Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 22
Chương 22: Mảnh Ghép Luân Hồi
Dư âm của trận chiến với Huyết Lang vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lăng Trần. Y đã thắng, một chiến thắng vang dội, không chỉ cho bản thân mà còn cho Thanh Phong Môn. Nhưng điều đọng lại trong y không chỉ là cảm giác thỏa mãn của người chiến thắng, mà là một sự thức tỉnh sâu sắc hơn. Sức mạnh bùng nổ trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thứ sức mạnh đã biến Huyết Lang thành tro bụi, vượt xa những gì y từng biết về bản thân.
“Thiên Đạo Luân Hồi… ta sẽ tìm ra ngươi.” Lời thầm thì đêm qua vẫn văng vẳng bên tai. Lăng Trần ngồi thiền trên đỉnh Hậu Sơn, nơi y vẫn thường tu luyện. Ánh bình minh le lói nhuộm hồng chân trời, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Hơi thở của y trầm ổn, luân chuyển theo một chu kỳ huyền diệu, khác hẳn với bất kỳ công pháp nào của Thanh Phong Môn. Đó là công pháp do chính cơ thể y tự động vận hành, một phần của thể chất đặc biệt mà y vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu.
Sau trận chiến, uy danh của Lăng Trần trong môn phái đã đạt đến đỉnh điểm. Các trưởng lão, thậm chí cả Môn chủ, nhìn y bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa khó hiểu. Họ biết Lăng Trần mạnh, nhưng không ngờ y lại có thể dễ dàng tiêu diệt một cường giả hung tàn như Huyết Lang, kẻ mà ngay cả liên minh các môn phái cũng phải đau đầu. Thanh Phong Môn từ một môn phái nhỏ bé, bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý của giới tu luyện quanh vùng nhờ vào danh tiếng của Lăng Trần.
Tuy nhiên, sự nổi tiếng cũng đi kèm với rắc rối. Những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xì xào về nguồn gốc sức mạnh của y không ngừng lan truyền. Lăng Trần nhận thấy Môn chủ có vẻ lo lắng. Ông đã triệu tập y riêng một lần, khuyên y nên ẩn mình một thời gian, tránh gây sự chú ý quá mức. “Thế giới tu luyện bên ngoài phức tạp hơn con nghĩ nhiều, Lăng Trần. Có những thế lực không thể đối phó bằng sức mạnh đơn thuần,” Môn chủ thở dài nói. Lăng Trần chỉ im lặng lắng nghe, nhưng trong lòng y đã có tính toán riêng.
Đêm đó, Lăng Trần lại chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Lần này, nó không còn là những mảnh vụn rời rạc nữa. Y thấy mình đứng giữa một chiến trường tan hoang, xác chất thành núi, máu nhuộm đỏ cả bầu trời. Y không đơn độc, bên cạnh y là một người phụ nữ với dung mạo khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt nàng chứa đựng nỗi bi thương vô tận. Nàng nắm tay y, giọng nói trầm bổng như khúc ca cổ xưa: “Chàng ơi, Luân Hồi đã vỡ nát. Thiên Đạo không còn trọn vẹn. Chàng phải tìm kiếm… phải tái tạo…”
Tiếng nói ấy tan biến, và cảnh tượng chuyển sang một thư các cổ kính, nơi vô số ngọc giản và sách cổ chất cao như núi. Một bàn tay quen thuộc, chính là tay y, đang lật giở một quyển trục vàng úa. Trên quyển trục, những phù văn cổ xưa xoắn xuýt, tạo thành một đồ hình phức tạp, trông như một vòng tròn không điểm kết thúc, với những sợi xích vô hình trói buộc. Phía trên đồ hình, bốn chữ lớn hiện lên, chấn động tâm can Lăng Trần: “Thiên Đạo Luân Hồi.”
Y choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Giấc mơ này quá chân thực, quá sống động. Nó không còn là một ký ức mơ hồ, mà là một lời nhắc nhở, một mệnh lệnh. “Thiên Đạo Luân Hồi đã vỡ nát…” Lời nói của người phụ nữ trong mơ lặp đi lặp lại. Điều đó có nghĩa là gì? Có phải thứ gọi là “Luân Hồi” mà người ta vẫn tin vào chỉ là một ảo ảnh, một vòng tuần hoàn bị biến chất?
Lăng Trần cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu. Y không thể tiếp tục ẩn mình trong Thanh Phong Môn nữa. Thế giới bên ngoài, nơi có những bí ẩn sâu hơn về tu luyện, về Luân Hồi, đang chờ đợi. Y cần sức mạnh, không chỉ để bảo vệ bản thân và những người y quan tâm, mà còn để khám phá sự thật về thân phận mình, về những ký ức đang dần thức tỉnh.
Một tuần sau trận chiến với Huyết Lang, Lăng Trần dành thời gian củng cố tu vi. Y nhận ra rằng, sau khi sử dụng sức mạnh bùng nổ đó, thể chất đặc biệt của y đã có chút thay đổi. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ hơn trước, bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch. Công pháp tự phát kia cũng trở nên tinh vi hơn, tự động hấp thụ linh khí trời đất với tốc độ kinh người. Y cảm thấy mình đang dần chạm đến một ngưỡng cửa mới, một cảnh giới mà những tu sĩ Thanh Phong Môn không thể nào tưởng tượng được.
Để tìm kiếm manh mối, Lăng Trần quyết định thăm lại thư các cổ xưa của Thanh Phong Môn. Nơi đây cất giữ không ít điển tịch cũ kỹ, có lẽ sẽ có thứ gì đó liên quan đến giấc mơ của y. Hơn nữa, những cuốn sách về địa lý, lịch sử các vùng đất khác có thể cung cấp thông tin về các thế lực bên ngoài, những nơi mà môn phái này chưa từng vươn tới.
Thư các của Thanh Phong Môn không quá lớn, nhưng cũng đủ để chứa hàng ngàn cuốn sách và ngọc giản. Lăng Trần đã đọc qua rất nhiều, nhưng đa phần đều là những công pháp, võ kỹ cấp thấp hoặc lịch sử các gia tộc, môn phái lân cận. Y cần thứ gì đó cổ xưa hơn, bí ẩn hơn. Cuối cùng, ở một góc khuất, phủ đầy bụi bặm, y phát hiện một kệ sách ẩn mình sau một tấm màn đã rách nát. Trên đó, chỉ có vài ba cuốn sách trông có vẻ rất cũ kỹ, giấy đã ngả vàng ố, bìa sách mục nát.
Một cuốn sách không có tựa đề thu hút sự chú ý của Lăng Trần. Nó được làm từ một loại da thú lạ, tỏa ra một mùi hương cổ xưa khó tả. Mở ra, bên trong không có chữ viết, mà chỉ là những bức họa, những phù văn và đồ hình kỳ lạ. Lăng Trần lật giở từng trang. Có những hình vẽ về các thế giới trôi nổi trong hư không, những vị thần khổng lồ chiến đấu với quái vật, và đặc biệt là một đồ hình vòng tròn phức tạp, rất giống với cái y đã thấy trong giấc mơ – đồ hình “Thiên Đạo Luân Hồi”.
Khi chạm vào đồ hình đó, một dòng điện kỳ lạ chạy dọc cánh tay Lăng Trần. Những phù văn trên trang sách bỗng phát sáng yếu ớt, rồi chìm vào sâu trong tâm trí y. Một dòng thông tin ồ ạt tràn vào, nhưng quá nhanh, quá nhiều, khiến y chỉ có thể nắm bắt được một vài từ khóa: “Thiên Đạo tàn khuyết”, “Luân Hồi chi cấm”, “Mảnh vỡ thời gian”, “Chí Tôn Cổ Thần”…
Đột nhiên, cuốn sách hóa thành tro bụi ngay trong tay y, chỉ còn lại một phù văn cổ xưa màu đen tuyền lơ lửng rồi lập tức chui vào ấn đường của Lăng Trần, để lại một vết ấn mờ ảo hình vòng xoáy. Y cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu, nhưng đồng thời, một cảm giác thông suốt kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể. Những ký ức mơ hồ dường như đã được kết nối thêm một mảnh. Y biết, cuốn sách này không phải là một cuốn sách bình thường, nó là một vật dẫn, một chìa khóa để mở ra cánh cửa về quá khứ của y.
Vết ấn hình vòng xoáy trên ấn đường không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nó ẩn sâu dưới da thịt, nhưng Lăng Trần có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó. Nó giống như một con dấu, hay một cánh cửa, chờ đợi thời điểm được mở ra. Điều này càng củng cố niềm tin của y rằng mình không phải là người bình thường. Y mang theo một bí mật vĩ đại, và bí mật này đang dần hé lộ từng chút một.
“Thiên Đạo tàn khuyết… Luân Hồi chi cấm…” Lăng Trần lẩm bẩm. Những từ khóa này gợi lên một bức tranh kinh hoàng về một trật tự vũ trụ bị phá vỡ, một vòng luân hồi không còn hoạt động đúng đắn. Có lẽ, những lời Môn chủ nói về thế giới bên ngoài phức tạp là đúng, nhưng sự phức tạp đó không chỉ nằm ở các thế lực tu luyện, mà còn ở bản chất của chính vũ trụ này.
Ngay lúc đó, một đệ tử Thanh Phong Môn hớt hải chạy vào thư các, vẻ mặt hốt hoảng. “Sư huynh Lăng Trần! Không hay rồi! Có người từ Bạch Hổ Cốc đến tìm! Bọn họ nói… nói sư huynh đã giết đệ tử của họ!”
Lăng Trần nhíu mày. Bạch Hổ Cốc? Y không nhớ mình từng có thù oán gì với Bạch Hổ Cốc. Nhưng rồi y chợt nhớ ra. Huyết Lang. Huyết Lang là một tán tu, nhưng y nhớ mang máng, trước khi chết, Huyết Lang đã từng nhắc đến một thế lực nào đó mà y dựa vào. Có lẽ, đó là Bạch Hổ Cốc.
“Bọn họ có bao nhiêu người?” Lăng Trần hỏi, giọng điệu bình tĩnh. Trong lòng y đã có sự chuẩn bị. Đây chính là thử thách tiếp theo, là bước đệm để y rời khỏi Thanh Phong Môn, dấn thân vào thế giới tu luyện rộng lớn hơn.
“Hơn hai mươi người! Đều là cường giả! Dẫn đầu là một vị trưởng lão của Bạch Hổ Cốc, tu vi đạt đến… đạt đến Tụ Linh Cảnh!” Đệ tử kia lắp bắp, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi.
Tụ Linh Cảnh! Đây là cảnh giới cao hơn rất nhiều so với những tu sĩ của Thanh Phong Môn, những người chỉ quanh quẩn ở Luyện Khí Cảnh, Trúc Cơ Cảnh. Một tu sĩ Tụ Linh Cảnh có thể dễ dàng san bằng Thanh Phong Môn. Rõ ràng, Bạch Hổ Cốc không chỉ đến để đòi công đạo, mà còn muốn phô trương thanh thế, thậm chí là chiếm đoạt một thứ gì đó.
Lăng Trần khẽ cười. “Tốt lắm.” Y đã chờ đợi một cơ hội như thế này. Sự kiện này sẽ là một cái cớ hoàn hảo để y rời đi, bắt đầu hành trình khám phá những bí ẩn của Thiên Đạo Luân Hồi. Mảnh ghép ký ức vừa hiện ra đã chỉ cho y một con đường, và giờ đây, con đường ấy đã mở ra trước mắt.
Y bước ra khỏi thư các, ánh mắt kiên định. Thanh Phong Môn đã nuôi dưỡng y, nhưng y không thuộc về nơi này mãi mãi. Y mang trong mình vận mệnh của cả một vũ trụ, một gánh nặng mà y chỉ mới bắt đầu cảm nhận. Cuộc chiến với Bạch Hổ Cốc chỉ là một bước nhỏ trên con đường vạn dặm. Thế giới bên ngoài, thế giới của những bí mật về Luân Hồi và Thiên Đạo, đang vẫy gọi. Và Lăng Trần, đã sẵn sàng đáp lời.
Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống Thanh Phong Môn, nơi một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi sắp diễn ra. Hạt mầm vô danh của Thiên Đạo Luân Hồi đã cắm rễ, đã đâm chồi, và giờ đây, nó đang chuẩn bị vươn mình, đâm xuyên qua tầng đất cằn cỗi của thế giới phàm tục, để tìm kiếm ánh sáng của sự thật.