Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 10
CHƯƠNG 10: CON ĐƯỜNG VÔ ĐỊNH
Ánh trăng cuối cùng của đêm buông xuống lơ đãng trên đỉnh Vân Hải Tông. Lăng Trần đứng trong phòng mình, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi chìm trong bóng đêm thăm thẳm. Trong tay y là tấm bản đồ sao cổ xưa, những đường nét mờ ảo giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi không thể chối từ. Lời của Tông chủ vẫn văng vẳng bên tai, về việc khám phá bản thân, về nguồn gốc sức mạnh dị thường đang ngủ yên trong y. Lăng Trần biết, đây là lúc.
Y không thể rời đi một cách công khai. Điều đó sẽ gây ra nhiều rắc rối và sự chú ý không cần thiết. Đặt một phong thư lên bàn, trong đó y viết vội vài dòng gửi Tông chủ, bày tỏ lòng biết ơn và hứa sẽ trở về một ngày nào đó, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Sau đó, y khoác lên mình bộ y phục đơn giản nhất, mang theo một túi trữ vật nhỏ chứa những vật phẩm thiết yếu: vài viên đan dược cơ bản, một ít linh thạch, thanh kiếm đã theo y từ khi nhập môn, và dĩ nhiên, tấm bản đồ sao.
Lặng lẽ, như một bóng ma, Lăng Trần rời khỏi Vân Hải Tông. Y không đi qua cổng chính, mà chọn một con đường mòn ít người qua lại phía sau núi, nơi dẫn xuống chân tông. Gió đêm thổi hiu hiu, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Mỗi bước chân của y đều nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. Y không còn là thiếu niên ngờ nghệch của ngày xưa. Những trải nghiệm, những ký ức chắp vá, và nhất là sức mạnh đang trỗi dậy trong huyết mạch, đã tôi luyện y thành một người khác, một người mang trong mình vận mệnh của một kiếp luân hồi.
Khi bình minh ló dạng, Vân Hải Tông đã ở phía sau, chỉ còn là một chấm nhỏ mờ ảo trên đường chân trời. Lăng Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, hít thở làn không khí trong lành của thế giới bên ngoài. Con đường phía trước là một vùng đất hoàn toàn xa lạ, đầy rẫy những điều chưa biết. Theo chỉ dẫn của bản đồ sao, điểm đến đầu tiên của y là Dãy Núi Hoang Cổ, một khu vực nổi tiếng với những truyền thuyết về quái vật hung tàn và những tàn tích của các nền văn minh đã lụi tàn. Nơi đó bị coi là vùng đất chết, ít ai dám đặt chân tới.
Suốt mấy ngày đầu, Lăng Trần di chuyển nhanh chóng, tránh xa các thị trấn lớn và con đường chính. Y muốn hạn chế mọi sự tiếp xúc không cần thiết. Trong quá trình di chuyển, y không ngừng tập trung vào việc cảm nhận sức mạnh bên trong mình. Dòng năng lượng bí ẩn, mà y gọi là “Nguyên Thủy Lực”, chảy trong kinh mạch, mang theo một cảm giác cổ xưa và mạnh mẽ. Mỗi khi y vận dụng nó, một phần nhỏ của ký ức xa xưa lại lóe lên, như một mảnh ghép của bức tranh vĩ đại. Y thấy mình đứng trên một ngọn núi cao chót vót, dưới chân là biển mây cuồn cuộn, và trên tay là một vật thể phát sáng kỳ lạ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến nỗi che mờ cả mặt trời. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh đó tan biến, để lại trong y một nỗi khát khao mãnh liệt muốn tìm hiểu.
Vào ngày thứ năm của hành trình, Lăng Trần đặt chân đến rìa của Dãy Núi Hoang Cổ. Khác xa với những ngọn núi xanh tươi xung quanh Vân Hải Tông, nơi đây là một cảnh tượng hoang tàn và hùng vĩ. Những đỉnh núi đá lởm chởm vươn thẳng lên trời, bị phong hóa bởi thời gian và gió bụi, mang một màu xám xịt u ám. Không khí nơi đây nặng nề hơn, tràn ngập một loại linh khí hỗn loạn và cổ xưa. Thậm chí, ngay cả thực vật cũng trở nên kỳ dị, với những cây cổ thụ thân xoắn vặn, lá cây có màu sắc khác thường, và những loài hoa dại nở rộ với vẻ đẹp ma mị.
Y cẩn thận tiến vào sâu hơn. Không lâu sau, một cảm giác nguy hiểm ập đến. Lăng Trần dừng lại, toàn thân căng thẳng, cảm giác như có hàng chục cặp mắt đang dõi theo mình. Y rút kiếm ra, thủ thế. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía sau một tảng đá lớn. Ngay sau đó, ba con Sói Xám Huyết Nhãn lao ra. Chúng không phải là những con sói bình thường. Thân hình chúng to lớn như một con trâu, lông xám cứng như sắt, và đôi mắt đỏ ngầu tóe ra sát khí. Đây là những linh thú cấp thấp, nhưng đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như Lăng Trần, ba con cùng lúc là một thách thức đáng gờm.
Lăng Trần không do dự, vận dụng thân pháp đã học được ở Vân Hải Tông, tránh né đòn tấn công đầu tiên của một con sói. Y vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió lao tới, chém vào sườn con sói. Nhưng lớp lông cứng rắn của nó chỉ bị rạch một vết nông. Sức mạnh của y, dù đã tiến bộ, vẫn còn hạn chế. Hai con sói còn lại đồng loạt tấn công, tạo thành thế gọng kìm. Lăng Trần biết, nếu chỉ dựa vào kiếm pháp thông thường, y sẽ gặp nguy hiểm.
Một luồng Nguyên Thủy Lực cuộn trào trong đan điền. Lăng Trần không nghĩ nhiều, theo bản năng điều khiển nó chảy vào cánh tay. Thanh kiếm trong tay y bỗng chốc phát ra một vầng sáng mờ nhạt, không phải là linh quang của kiếm khí, mà là một thứ ánh sáng cổ xưa, huyền bí. Y vung kiếm lần nữa, không còn là những chiêu thức phức tạp, mà là một nhát chém đơn giản, mạnh mẽ, mang theo sức nặng của Nguyên Thủy Lực.
“Vút!”
Kiếm khí màu xám bạc xé toạc không khí, như một tia chớp. Con Sói Xám Huyết Nhãn đầu tiên đang lao tới không kịp né tránh, bị nhát kiếm chém ngang qua cổ. Một tiếng rên thảm thiết vang lên, đầu nó đứt lìa, lăn lông lốc xuống đất, máu tươi phun ra như suối. Hai con còn lại, vốn đang hung hãn, bỗng chốc khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ sợ hãi. Chúng chưa từng thấy một đòn tấn công nào đáng sợ đến vậy từ một con người.
Lăng Trần không cho chúng cơ hội phục hồi. Y lao tới, thanh kiếm lại lóe sáng với Nguyên Thủy Lực. Trong chớp mắt, hai con sói còn lại cũng ngã xuống, không còn một hơi thở. Lăng Trần đứng giữa ba xác sói, hơi thở có phần gấp gáp, nhưng ánh mắt lại bừng sáng. Y đã sử dụng Nguyên Thủy Lực một cách có ý thức hơn, và hiệu quả của nó vượt xa tưởng tượng. Đây không phải là linh khí thông thường, mà là một thứ sức mạnh nguyên bản hơn, mạnh mẽ hơn nhiều.
Khi y thu kiếm lại, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Một dòng năng lượng nhỏ bé, ấm áp, từ ba xác sói vừa chết, dường như bị Nguyên Thủy Lực trong cơ thể y hấp dẫn, lặng lẽ thẩm thấu vào. Đó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó vô hình, rất khó nhận biết, như là một phần của sinh mệnh của chúng. Ngay lập tức, một hình ảnh thoáng qua hiện lên trong tâm trí Lăng Trần: một vòng xoáy khổng lồ, vô tận, nuốt chửng mọi thứ và đồng thời sinh ra mọi thứ. Đó là… Luân Hồi?
Y lắc đầu, cố gắng xua đi ảo ảnh đó. Nhưng một hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí y. Có phải Nguyên Thủy Lực này không chỉ ban cho y sức mạnh chiến đấu, mà còn cho phép y cảm nhận và tương tác với quy luật sinh tử, với Luân Hồi?
Lăng Trần tiếp tục hành trình. Y đi sâu vào Dãy Núi Hoang Cổ, mỗi bước chân đều cẩn trọng nhưng đầy quyết đoán. Bản đồ sao cổ xưa trong tay y không chỉ là một chỉ dẫn địa lý, mà còn là một bản đồ của vận mệnh. Những dấu chấm nhỏ trên bản đồ dường như sáng lên một cách mờ nhạt mỗi khi y tiến gần đến một khu vực đặc biệt. Y đi qua những khu rừng rậm rạp, những con suối cạn khô, và những vách đá dựng đứng. Không khí càng lúc càng trở nên cổ kính, mang theo mùi của đất đá và thời gian.
Một buổi chiều nọ, khi Lăng Trần đang đi qua một khe núi hẹp, y cảm thấy một sự rung động kỳ lạ dưới chân mình. Dòng Nguyên Thủy Lực trong cơ thể y bỗng nhiên trở nên sôi sục, như đang phản ứng với một thứ gì đó. Y ngẩng đầu nhìn lên, thấy một vách đá cao sừng sững trước mặt. Trên vách đá, ẩn hiện dưới lớp rêu phong và bụi bặm, là một phù điêu cổ xưa. Phù điêu khắc họa một cảnh tượng hùng vĩ: một vị thần khổng lồ đang giơ tay lên trời, và dưới chân người là vô số sinh linh đang quỳ bái. Điều đáng chú ý là trên trán vị thần, có một biểu tượng quen thuộc đến kinh ngạc – đó chính là dấu ấn mờ ảo trên tấm bản đồ sao của Lăng Trần, và cũng là hình ảnh y thường thấy trong những giấc mơ về kiếp trước.
Lăng Trần tiến lại gần, đặt tay lên phù điêu. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa từ phù điêu bùng lên, bao trùm lấy y. Trong ánh sáng đó, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng và vang vọng, như tiếng chuông từ thuở khai thiên lập địa, vọng vào tâm trí y. Giọng nói đó không phải là ngôn ngữ, mà là một dòng thông tin trực tiếp, tràn ngập vào ý thức của y:
“Kẻ mang dấu ấn… Người đến từ vòng xoáy… Thiên Đạo đang khuyết… Luân Hồi đang bị xiềng xích… Tìm kiếm mảnh vỡ… Tái tạo trật tự…”
Những lời đó như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Trần, khiến y choáng váng. Khi ánh sáng dịu đi, Lăng Trần lùi lại, hơi thở dồn dập. Phù điêu trên vách đá giờ đây đã mờ nhạt hơn, như thể đã truyền hết sức mạnh cuối cùng của nó cho y. Y nhìn chằm chằm vào biểu tượng trên phù điêu, và rồi nhìn xuống tấm bản đồ sao trong tay. Mảnh ghép đầu tiên đã xuất hiện, một mảnh ghép quan trọng.
Lời của Tông chủ, những giấc mơ, những dị tượng khi sinh, và giờ là phù điêu cổ xưa này – tất cả đều chỉ về một sự thật kinh hoàng: Thiên Đạo không hoàn hảo, Luân Hồi đang bị thao túng. Y không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một “Kẻ mang dấu ấn”, một người được định mệnh chọn để “Tái tạo trật tự”.
Một gánh nặng vô hình đè lên vai Lăng Trần, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lòng y. Y không biết mình phải làm gì, phải đi đâu tiếp theo. Nhưng y biết, con đường này không chỉ là để tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, mà là để khám phá một bí mật vĩ đại hơn, một bí mật liên quan đến vận mệnh của cả vũ trụ. Y sẽ không lùi bước. Chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, y nhất định phải làm rõ.
Y nhìn về phía trước, nơi Dãy Núi Hoang Cổ vẫn trải dài vô tận, ẩn chứa vô số hiểm nguy và bí ẩn. Hành trình của y, giờ đây, mới thực sự bắt đầu, không chỉ là tìm kiếm, mà là khai phá.