiên địa nơi đây dường như đậm đặc hơn một chút so với quê hương cũ, nhưng vẫn còn rất xa so với những gì y hình dung về một thế giới tu chân thực sự. Trong những khoảnh khắc tĩnh lặng đó, những mảnh ký ức chắp vá lại hiện về, như những thước phim quay chậm của một kiếp sống huy hoàng nhưng đầy bi tráng. Y thấy mình đứng trên đỉnh một ngọn núi cao chót vót, dưới chân là biển mây cuồn cuộn, tay cầm kiếm chỉ thẳng trời xanh, ánh mắt kiên định xuyên qua hư vô. Y nghe thấy những lời thề non hẹn biển với một bóng hình mờ ảo, những tiếng cười nói vui vẻ bên cạnh những người thân yêu, và cả tiếng gào thét tuyệt vọng trong một trận chiến kinh thiên động địa, khi bầu trời nứt toác và đại địa rung chuyển. Những ký ức đó, dù còn mơ hồ, nhưng lại là kim chỉ nam, là ngọn lửa cháy âm ỉ trong linh hồn, thúc đẩy y tiến lên, tìm kiếm chân tướng về “Thiên Đạo” và “Luân Hồi” mà y cảm nhận được đang bị bóp méo, bị giam cầm.

Sáng ngày thứ sáu, khi mặt trời vừa ló dạng, nhuộm đỏ cả chân trời bằng một màu cam rực rỡ, Lăng Trần đột nhiên dừng bước. Trong tầm mắt y, phía xa xa, một cột khói mờ ảo đang bốc lên, thẳng tắp vào không trung. Đó là dấu hiệu của sự sống, của con người. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn sự cảnh giác dâng lên trong lòng y. Y tăng tốc, phi thân nhẹ nhàng qua những gờ đá, thân ảnh lướt đi như một làn gió, hướng thẳng về phía cột khói, mong muốn tìm kiếm một chút thông tin về vùng đất mới này.

Sau gần nửa canh giờ di chuyển, một thị trấn nhỏ dần hiện ra trước mắt Lăng Trần. Thị trấn được xây dựng dựa vào một vách núi đá khổng lồ, những ngôi nhà bằng đất và đá thô sơ chen chúc nhau, tạo thành một bức tường phòng thủ tự nhiên vững chắc. Xung quanh thị trấn là một hàng rào bằng gỗ thô được gia cố bằng những thân cây gai lớn, rõ ràng là để chống lại sự tấn công của yêu thú hoặc kẻ thù. Cột khói bốc lên từ giữa thị trấn, nơi có một lò rèn đang hoạt động, tiếng búa đập chan chát vang vọng trong không gian buổi sớm.

Lăng Trần quan sát cẩn thận từ một mỏm đá cao. Thị trấn trông khá yên bình, nhưng không khí lại có vẻ căng thẳng. Người dân đi lại vội vã, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, hoảng sợ. Những đứa trẻ chơi đùa cũng không có được sự hồn nhiên vốn có, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía cổng làng với vẻ sợ hãi mơ hồ. Y quyết định không che giấu hành tung, bước thẳng vào thị trấn. Vừa bước qua cánh cổng gỗ xù xì, lập tức có hai người đàn ông vạm vỡ, tay cầm giáo sắt sắc bén, chặn y lại.

“Người lạ mặt! Ngươi là ai? Đến từ đâu?” Một người đàn ông có bộ râu quai nón rậm rạp hỏi, giọng điệu đầy vẻ đề phòng và có chút hung dữ.

Lăng Trần khẽ chắp tay, thái độ ôn hòa: “Tại hạ Lăng Trần, là một lữ khách đi ngang qua đây. Thấy thị trấn này có vẻ yên bình, muốn vào nghỉ chân một lát, tiện thể hỏi thăm về đường đi lối lại.”

Người đàn ông râu quai nón nhìn Lăng Trần từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở bộ quần áo tuy đơn giản nhưng không dính chút bụi bẩn của y, cùng với khí chất thoát tục mà y vô thức toát ra, hoàn toàn khác biệt với những người phàm trần lam lũ. Hắn hơi nheo mắt, tỏ vẻ nghi ngờ: “Lữ khách? Vùng đất này hoang vu hiểm trở, hiếm khi có lữ khách nào dám một mình đi qua. Ngươi trông không giống những kẻ đến để gây rối, nhưng ta cũng không thể tin tưởng hoàn toàn. Hơn nữa, thị trấn chúng ta đang gặp phiền phức lớn, không tiện tiếp đón người lạ.”

“Phiền phức gì sao?” Lăng Trần hỏi, ánh mắt quét qua những gương mặt lo lắng của người dân xung quanh. Y đã quen với việc những nơi bình yên thường ẩn chứa những vấn đề phức tạp, và một khi đã gặp, y không thể làm ngơ.

Một người đàn ông khác, có vẻ là trưởng thôn hoặc một người có địa vị cao trong thị trấn, bước đến. Ông ta tóc đã bạc phơ như sương tuyết, khuôn mặt hằn rõ những nếp nhăn của thời gian và sự lo toan. “Chẳng giấu gì vị công tử đây. Thị trấn Cốc Phong của chúng ta đang bị lũ Yêu Lang quấy phá. Chúng đã cướp đi gia súc, hoa màu, và thậm chí là vài người dân trong vùng. Chúng ta đã cố gắng chống trả, nhưng số lượng chúng quá đông, lại còn có một con Lang Vương tu vi không tầm thường. Chúng ta đã gửi thư cầu cứu đến Tiên Môn gần nhất, nhưng không biết bao giờ mới có hồi âm, mà có lẽ, chúng cũng không thèm để ý đến một thị trấn nhỏ bé như chúng ta.”

Yêu Lang? Lăng Trần nhíu mày. Yêu thú là chuyện bình thường trong thế giới này, nhưng một con Lang Vương có tu vi “không tầm thường” ở một vùng phàm tục như thế này thì quả là hiếm. Điều này cho thấy khu vực này có thể gần với một vùng đất có linh khí mạnh hơn, hoặc có một bí cảnh nào đó mà Yêu Lang đã tìm thấy để tu luyện, giúp nó đột phá cảnh giới.

“Yêu Lang Vương đó có tu vi đến mức nào?” Lăng Trần hỏi, giọng điệu trầm tĩnh.

Trưởng thôn thở dài thườn thượt, vẻ mặt lộ rõ sự tuyệt vọng: “Nó đã đạt đến yêu cấp hai, tương đương với tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng trung kỳ của chúng ta. Nhưng nó lại rất xảo quyệt và hung tàn. Chúng ta đã mất nhiều thợ săn giỏi vì nó rồi, những người mạnh nhất trong làng cũng không thể đối phó được. Mấy ngày nay, Yêu Lang càng ngày càng táo tợn, chúng ta e rằng thị trấn sẽ không trụ được lâu nữa.”

Luyện Khí Kỳ tầng trung kỳ? Lăng Trần thầm nhẩm tính. Y đã là Luyện Khí Kỳ tầng chín, chỉ còn một bước nữa là Trúc Cơ. Đối phó với một con yêu thú cấp hai không phải là vấn đề quá lớn. Tuy nhiên, y cũng không muốn xen vào chuyện của người khác một cách tùy tiện, bởi mỗi sự can thiệp đều có thể gây ra những biến số không lường trước được. Nhưng nhìn thấy sự tuyệt vọng trên gương mặt của những người dân này, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng y – cảm giác muốn bảo vệ những kẻ yếu thế, một phần của bản tính đã hình thành qua vô vàn kiếp Luân Hồi.

Trưởng thôn nhìn Lăng Trần với ánh mắt dò xét, rồi lại thoáng chút hy vọng. “Công tử có vẻ không phải người bình thường. Chẳng lẽ công tử cũng là một vị… Tiên sư?”

Lăng Trần lắc đầu: “Ta không phải Tiên sư. Nhưng ta có chút bản lĩnh nhỏ. Nếu ta có thể giúp thị trấn Cốc Phong giải quyết phiền phức này, các vị có thể cho ta biết thêm về vùng đất này không? Đặc biệt là những truyền thuyết cổ xưa, những câu chuyện về Luân Hồi hay Thiên Đạo mà các vị từng nghe?”

Trưởng thôn và những người dân nhìn nhau, vẻ mặt ngạc nhiên. Yêu Lang quấy phá là một mối họa cực lớn, có thể hủy diệt thị trấn của họ, nhưng vị lữ khách này lại chỉ muốn đổi lấy những câu chuyện cũ rích, những lời đồn đại xa xưa? Đối với họ, đó lại là một cái giá quá hời, một sự trao đổi không thể tin nổi. “Đương nhiên rồi! Đương nhiên rồi! Nếu công tử có thể giúp chúng ta, chúng ta sẽ kể cho công tử nghe tất cả những gì chúng ta biết, từ những truyền thuyết xa xưa nhất của Cốc Phong này, thậm chí là những bí mật mà chỉ trưởng thôn mới được biết!” Trưởng thôn vội vàng nói, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và mừng rỡ, như vớ được cọng rơm cuối cùng giữa dòng nước lũ.

Lăng Trần gật đầu. Đây chính là cách y muốn khám phá thế giới. Giúp đỡ người khác, đồng thời thu thập thông tin và manh mối, từng chút một vén màn bí ẩn. Y cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ khi nhắc đến Luân Hồi và Thiên Đạo, như thể những từ ngữ đó đã khắc sâu vào xương tủy của y từ vô vàn kiếp trước, là lời thì thầm của vận mệnh.

“Được, vậy ta sẽ giúp các vị. Nhưng trước hết, hãy dẫn ta đến nơi mà các ngươi phát hiện ra Yêu Lang gần đây nhất.” Lăng Trần nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy tự tin, mang theo một sự trấn an vô hình.

Trưởng thôn mừng rỡ khôn xiết, lập tức cử vài người thợ săn kinh nghiệm nhất dẫn đường cho Lăng Trần. Y theo chân họ ra khỏi thị trấn, tiến sâu vào vùng cao nguyên phía Tây, nơi những ngọn đồi đá dốc đứng và những hẻm núi sâu hun hút bắt đầu xuất hiện. Trên đường đi, Lăng Trần lắng nghe những câu chuyện về sự hung hãn của bầy Yêu Lang, về con Lang Vương xảo quyệt và những mất mát đau thương mà thị trấn phải gánh chịu. Y cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong những lời kể, và càng thêm quyết tâm ra tay, không chỉ vì giao kèo, mà vì lương tri của chính mình.

Khi đến một khu vực có nhiều hang động và vách đá dựng đứng, nơi ánh sáng mặt trời khó lọt tới, dấu vết của Yêu Lang trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi hôi thối của yêu thú nồng nặc trong không khí, những dấu chân lớn in hằn trên đất mềm, và cả những mảnh xương vụn của động vật bị xé xác nằm rải rác khắp nơi, rợn người. Lăng Trần dừng lại, nhắm mắt lại, thả lỏng thần thức. Linh khí trong cơ thể y vận chuyển, cảm nhận từng luồng khí tức xung quanh, từng rung động nhỏ nhất trong không gian.

Đột nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí y. Một khu rừng cổ thụ âm u, tiếng hú của vô số yêu thú vang vọng khắp nơi, và một bóng người cao lớn đang chiến đấu với một con mãnh thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép. Ánh mắt người đó đầy vẻ kiên cường và bất khuất, mỗi nhát kiếm vung ra đều mang theo uy lực kinh hồn. Ký ức vụt tắt nhanh chóng, để lại một cảm giác nhói nhẹ trong tim Lăng Trần, một cảm giác thôi thúc muốn tìm hiểu thêm về quá khứ của chính mình. “Lại là một mảnh ghép nữa,” y thầm nghĩ. Có vẻ như mỗi khi y đối mặt với yêu thú, những ký ức liên quan đến chiến đấu trong kiếp trước lại được kích hoạt, như một chiếc chìa khóa mở ra những cánh cửa phong ấn trong linh hồn.

Mở mắt ra, Lăng Trần nhìn về phía một hang động lớn nhất, ẩn mình sâu trong một cụm đá sắc nhọn, miệng hang tối đen như vực thẳm. “Chúng ở đó,” y nói, giọng điệu chắc chắn, dứt khoát. “Lang Vương và bầy của nó.”

Những người thợ săn giật mình. Họ không hề cảm nhận được điều gì bất thường, nhưng Lăng Trần lại có thể xác định chính xác vị trí của Yêu Lang. Họ nhìn y với ánh mắt vừa kính sợ vừa hy vọng, tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của vị lữ khách thần bí này.

“Các vị hãy ở lại đây, giữ khoảng cách và đề phòng những con yêu lang bỏ trốn. Ta sẽ vào đó một mình.” Lăng Trần dặn dò. Y không muốn họ mạo hiểm vô ích, bởi sức mạnh của họ chưa đủ để đối phó với Yêu Lang Vương.

Một thợ săn định can ngăn, muốn cùng y vào hang, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định và uy nghiêm của Lăng Trần, hắn lại nuốt lời. Họ chỉ có thể gật đầu, đứng từ xa dõi theo, trong lòng vừa lo lắng vừa thầm cầu nguyện.

Lăng Trần hít thở sâu, linh khí trong đan điền cuộn trào, bao bọc lấy cơ thể y. Y bước thẳng vào hang động. Bên trong, mùi hôi càng thêm nồng nặc, và những tiếng gầm gừ trầm đục bắt đầu vang vọng, báo hiệu sự hiện diện của bầy Yêu Lang đang chờ đợi. Ánh mắt Lăng Trần sắc lạnh, không một chút sợ hãi. Y biết rằng đây chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, một thử thách đầu tiên trên vùng đất mới, nhưng mỗi bước đi, mỗi trận chiến đều là một phần của con đường dài phía trước, con đường để vén màn chân tướng và định hình lại Thiên Đạo Luân Hồi.

Ngọn lửa quyết tâm trong linh hồn y bùng cháy mạnh mẽ, soi sáng con đường tối tăm phía trước. Y không còn là thiếu niên phàm tục yếu ớt ngày nào. Giờ đây, y là Lăng Trần, người mang Thiên Mệnh, và y sẽ không lùi bước trước bất kỳ gian nan nào.

Nắm chặt bàn tay, Lăng Trần lao thẳng vào bóng tối, nơi bầy Yêu Lang đang chờ đợi, nơi một mảnh ghép nữa của quá khứ đang dần được hé lộ.

Con đường vạn dặm, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trên cao nguyên hoang vu này, với lời thề vang vọng trong gió.

Và khúc ca Luân Hồi, đang bắt đầu cất lên những nốt nhạc đầu tiên, hùng tráng và bi tráng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8