Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:35:22 | Lượt xem: 3

Con đường núi quanh co dần trải rộng ra một bình nguyên mênh mông, nơi những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, xa xa là những thị trấn, thành quách ẩn hiện trong màn sương mờ ảo. Lăng Trần bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo một sự kiên định lạ thường, khác hẳn với thiếu niên rụt rè của vài năm trước. Hơi thở của y hòa cùng làn gió sớm, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất trời. Y đã rời Thiên Huyền Tông, nơi đã nuôi dưỡng y, đã trao cho y những nền tảng đầu tiên trên con đường tu luyện.

“Thiên Đạo Luân Hồi… Con sẽ đến tìm người.” Y thì thầm, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Y biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, những đối thủ mạnh mẽ, và những bí mật kinh hoàng. Nhưng y không còn sợ hãi. Bởi vì y mang trong mình không chỉ sức mạnh của bản thân, mà còn là ý chí của vô số kiếp sống, là khát vọng tìm lại chân lý cho Thiên Đạo và Luân Hồi.

Không một lời từ biệt, không một dấu vết. Lăng Trần lặng lẽ rời khỏi Thiên Huyền Tông, hòa mình vào dòng người trên con đường dẫn xuống chân núi. Bóng dáng y dần khuất xa, như một hạt mầm vô danh đang dũng cảm vươn mình ra khỏi lớp đất quen thuộc, hướng về phía chân trời rộng lớn, nơi những dấu tích thời gian đang chờ đợi y khám phá. Hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã chính thức bắt đầu.

Những ngày đầu tiên trên đường, Lăng Trần trải nghiệm một thế giới hoàn toàn mới, sống động và phức tạp hơn hẳn Thiên Huyền Tông tách biệt. Y đi qua những thôn làng bình dị, nơi cuộc sống của phàm nhân vẫn diễn ra êm đềm, rồi lại băng qua những khu rừng nguyên sinh rậm rạp, nơi các loại yêu thú hoành hành. Mỗi buổi sáng thức dậy, Lăng Trần đều cảm thấy một nguồn năng lượng mới mẻ tràn ngập cơ thể, linh khí thiên địa được Cửu Thiên Đạo Thể hấp thu một cách tự nhiên, liên tục thanh lọc và cường hóa kinh mạch. Tuy chưa đột phá đại cảnh giới, nhưng nền tảng tu vi của y đã vững chắc đến mức đáng kinh ngạc, tựa như một viên ngọc thô đang dần được mài giũa để lộ ra ánh sáng rực rỡ bên trong.

Y không còn là thiếu niên ngờ nghệch ngày nào. Những thử thách ở Thiên Huyền Tông, những trận chiến sinh tử với Lôi Hổ, và cả những ký ức chắp vá về kiếp trước đã tôi luyện y thành một người trầm ổn, cảnh giác nhưng không mất đi sự chính trực. Càng đi xa, Lăng Trần càng nhận ra sự khác biệt giữa thế giới phàm tục y từng sống và những nơi có tu sĩ xuất hiện nhiều hơn. Các thị trấn lớn sầm uất hơn, hàng quán bày bán đủ loại linh dược, pháp khí cấp thấp, và những câu chuyện về các môn phái, tu sĩ cường đại thường xuyên được truyền tai. Đây chính là “tiểu thế giới tu chân” mà y hằng nghe nói, một bước đệm trước khi tiến vào những Tiên Vực xa xôi.

Trên đường đi, Lăng Trần thường dừng chân ở các quán trọ nhỏ ven đường, lắng nghe những câu chuyện phiếm của khách lữ hành. Từ đó, y dần hình dung ra một bức tranh rộng lớn hơn về thế giới tu chân. Có những tông môn vĩ đại ẩn mình trong các dãy núi mây mù, có những gia tộc cổ xưa sở hữu bí thuật truyền đời, và có cả những bí cảnh thần bí chỉ xuất hiện sau hàng ngàn năm. Những câu chuyện về các cường giả phi thăng, về Tiên giới huyền ảo, hay về những cuộc chiến tranh Thái Cổ đã bị lãng quên, tuy chỉ là truyền thuyết nhưng lại khơi gợi trong lòng y một cảm giác quen thuộc đến lạ thường. Đôi lúc, một từ ngữ, một địa danh trong câu chuyện lại khiến ký ức trong y rung động nhẹ, như thể có một cánh cửa đang dần hé mở.

Một buổi chiều, khi Lăng Trần đang đi ngang qua một thị trấn nhỏ tên là Thanh Phong, y cảm nhận được một luồng linh khí bất thường. Nó không phải là linh khí tinh thuần mà y thường hấp thu, mà là một loại khí tức hỗn tạp, mang theo sự tàn phá và cả một chút mùi vị của máu tươi. Y nhíu mày, đi theo luồng khí tức đó đến một góc khuất của thị trấn, nơi một nhóm người đang tụ tập. Đó là một đám tu sĩ cấp thấp, nhưng lại mang theo vẻ hung hãn, sát khí đằng đằng, vây quanh một ông lão tiều tụy và cô gái trẻ run rẩy phía sau.

“Giao ra Huyết Linh Thảo! Bằng không, đừng trách huynh đệ bọn ta ra tay vô tình!” Một tên tu sĩ vạm vỡ, mặt đầy sẹo, quát lớn. Hắn đang chĩa thanh kiếm của mình vào ông lão.

“Xin các vị tha cho, Huyết Linh Thảo này là để cứu mạng con gái ta…” Ông lão van nài, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và bệnh tật.

“Cứu mạng? Hừ, ai bảo ngươi dám mạo hiểm vào Dược Sơn lấy linh dược mà không có thực lực? Đáng đời!” Tên tu sĩ cười khẩy, chuẩn bị ra tay cướp đoạt. Sự tham lam hiện rõ trong ánh mắt hắn.

Lăng Trần quan sát từ xa. Y không phải là kẻ thích xen vào chuyện người khác một cách mù quáng, nhưng sát khí và sự tham lam trắng trợn của đám người kia khiến y chướng mắt. Huyết Linh Thảo là một linh dược quý hiếm, có khả năng cứu mạng, nhưng cũng có thể dùng để tinh luyện đan dược cường hóa. Đối với những tu sĩ cấp thấp này, nó có thể là một món hời lớn, nhưng dùng thủ đoạn cướp đoạt thì không thể chấp nhận được.

“Dừng tay!” Lăng Trần bước ra khỏi bóng tối, giọng nói bình thản nhưng mang theo một uy lực vô hình, khiến không khí xung quanh như đặc lại. Đám tu sĩ giật mình quay lại, thấy một thiếu niên anh tuấn, khí chất phi phàm đứng đó.

“Thằng nhãi ranh nào dám xen vào chuyện của Lão Hổ gia? Ngươi muốn chết à?” Tên tu sĩ mặt sẹo gầm lên, nhưng trong mắt lại thoáng hiện vẻ cảnh giác. Khí tức của Lăng Trần tuy không lộ rõ, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác áp bức vô hình.

“Linh dược là của trời đất, có duyên thì được. Các ngươi dùng vũ lực cướp đoạt, trái với đạo lý.” Lăng Trần lạnh nhạt nói. Y không muốn gây sự, nhưng cũng không thể đứng nhìn một cách thờ ơ.

“Hừ! Lão Hổ gia ta làm việc không cần đạo lý! Lên! Cho nó biết tay!” Tên mặt sẹo ra lệnh. Ba tên tu sĩ khác lập tức xông lên, pháp khí lóe sáng, đánh thẳng về phía Lăng Trần.

Lăng Trần khẽ lắc đầu, trong mắt lộ ra một tia thất vọng. Thân pháp của y linh hoạt như gió, tránh né đòn tấn công của ba tên tu sĩ một cách dễ dàng. Y không dùng chiêu thức phức tạp, chỉ đơn giản là tung ra vài quyền, mỗi quyền đều mang theo lực đạo kinh người của Cửu Thiên Đạo Thể, điểm vào các huyệt đạo yếu hại của đối phương một cách chuẩn xác. Chỉ trong chốc lát, ba tên tu sĩ đã ngã lăn ra đất, ôm bụng kêu rên thảm thiết, không thể nhúc nhích.

Tên mặt sẹo Lão Hổ thấy vậy thì sắc mặt biến đổi kịch liệt. Hắn không ngờ thiếu niên trước mắt lại mạnh đến vậy, ba tên đồng bọn của hắn đều là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba, thứ tư mà lại không đỡ nổi một chiêu. Hắn nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ hung hãn: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Dám đối đầu với Phi Hổ Bang của ta?”

“Phi Hổ Bang?” Lăng Trần nhíu mày. “Chưa từng nghe qua.” Y tiến lại gần, khí tức vô hình đè ép khiến Lão Hổ lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Giao Huyết Linh Thảo lại cho ông lão này, rồi biến đi. Ta không muốn thấy các ngươi ở đây nữa.” Giọng Lăng Trần trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo khiến tên Lão Hổ rùng mình, không dám kháng cự thêm nữa.

Lão Hổ không dám chần chừ, vội vàng ném túi Huyết Linh Thảo về phía ông lão, rồi đỡ đồng bọn, chật vật bỏ chạy khỏi thị trấn Thanh Phong. Ông lão và cô gái trẻ nhìn Lăng Trần với ánh mắt đầy biết ơn và kính sợ.

“Đa tạ công tử đã ra tay tương trợ! Ân tình này, lão già và con gái xin ghi nhớ!” Ông lão quỳ xuống, dập đầu một cách chân thành.

Lăng Trần đỡ ông lão dậy: “Không cần đa lễ. Sau này hành tẩu cẩn thận hơn.” Y đưa mắt nhìn Huyết Linh Thảo trong tay ông lão. Bỗng nhiên, y cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại xa lạ. Đó không phải là linh khí thuần túy, mà là một loại sinh cơ mạnh mẽ, ẩn chứa một chút gì đó cổ xưa, như thể nó đã tồn tại từ rất lâu, mang theo dấu ấn của thời gian.

“Ông lão, Huyết Linh Thảo này… được hái từ đâu?” Lăng Trần hỏi, ánh mắt có chút tò mò và suy tư.

“Dạ… là từ Dược Sơn ở phía tây công tử. Nghe nói đó là một ngọn núi cổ, linh khí dồi dào, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Ít ai dám vào sâu bên trong. Lão già này cũng chỉ dám hái ở rìa núi thôi ạ.” Ông lão thành thật đáp, xen lẫn chút sợ hãi khi nhắc đến Dược Sơn.

Dược Sơn. Lăng Trần lẩm nhẩm cái tên. Trong ký ức mơ hồ của y, có vẻ như y đã từng nghe qua cái tên này, hoặc một địa điểm tương tự, nơi ẩn chứa những loại linh dược cổ xưa mang theo năng lượng đặc biệt. Y cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, như có một sợi dây vô hình đang kéo y về phía đó, một cảm giác quen thuộc đến khó tả.

“Công tử, ngài… có phải là tu sĩ từ các tông môn lớn không ạ?” Cô gái trẻ bẽn lẽn hỏi, đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Lăng Trần khẽ cười: “Ta chỉ là một lữ khách đi tìm con đường của chính mình.” Y đưa mắt nhìn về phía tây, nơi Dược Sơn sừng sững ẩn hiện trong màn chiều tà. Nơi đó, có lẽ không chỉ có linh dược, mà còn có những manh mối, những dấu tích thời gian mà y đang tìm kiếm. Sự kiện vừa rồi chỉ là một ví dụ nhỏ cho thấy thế giới bên ngoài không hề an bình, và thực lực là điều kiện tiên quyết để sinh tồn. Y nhận ra, tuy mình đã mạnh hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn còn quá nhỏ bé so với những gì y đã hình dung về thế giới tu chân rộng lớn và những bí ẩn của Luân Hồi.

Trong tâm trí Lăng Trần, những mảnh ghép ký ức vẫn chắp vá, nhưng chúng ngày càng rõ ràng hơn, như những dòng suối nhỏ đang dần hội tụ thành một dòng sông lớn. Y mơ thấy những tòa cung điện nguy nga tráng lệ giữa mây trời, những trận chiến long trời lở đất với vô số cường giả ngã xuống, và một vòng xoáy khổng lồ mang theo sinh tử luân hồi. Đặc biệt, y luôn cảm nhận được một tiếng gọi vô hình, một lời thì thầm từ sâu thẳm vũ trụ, thúc giục y đi tìm một cái gì đó đã bị đánh mất, một chân lý đã bị bóp méo, một Thiên Đạo không trọn vẹn.

Dược Sơn, với cái tên cổ kính và lời đồn về linh khí dồi dào cùng nguy hiểm rình rập, trở thành điểm đến tiếp theo của Lăng Trần. Y cần thêm sức mạnh, cần thêm kinh nghiệm, và quan trọng hơn, y cần tìm kiếm những dấu vết liên quan đến Thiên Đạo và Luân Hồi. Có thể, trong những ngọn núi cổ xưa, y sẽ tìm thấy một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh ký ức của mình, một cánh cửa dẫn đến “Cổ Giới Vấn Đạo” thực sự.

Bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Lăng Trần đứng trên một ngọn đồi, nhìn về phía tây. Dược Sơn hiện ra hùng vĩ, bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, như một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác, một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Y hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí dồi dào hơn hẳn những nơi khác. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lăng Trần biết, y đang đi đúng hướng. Hành trình “Cổ Giới Vấn Đạo” đã thực sự bắt đầu, và y sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà nó mang lại.

Dấu tích thời gian đang chờ đợi y. Tiếng gọi từ phương xa ngày càng rõ ràng, thúc giục y tiến bước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8