Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:29:53 | Lượt xem: 3

Chương 20: Gió Nổi Mây Vần

Đêm đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ ảo rọi xuống những bóng cây cổ thụ trong rừng, tạo nên những hình thù kỳ dị, như những quỷ ảnh đang rình rập. Lăng Trần đứng vững trên bức tường phòng thủ cao nhất của Thanh Phong Môn, gió đêm lướt qua mái tóc đen nhánh của y, mang theo hơi lạnh của sương và mùi máu tanh thoang thoảng. Tiếng Thiên Đạo Chuông trong linh hồn y không còn là những rung động khẽ khàng nữa, mà là một hồi chuông vang dội, như một lời cảnh báo, một lời thúc giục.

Yết hầu của y khẽ động, một luồng khí tức nguyên thủy bỗng nhiên trào dâng trong huyết quản, đánh thức từng tế bào đang ngủ say. Đồng tử Lăng Trần co rút lại, thị lực của y bỗng trở nên sắc bén đến lạ thường. Y nhìn xuyên qua màn đêm, thấy rõ từng bóng người đang lẩn khuất dưới tán lá, từng ánh mắt tham lam, khát máu đang nhắm vào Thanh Phong Môn. Không phải là những tên trộm cướp thông thường, mà là một đội quân ô hợp nhưng được tổ chức chặt chẽ, tỏa ra khí tức hung ác của những kẻ đã nhuốm máu tanh. Huyết Lang Bang, cái tên này bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí y, cùng với hình ảnh của một con sói hung tợn đang nhe nanh.

“Cẩn thận! Chúng đến rồi!” Lăng Trần quát lớn, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, vang vọng khắp các bức tường phòng thủ. Lời cảnh báo của y vừa dứt, một tiếng hú dài, rợn người xé toạc màn đêm. Từ trong rừng, hàng trăm bóng đen vụt ra, như bầy sói đói đang lao về phía con mồi. Chúng là Huyết Lang Bang, một thế lực tà tu khét tiếng trong vùng, chuyên cướp bóc, giết người và luyện chế tà pháp từ máu tươi.

“Giữ vững trận địa! Mở trận pháp phòng ngự!” Tiếng của Chưởng môn Tô Vân Sơn vang vọng từ đại sảnh, mệnh lệnh được truyền xuống một cách khẩn trương. Các đệ tử Thanh Phong Môn, với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm, nhanh chóng vào vị trí. Những luồng linh lực yếu ớt bắt đầu hội tụ, tạo nên một màn chắn mờ ảo bao phủ Thanh Phong Môn. Tuy nhiên, trận pháp này chỉ là một vòng phòng ngự sơ sài, không thể chống đỡ được lâu trước số lượng áp đảo của kẻ địch.

Lăng Trần không chờ đợi mệnh lệnh. Y rút ra thanh kiếm gỗ đã theo y từ những ngày đầu tu luyện, ánh mắt sắc lạnh như băng. Khi đám tà tu Huyết Lang Bang tràn đến chân tường, những mũi tên tẩm độc, những phi tiêu mang theo linh lực hắc ám bắt đầu bắn tới như mưa. Một số đệ tử Thanh Phong Môn đã ngã xuống, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất. Cảnh tượng này, một lần nữa, đánh thức những mảnh ký ức mơ hồ trong Lăng Trần. Y đã từng chứng kiến những cuộc chiến tàn khốc hơn thế, đã từng đứng giữa biển máu xương, bảo vệ những người yếu đuối.

Y vung kiếm, không phải là một chiêu thức được học, mà là một phản xạ bản năng. Thanh kiếm gỗ nhẹ nhàng xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy linh lực nhỏ, chặn đứng những mũi tên và phi tiêu đang lao về phía y và vài đệ tử bên cạnh. Sự chính xác và tốc độ này vượt xa những gì một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba có thể làm được. Các đệ tử khác trố mắt kinh ngạc, nhưng không có thời gian để suy nghĩ nhiều.

“Xông lên! Giết hết chúng nó!” Một tên cường đạo thân hình vạm vỡ, mặc giáp sắt đen kịt, cầm một thanh đại đao to lớn, gầm lên. Hắn là một trong những phó bang chủ của Huyết Lang Bang, tu vi đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm, sức mạnh hơn hẳn những đệ tử Thanh Phong Môn bình thường. Hắn nhảy vọt lên bức tường, đại đao bổ xuống, khí thế hung hãn.

Đệ tử Thanh Phong Môn gần đó vội vàng giơ kiếm chống đỡ, nhưng chỉ một đòn đã bị đánh bay, kiếm văng ra xa, ngực lõm xuống, phun ra một ngụm máu tươi. Lăng Trần không chần chừ. Y lao tới, thanh kiếm gỗ trong tay phát ra một ánh sáng xanh nhạt, không phải linh lực, mà là một thứ năng lượng kỳ lạ, thanh khiết. Thiên Đạo Chuông trong linh hồn y bỗng nhiên vang lên một tiếng “Đinh!”, như một lời hiệu triệu.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Lăng Trần dường như chậm lại. Y nhìn thấy rõ từng thớ thịt căng lên trên cánh tay của tên phó bang chủ, từng gân xanh nổi rõ, thậm chí cả quỹ đạo của luồng sát khí cuộn quanh thanh đại đao. Một luồng kiến thức chiến đấu cổ xưa bỗng nhiên tràn vào tâm trí y, không phải chiêu thức cụ thể, mà là một sự hiểu biết sâu sắc về điểm yếu, về cách vận dụng lực lượng trong chiến đấu.

Y không né tránh, mà lại tiến lên. Thanh kiếm gỗ của y không đối chọi trực diện với đại đao, mà lướt qua một cách khéo léo, nhắm thẳng vào một điểm yếu ẩn sâu dưới khuỷu tay của tên phó bang chủ. Đó là một điểm huyệt đạo cực kỳ hiểm yếu, nơi khí huyết lưu thông mạnh mẽ nhất. “Xoẹt!” Một tiếng động nhỏ vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng da thịt bị xé rách.

Tên phó bang chủ Huyết Lang Bang gầm lên một tiếng đau đớn, cánh tay cầm đao của hắn bỗng nhiên mềm nhũn, thanh đại đao rơi xuống đất. Hắn kinh hãi nhìn Lăng Trần, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ không tin. Hắn không thể hiểu nổi, một thiếu niên tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ ba lại có thể gây ra vết thương chí mạng như vậy chỉ bằng một kiếm gỗ. Sức mạnh trong nhát kiếm đó không phải là linh lực đơn thuần, mà là một thứ lực lượng vô hình, trực tiếp phá hủy khí huyết của hắn.

Các đệ tử Thanh Phong Môn khác cũng ngỡ ngàng. Thanh kiếm gỗ của Lăng Trần không hề có linh khí cường đại, nhưng lại dễ dàng đánh bại một phó bang chủ Huyết Lang Bang. Điều này đã vượt quá sự hiểu biết của họ về tu luyện.

“Ngươi… ngươi là ai?” Tên phó bang chủ lảo đảo lùi lại, nhìn chằm chằm vào Lăng Trần, trong mắt lộ vẻ sợ hãi. “Không thể nào! Thanh Phong Môn không có kẻ như ngươi!”

Lăng Trần không trả lời. Y chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh dâng trào trong cơ thể, những mảnh ký ức về vô số trận chiến, vô số kẻ thù đã bị y đánh bại, bỗng nhiên hiện lên rõ ràng hơn. Y đã từng là một chiến thần bất bại, một vị tướng quân thống lĩnh hàng vạn binh sĩ, một kiếm khách lừng danh một thời… Những thân phận đó, dù chỉ là những ảo ảnh chắp vá, nhưng lại mang đến cho y một sự tự tin tuyệt đối.

Tuy nhiên, sự tự tin đó không kéo dài lâu. Từ phía sau tên phó bang chủ, một luồng khí tức hắc ám mạnh mẽ hơn nhiều bỗng nhiên ập tới. Một lão già gầy gò, đôi mắt trũng sâu như hốc mắt của quỷ, bước ra từ bóng tối. Hắn là bang chủ Huyết Lang Bang, một tà tu đã đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, chỉ cách Trúc Cơ Kỳ một bước. Hắn có thể điều khiển linh thú, và đứng bên cạnh hắn là hai con Huyết Lang khổng lồ, đôi mắt đỏ như máu, nhe nanh gầm gừ.

“Ngươi dám làm bị thương phó bang chủ của ta?” Giọng nói của lão bang chủ Huyết Lang vang lên khàn khàn, đầy sát khí. “Thanh Phong Môn này hôm nay sẽ phải trả giá đắt cho sự ngạo mạn của các ngươi!”

Lão bang chủ giơ tay, hai con Huyết Lang gầm lên, lao thẳng về phía Lăng Trần. Đồng thời, một luồng hắc khí từ bàn tay lão ta bắn ra, hóa thành một xiềng xích quỷ dị, quấn lấy Lăng Trần. Trận chiến đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn nhiều.

Lăng Trần lùi lại, cảm nhận được áp lực cực lớn từ lão bang chủ. Thiên Đạo Chuông trong linh hồn y rung lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang cảnh báo về một hiểm họa cận kề, đồng thời cũng như đang truyền tải một loại sức mạnh nào đó. Y biết, y không thể dựa vào những chiêu thức học được từ Thanh Phong Môn để đối phó với kẻ thù này. Y cần phải khám phá sâu hơn về sức mạnh tiềm ẩn trong mình, về những ký ức đang dần thức tỉnh.

“Thiên Đạo Luân Hồi… liệu có phải là một sự sắp đặt, hay là một vòng lặp vĩnh cửu của những cuộc chiến không hồi kết?” Lăng Trần thầm nghĩ, ánh mắt kiên định. Y vung kiếm gỗ, một lần nữa đối mặt với vận mệnh của mình. Cuộc chiến này, đối với y, không chỉ là để bảo vệ Thanh Phong Môn, mà còn là bước đầu tiên để vén màn bí ẩn về thân phận của chính y, về những kiếp luân hồi đã qua, và về bản chất của Thiên Đạo.

Tiếng gầm của Huyết Lang, tiếng binh khí va chạm, và tiếng Thiên Đạo Chuông trong linh hồn Lăng Trần hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chiến tranh bi tráng, báo hiệu cho một hành trình đầy cam go và thử thách sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8