Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:37:03 | Lượt xem: 3

Không gian trước mắt Lăng Trần tựa như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, được vẽ nên bằng những nét cọ của linh khí và sự sống. Khí tinh thuần đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngưng tụ thành những làn sương mờ ảo, lãng đãng trôi giữa những thân cây cổ thụ cao vút tận trời. Lá cây xanh biếc, óng ánh dưới ánh sáng kỳ lạ xuyên qua tán lá rậm rạp, mỗi chiếc lá đều tựa như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo, ẩn chứa sinh cơ bàng bạc. Những loài hoa linh thảo rực rỡ khoe sắc, phát ra ánh sáng nhè nhẹ, thỉnh thoảng lại có những con bướm đủ màu sắc bay lượn, đậu trên cánh hoa, hút lấy linh khí ngọt ngào.

Xa xa, y có thể cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ của linh thú và thậm chí là của những cường giả tu chân. Đây chính là một tiểu thế giới tu chân, một Cổ Giới bị lãng quên! Hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã chính thức bắt đầu, sớm hơn y dự kiến, nhưng điều đó chỉ khiến trái tim y đập rộn ràng hơn. Sự phấn khích xen lẫn một chút thận trọng, bởi y biết, nơi càng nhiều cơ duyên thì càng ẩn chứa nhiều nguy hiểm.

Lăng Trần hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí thuần khiết tuôn chảy vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch, làm cho linh lực trong Đan Điền trở nên dồi dào hơn. Y cảm thấy cơ thể mình đang khao khát hấp thụ nguồn năng lượng này, như một cái cây khô cằn được tắm mình trong mưa rào. Y nhanh chóng điều chỉnh tâm thái, bắt đầu dò xét xung quanh. Nơi y xuất hiện là một bãi đất trống nhỏ, được bao bọc bởi rừng cây rậm rạp. Không có dấu hiệu của lối vào hay lối ra rõ ràng, chứng tỏ y đã xuyên qua một kết giới không gian nào đó.

Y lấy ra một viên Trấn Hồn Thạch, cảm nhận được nó đang rung lên nhè nhẹ, như thể đang phản ứng với một thứ gì đó trong không khí. Trấn Hồn Thạch là vật phẩm y tìm được trong một di tích cổ xưa ở thế giới phàm tục, được cho là có thể trấn áp tà khí và định thần hồn. Kể từ khi Trấn Hồn Thạch này xuất hiện, những ký ức chắp vá của y càng trở nên rõ ràng hơn, và nó cũng là vật phẩm quan trọng giúp y nhận ra sự tồn tại của Luân Hồi. Sự rung động này cho thấy, nơi đây có lẽ ẩn chứa những bí mật sâu sắc hơn cả y tưởng.

Tiến sâu vào rừng, Lăng Trần cẩn trọng từng bước. Những cây cổ thụ ở đây không chỉ cao lớn mà còn có vẻ ngoài kỳ lạ, một số có vỏ cây cứng như thép, một số lại phát ra ánh sáng nhè nhẹ. Thỉnh thoảng, y nghe thấy tiếng gầm nhẹ của linh thú từ xa, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Y biết mình không thể mạo hiểm quá mức ở một nơi xa lạ như thế này, ít nhất là cho đến khi y hiểu rõ hơn về quy tắc và nguy hiểm của Cổ Giới.

Đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương ngọt ngào đến ngây ngất. Lăng Trần lập tức cảnh giác, mùi hương này không chỉ thơm mà còn ẩn chứa một sự mê hoặc khó tả, khiến tâm trí y thoáng chốc trở nên lơ lửng. Y vội vàng vận chuyển công pháp, dùng linh lực thanh lọc tâm thần, đồng thời nín thở, nhanh chóng lùi lại vài bước.

Từ phía trước, một thân cây cổ thụ khổng lồ, vỏ cây sần sùi như da rồng, từ từ mở ra những khe nứt. Từ bên trong, một đóa hoa khổng lồ, đường kính hơn ba thước, màu tím biếc như ngọc, nở rộ. Mỗi cánh hoa đều mỏng manh và lấp lánh, nhưng tỏa ra một luồng khí tức cực kỳ quyến rũ. Đó là Huyễn Ảnh Mê Hoa, một loại linh thảo cực phẩm chuyên dùng để mê hoặc tâm trí, thậm chí có thể khiến cường giả Nguyên Anh cảnh rơi vào ảo cảnh vĩnh cửu.

“Huyễn Ảnh Mê Hoa! Không ngờ lại tồn tại ở nơi này.” Lăng Trần thầm kinh ngạc. Trong những ký ức mơ hồ của y, Huyễn Ảnh Mê Hoa là một loại linh thảo cực kỳ hiếm gặp, chỉ sinh trưởng ở những nơi có linh khí cực thịnh và ẩn chứa một loại năng lượng tinh thần đặc biệt. Nó là bảo vật đối với các tu sĩ luyện đan sư, nhưng cũng là tử lộ đối với những kẻ thiếu cảnh giác.

Nhưng điều khiến Lăng Trần chú ý hơn cả không phải là bản thân đóa hoa, mà là những dòng chữ khắc trên thân cây cổ thụ nơi nó sinh trưởng. Dòng chữ cổ xưa, tựa như những vết tích của thời gian, đã bị phong hóa một phần, nhưng Lăng Trần vẫn có thể nhận ra một vài nét.

“…Thiên Đạo bất toàn… Luân Hồi chi khuyết… Vạn cổ chi cấm… Phá…”

Những từ ngữ này như sét đánh ngang tai Lăng Trần. “Thiên Đạo bất toàn”, “Luân Hồi chi khuyết”… Đây chính là những gì y đã mơ hồ cảm nhận được! Những giấc mơ, những ký ức chắp vá, tất cả đều gợi ý về một sự thật rằng Thiên Đạo không hoàn hảo, rằng vòng Luân Hồi đã bị khiếm khuyết. Và bây giờ, y tìm thấy những từ ngữ này, khắc sâu trên một thân cây cổ thụ hàng vạn năm tuổi trong một Cổ Giới bị lãng quên! Điều này không thể nào là sự trùng hợp.

Y tiến lại gần hơn, cẩn trọng tránh xa Huyễn Ảnh Mê Hoa. Dùng linh lực xua tan đi sự mê hoặc còn vương vấn trong không khí, Lăng Trần chạm tay vào những nét chữ. Một luồng thông tin cổ xưa, lạnh lẽo và bi thương, bỗng nhiên tràn vào tâm trí y. Đó không phải là một đoạn ký ức rõ ràng, mà là một cảm giác, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm, về sự sụp đổ, về sự mất mát, về một trật tự đã bị phá vỡ.

Y thấy một hình ảnh chớp nhoáng: vô số vì sao rơi rụng, một cỗ sức mạnh khổng lồ xé toạc bầu trời, và tiếng gào thét của vô vàn sinh linh. Sau đó là sự tĩnh lặng đáng sợ, và một cảm giác trống rỗng. Lăng Trần lắc đầu, cố gắng thoát khỏi những ảo ảnh đó. Trấn Hồn Thạch trên tay y bỗng nhiên phát sáng mạnh mẽ, xua tan đi cảm giác hỗn loạn trong đầu y.

Khi tâm trí trở lại bình thường, Lăng Trần nhận ra mình đang đứng trước một cánh cổng đá cổ xưa, ẩn mình sau thân cây Huyễn Ảnh Mê Hoa. Cánh cổng được chạm khắc những hình ảnh kỳ lạ, những sinh vật thần thoại và những ký tự mà y chưa từng thấy. Luồng thông tin vừa rồi dường như không phải là từ thân cây, mà là từ cánh cổng này. Nó là một lối vào, hay một phong ấn?

Cánh cổng tỏa ra một luồng khí tức nặng nề, cổ kính, và một chút gì đó u buồn. Trên vòm cổng, một dòng chữ lớn hơn, rõ ràng hơn, hiện ra sau khi Lăng Trần thanh tẩy lớp rêu phong bám vào:

“Cổ Giới Chi Môn – Nơi Luân Hồi Bị Phong Ấn”

Lăng Trần sững sờ. “Nơi Luân Hồi Bị Phong Ấn”? Câu này có nghĩa là gì? Có phải vòng Luân Hồi đã thực sự bị phong ấn ở đây, hay một phần của nó? Và ai, hay cái gì, đã làm điều đó?

Đột nhiên, từ sâu trong rừng, một tiếng gầm vang vọng, chấn động cả không gian. Tiếng gầm mang theo một luồng uy áp khủng khiếp, khiến linh khí xung quanh cũng phải chao đảo. Lăng Trần cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt đang lao nhanh về phía mình. Y không có thời gian để suy nghĩ thêm về cánh cổng đá hay những bí ẩn về Luân Hồi.

Một con Hắc Viêm Hổ khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi lửa đen, đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện từ trong rừng rậm. Nó có kích thước của một con voi nhỏ, với móng vuốt sắc nhọn và hàm răng nanh dài. Đây là một linh thú cấp cao, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, thậm chí là Kim Đan sơ kỳ. Đối với Lăng Trần ở cảnh giới Luyện Khí đại viên mãn, đây là một đối thủ cực kỳ đáng gờm.

Hắc Viêm Hổ gầm lên một tiếng nữa, phun ra một luồng hỏa diễm đen kịt về phía Lăng Trần. Ngọn lửa mang theo hơi thở hủy diệt, thiêu đốt cả không khí. Lăng Trần không chút do dự, rút ra Thanh Phong Kiếm, linh lực toàn thân bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm quang xanh biếc, chém thẳng vào luồng hỏa diễm.

Keng! Một tiếng va chạm chói tai vang lên. Kiếm quang và hỏa diễm va vào nhau, tạo ra một vụ nổ nhỏ, khiến cây cối xung quanh rung chuyển. Lăng Trần cảm thấy cánh tay mình tê dại, luồng hỏa diễm của Hắc Viêm Hổ mạnh hơn y tưởng tượng rất nhiều. Nhưng y không lùi bước. Ánh mắt y rực sáng, ý chí chiến đấu bùng lên mạnh mẽ. Đây chính là thử thách mà y cần, là cơ hội để y tôi luyện bản thân trong Cổ Giới này.

Y cần sức mạnh, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để khám phá những bí ẩn về nguồn gốc của mình, về những ký ức đang dần thức tỉnh, và về “Thiên Đạo bất toàn, Luân Hồi chi khuyết” mà y vừa phát hiện. Cánh cổng đá phía sau y, với dòng chữ “Cổ Giới Chi Môn – Nơi Luân Hồi Bị Phong Ấn”, tựa như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về những chân tướng động trời đang chờ y vén màn. Nhưng trước hết, y phải sống sót qua cuộc chiến này.

Hắc Viêm Hổ lại gầm lên, lao thẳng tới, tốc độ cực nhanh, mang theo uy lực hung mãnh. Lăng Trần siết chặt Thanh Phong Kiếm, đôi mắt lóe lên sự kiên định. Hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã thực sự bắt đầu, với một khởi đầu đầy khốc liệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8