Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:33:34 | Lượt xem: 3

Hành trình về phía tây của Lăng Trần không hề đơn độc như y nghĩ. Dù rời khỏi Dị Thạch Sơn với quyết tâm sắt đá, nhưng mỗi bước chân trên con đường gồ ghề, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp và đồng cỏ hoang vu, đều chất chứa sự cô độc của một người đang tìm kiếm vận mệnh đã bị lãng quên.

Ánh bình minh nhuộm đỏ chân trời, xua đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua đi những nghi vấn đang cuộn trào trong tâm trí y. Dị Thạch Cổ Khắc. Cái tên đó cứ vang vọng, như một lời thì thầm từ ngàn xưa, hứa hẹn vén màn bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi. Y biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng y không còn lựa chọn nào khác. Bản năng thôi thúc, huyết mạch sôi sục, và những mảnh ký ức chắp vá cứ luẩn quẩn trong tâm trí, đòi hỏi một lời giải đáp.

Vài ngày trôi qua, Lăng Trần băng qua một khu rừng rậm rạp, nơi những cây cổ thụ cao vút che khuất cả ánh mặt trời. Không khí ẩm ướt, nặng mùi đất mục và lá khô. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió rì rào, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên hoang dã. Y đã cố gắng hết sức để che giấu khí tức của mình, tránh xa những nơi có dấu hiệu của con người, bởi y biết sức mạnh của mình còn quá yếu ớt để đối đầu với bất kỳ hiểm nguy nào. Tuy nhiên, sự thận trọng của y nhanh chóng bị thử thách.

Khi y đang tìm một con suối nhỏ để nghỉ chân và bổ sung nước uống, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ bụi cây. Đó là một con Hắc Lang Vương, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, lớn gấp đôi những con sói bình thường. Nó gầm gừ, nhe nanh sắc nhọn, rõ ràng đã coi Lăng Trần là bữa ăn tiếp theo của mình.

Lăng Trần lập tức rút Trường Kiếm ra. Y không còn là thiếu niên yếu ớt của ngày xưa. Qua những tháng ngày tu luyện không ngừng nghỉ, cùng với sự thức tỉnh của huyết mạch đặc biệt, y đã tích lũy được một nền tảng sức mạnh khá vững chắc. Mặc dù vẫn chỉ ở cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ, nhưng nội lực của y dồi dào hơn người thường, và kiếm pháp của y cũng đã đạt đến mức độ thuần thục.

Hắc Lang Vương tấn công. Nó nhanh như chớp, lao tới vồ lấy y. Lăng Trần né tránh, Trường Kiếm lóe lên một tia sáng bạc. Y không dám đối đầu trực diện với sức mạnh của con quái vật, mà tìm cách lợi dụng sự nhanh nhẹn và kiếm pháp linh hoạt của mình. Kiếm chiêu của y ẩn chứa một loại ý cảnh kỳ lạ, không hoàn toàn là sự sắc bén của kim loại, mà còn có chút uyển chuyển, khó lường, như thể y đang hòa mình vào thiên địa, mượn lực của nó.

Con Hắc Lang Vương hung hãn không ngừng nghỉ. Nó liên tục vồ, cắn, tạo ra những vết xước sâu trên thân cây cổ thụ. Lăng Trần cảm thấy áp lực lớn, nhưng y vẫn giữ được sự bình tĩnh. Trong tiềm thức, y cảm nhận được một nguồn sức mạnh đang âm ỉ trong cơ thể, một loại năng lượng cổ xưa đang chờ được giải phóng. Y hít sâu, nội lực vận chuyển theo một công pháp vô danh mà y đã tự lĩnh ngộ. Trường Kiếm trong tay y đột nhiên phát ra một ánh sáng nhàn nhạt, không chói lóa nhưng lại ẩn chứa một uy lực khó tả.

Y tung ra một chiêu thức, không tên gọi, nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Kiếm quang như một dải lụa mềm mại, quấn lấy chân trước của Hắc Lang Vương, sau đó đột ngột trở nên sắc bén, cắt đứt gân chân của nó. Con quái vật gầm lên đau đớn, đổ sập xuống. Lăng Trần không chần chừ, một nhát kiếm chí mạng xuyên qua cổ họng nó, kết thúc trận chiến.

Y thở dốc, cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng cũng đầy hưng phấn. Sức mạnh của y đang phát triển. Và quan trọng hơn, y cảm thấy công pháp mình tu luyện không chỉ là đơn thuần hấp thu linh khí, mà còn có thể mượn lực của vạn vật xung quanh, một điều mà y chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch tu luyện nào. Đây chắc chắn là một phần của bí ẩn Luân Hồi mà y mang theo.

Sau khi xử lý thi thể Hắc Lang Vương và cất giữ một vài phần có giá trị, Lăng Trần tiếp tục hành trình. Y biết, không thể cứ mãi tránh né thế giới bên ngoài. Để tìm được Dị Thạch Cổ Khắc, y cần phải tìm hiểu thông tin, và điều đó có nghĩa là phải tiếp xúc với con người.

Vài ngày sau, y đến một thị trấn nhỏ nằm ẩn mình dưới chân một ngọn núi lớn, tên là Phàm Xuyên Trấn. Nơi đây tuy không lớn nhưng lại có khá nhiều người qua lại, chủ yếu là thương nhân và thợ săn. Lăng Trần cải trang thành một thiếu niên lang thang, quần áo giản dị, đeo một chiếc bao kiếm cũ. Y bước vào một quán trà nhỏ, gọi một chén trà nóng và lắng nghe những câu chuyện phiếm của người dân địa phương.

Y nhanh chóng nhận ra rằng, Dị Thạch Cổ Khắc không phải là một địa danh quen thuộc với người bình thường. Có lẽ nó quá cổ xưa, hoặc nằm ở một nơi quá hẻo lánh. Y quyết định thay đổi chiến thuật, hỏi thăm về những truyền thuyết cổ xưa, những nơi bị bỏ hoang hoặc những câu chuyện về những hòn đá kỳ lạ.

Trong quán trà, y tình cờ nghe được một câu chuyện từ một lão già ăn xin râu tóc bạc phơ, đang ngồi co ro bên góc tường. Lão ta lẩm bẩm về một “Thạch Bi Vô Danh” nằm sâu trong Cổ Mộ Sơn, một ngọn núi bị đồn đại là có ma quỷ ám ảnh, cách Phàm Xuyên Trấn khoảng vài trăm dặm về phía tây nam. Lão ta nói, “Ở đó có những chữ khắc cổ xưa, không ai hiểu được. Người ta đồn rằng đó là nơi phong ấn linh hồn của những kẻ phản nghịch Thiên Đạo, kẻ nào dám đến gần sẽ bị nguyền rủa!”

Lăng Trần giật mình. Cổ Mộ Sơn, Thạch Bi Vô Danh, chữ khắc cổ xưa, phong ấn linh hồn… Tất cả đều khớp với mô tả về Dị Thạch Cổ Khắc mà y đã tìm thấy trên cuộn da dê. Mặc dù lão già nói với giọng điệu hoang đường, nhưng Lăng Trần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đây chính là manh mối y cần.

Y lặng lẽ rời khỏi quán trà, tìm đến một cửa hàng bán bản đồ địa phương. Dù bản đồ không quá chi tiết, nhưng y cũng xác định được vị trí của Cổ Mộ Sơn. Đó là một khu vực hiểm trở, ít người lui tới, nằm sát với một dãy núi lớn hơn, mà theo truyền thuyết, là nơi sinh sống của những loài yêu thú mạnh mẽ.

Hành trình đến Cổ Mộ Sơn đầy rẫy hiểm nguy. Lăng Trần phải đối mặt với không chỉ thú dữ, mà còn cả những cạm bẫy tự nhiên. Y đã phải dùng hết sức lực và trí tuệ để vượt qua những thác ghềnh, vực sâu, và những khu rừng rậm rạp sương mù dày đặc. Mỗi ngày trôi qua, y cảm thấy nội lực của mình càng thêm vững chắc, khả năng cảm nhận linh khí xung quanh cũng nhạy bén hơn. Những ký ức mơ hồ về một thân ảnh vĩ đại, đứng giữa vũ trụ bao la, dường như cũng rõ nét hơn, dù chỉ là thoáng qua.

Cuối cùng, sau gần mười ngày đường, Lăng Trần cũng đặt chân đến Cổ Mộ Sơn. Đúng như lời đồn, ngọn núi này mang một vẻ âm u, chết chóc. Cây cối cằn cỗi, đá núi lởm chởm, không khí lạnh lẽo như thể bị một thứ năng lượng vô hình nào đó bao phủ. Phía xa, y thấy một khe nứt lớn trên vách núi, dẫn vào một hang động sâu thẳm. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, dường như đang thoát ra từ đó.

Y thận trọng tiến vào hang động. Bên trong tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ đá. Lăng Trần thắp sáng một viên Dạ Minh Châu mà y đã mua được ở Phàm Xuyên Trấn. Ánh sáng yếu ớt của nó soi rọi cảnh vật xung quanh. Hang động này rộng lớn hơn y tưởng, với những vách đá nhấp nhô và những khối đá hình thù kỳ dị.

Càng đi sâu vào, Lăng Trần càng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Đây không phải là áp lực vật lý, mà là một loại cảm giác khó tả, như thể có hàng ngàn linh hồn đang than khóc, hay hàng vạn năm lịch sử đang đọng lại trong không gian này. Những ký ức chắp vá trong y bắt đầu cuộn trào mãnh liệt hơn. Y thấy những hình ảnh mờ ảo: một ngọn núi khổng lồ bị xé toạc, những tia sét xé ngang bầu trời, và một tiếng gầm thét vang vọng khắp vũ trụ, chứa đầy sự bi phẫn và tuyệt vọng.

Đột nhiên, y dừng lại. Trước mắt y là một khoảng không gian rộng lớn, với những cột đá khổng lồ dựng đứng như những ngón tay của một vị thần đã hóa đá. Giữa những cột đá đó, sừng sững một bia đá đen tuyền, cao hơn chục trượng, bề mặt phủ đầy những ký tự cổ xưa mà y đã từng thấy trên cuộn da dê. Chính là Dị Thạch Cổ Khắc!

Bia đá tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, không phải ánh sáng thực sự, mà là một loại rung động năng lượng mà chỉ những người có cảm nhận đặc biệt như Lăng Trần mới có thể nhận ra. Y tiến lại gần, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ ập vào tâm trí y, không gây đau đớn, mà như một dòng thác thông tin.

Những ký tự cổ xưa trên bia đá như sống dậy, nhảy múa trước mắt y. Chúng không còn là những hình vẽ vô tri, mà biến thành những dòng chữ, những hình ảnh, những đoạn phim ngắn về một thế giới xa xưa. Y nhìn thấy những vị thần cao lớn, những trận chiến long trời lở đất, những vũ trụ tan vỡ và tái sinh. Y thấy một vòng xoáy khổng lồ, là Luân Hồi, đang vận chuyển vạn vật, nhưng vòng xoáy đó đột nhiên bị một vết nứt lớn xé toạc, và một bàn tay khổng lồ, đen tối, vươn ra, bóp méo nó.

Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng, vang vọng trong tâm trí Lăng Trần, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng ý niệm thuần túy: “Thiên Đạo sụp đổ… Luân Hồi bị giam cầm… Kẻ gieo hạt mầm… Hãy tìm về cội nguồn… Chữa lành vết nứt…”

Lăng Trần choáng váng lùi lại, ôm lấy đầu. Thông tin quá lớn, quá choáng ngợp. Nhưng y đã hiểu. Thiên Đạo không hoàn hảo, Luân Hồi đã bị can thiệp. Và y, chính là “hạt mầm” được nhắc đến, mang trong mình sứ mệnh chữa lành vết nứt đó. Nhưng chữa lành bằng cách nào? Cội nguồn ở đâu?

Khi y ngẩng đầu lên, bia đá vẫn sừng sững, nhưng những ký tự cổ xưa trên đó dường như đã thay đổi một chút. Một vài ký tự mới xuất hiện, chỉ về một hướng khác, một địa điểm khác, như một tấm bản đồ chỉ dẫn tiếp theo. Đó là “Thái Cổ Di Tích”, một nơi được cho là đã biến mất khỏi dòng chảy thời gian, nằm ở một phương vị xa xăm, vượt ra ngoài thế giới phàm tục này.

Lăng Trần hít sâu một hơi. Y đã tìm thấy câu trả lời đầu tiên, nhưng nó lại mở ra một cánh cửa lớn hơn, dẫn y đến một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn. Hạt mầm vô danh đã đâm chồi, và bây giờ, nó phải vươn mình khỏi lớp đất chật hẹp, hướng về phía ánh sáng của sự thật.

Y quay người, ánh mắt kiên định. Cổ Mộ Sơn chỉ là điểm khởi đầu. Thái Cổ Di Tích mới là thử thách thực sự. Và hơn thế nữa, y cảm nhận được, sau những tiết lộ từ Dị Thạch Cổ Khắc, rằng đã đến lúc y phải đối mặt với một thế giới tu tiên thực sự, không còn là những trận chiến nhỏ bé trong thế giới phàm tục nữa. Những dấu hiệu, những cảm nhận, và cả những kẻ thù tiềm ẩn đang chờ đợi y, như thể Luân Hồi đang dần kéo y vào vòng xoáy định mệnh của chính nó.

Lăng Trần rời khỏi hang động, ánh trăng đã lên cao, soi rọi con đường trở về. Y biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của y sẽ đều mang theo một trọng trách to lớn. Hành trình tìm kiếm cội nguồn của Thiên Đạo và Luân Hồi, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8