Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 8
Chương 8: Tiếng Vọng Từ Cổ Di Tích
Hít thở sâu, Lăng Trần mở mắt. Ánh mắt y giờ đây không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút trầm tư. Y đã sẵn sàng. Con đường tu tiên của y, theo một cách không ai ngờ tới, đã chính thức bắt đầu, không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì một lời hứa, một bí ẩn về Luân Hồi và Thiên Đạo đang chờ y vén màn. Một tia sáng lóe lên trong mắt y. Y sẽ không chỉ là Lăng Trần của kiếp này, mà còn là người nối tiếp một di sản cổ xưa, một người có khả năng thay đổi cả Thiên Đạo và Luân Hồi. Hành trình thực sự, giờ đây mới bắt đầu.
Đêm đó, Lăng Trần không ngủ. Y ngồi xếp bằng trên giường, tâm thần hoàn toàn chìm đắm vào bên trong cơ thể. Cảm giác về ‘Cổ Di Tích’ giờ đây không còn mơ hồ nữa, nó hiện hữu rõ ràng như một phần của chính y. Đó là một không gian vô định, nơi những mảnh vỡ ký ức chắp vá trôi nổi như những vì sao xa xăm, và trung tâm là một vòng xoáy năng lượng huyền ảo, không ngừng luân chuyển. Y cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ đang bùng chảy, đó không phải là linh khí trời đất thông thường mà là một loại nguyên lực tinh khiết, mang theo dấu ấn của thời gian và sự vĩnh hằng.
Lần đầu tiên, Lăng Trần chủ động thử liên kết với nó. Y tập trung ý chí, nhẹ nhàng chạm vào vòng xoáy năng lượng. Một dòng chảy ấm áp nhưng mạnh mẽ lập tức tuôn trào, lan khắp kinh mạch, hòa vào máu thịt. Khắp cơ thể y, từng tế bào như được kích hoạt, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng này. Y cảm thấy mình mạnh hơn, nhanh hơn, các giác quan trở nên nhạy bén gấp bội. Điều kỳ lạ là, dòng năng lượng này không chỉ củng cố thân thể, mà còn thanh lọc tâm trí y, khiến những ký ức chắp vá về kiếp trước trở nên rõ ràng hơn một chút, dù vẫn còn rất mơ hồ. Y thấy những hình ảnh thoáng qua về những trận chiến vĩ đại, những vị thần linh cao ngạo và một cảm giác cô đơn tột cùng.
Sáng hôm sau, Lăng Trần bước ra khỏi nhà với một tinh thần sảng khoái chưa từng có. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên sống động hơn, màu sắc tươi mới hơn, âm thanh rõ ràng hơn. Y cảm nhận được từng ngọn gió lướt qua, từng chiếc lá rơi, từng hơi thở của vạn vật. Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được lâu. Khi y đi đến chợ làng, một khung cảnh hỗn loạn đập vào mắt.
Một nhóm người lạ mặt, ăn mặc thô kệch nhưng mang theo binh khí sắc bén, đang ngang nhiên cướp bóc, phá phách. Chúng không phải là đạo tặc thông thường, mà là những kẻ mang khí tức hung hãn, ánh mắt tham lam và kiêu ngạo, dường như không coi ai ra gì. Chúng là “Hắc Phong Đoàn”, một băng nhóm cướp khét tiếng mới nổi lên ở các vùng biên giới, chuyên cướp bóc các làng mạc hẻo lánh và bắt người làm nô lệ. Lời đồn về chúng đã đến tai Lăng Trần, nhưng y không ngờ chúng lại dám cả gan tiến vào làng của mình.
Tiếng khóc than của phụ nữ, tiếng la hét của đàn ông, tiếng đổ vỡ của đồ đạc vang vọng khắp nơi. Một gã cường đạo to lớn, râu ria xồm xoàm, đang giật lấy một bao gạo từ tay một lão nông yếu ớt, rồi tiện tay đẩy ông ta ngã dúi dụi. Lão nông va vào một quầy hàng, đầu chảy máu. Cảnh tượng đó khiến máu Lăng Trần sôi lên. Y nhớ lại lời hứa với chính mình, lời hứa về việc bảo vệ những người y quan tâm, bảo vệ sự bình yên mà y đã từng có.
Không chần chừ, Lăng Trần lao tới. Tốc độ của y nhanh đến kinh ngạc, vượt xa một người bình thường. Chỉ trong nháy mắt, y đã đứng chắn trước lão nông. Gã cường đạo to lớn ngạc nhiên, rồi cười khẩy: “Thằng nhóc con không biết sống chết! Muốn làm anh hùng sao?”
Lăng Trần không nói một lời. Y chỉ nhìn thẳng vào mắt gã, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một ý chí kiên cường. Gã cường đạo thấy vậy, tức giận vung nắm đấm khổng lồ về phía y. Nắm đấm mang theo sức mạnh của một người luyện võ chân chính, đủ để đánh gãy xương một người thường. Tuy nhiên, trong mắt Lăng Trần, nắm đấm đó dường như chậm lại. Y cảm nhận được luồng khí tức từ Cổ Di Tích tuôn trào, hòa vào cơ bắp, khiến thân thể y trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Y nghiêng người né tránh một cách nhẹ nhàng, rồi tung một đòn phản công. Đó không phải là một cú đấm hay cú đá hoa mỹ, mà là một cú chưởng đơn giản, trực tiếp đánh vào bụng gã cường đạo. Nhưng cú chưởng đó mang theo một sức mạnh khó tin. Năng lượng từ Cổ Di Tích bùng nổ, xuyên qua lớp áo giáp thô sơ, đánh thẳng vào nội tạng gã.
“Phụt!” Gã cường đạo hộc máu, thân hình khổng lồ loạng choạng lùi lại mấy bước, rồi đổ sụp xuống đất, mắt trợn trừng, không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Y ta không còn hơi sức để đứng dậy.
Cảnh tượng này khiến cả băng Hắc Phong Đoàn và dân làng đều sững sờ. Một thiếu niên gầy gò, chưa từng luyện võ, lại có thể đánh bại cường đạo mạnh nhất của chúng chỉ bằng một đòn? Điều này vượt quá sức tưởng tượng của họ. Những tên cường đạo khác lập tức xông lên, chúng rút kiếm, vung đao, bao vây Lăng Trần.
Lăng Trần thở sâu. Y cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ khi đối mặt với hiểm nguy. Trong thoáng chốc, một hình ảnh lướt qua tâm trí y: một chiến trường cổ xưa, y đang đứng giữa hàng vạn quân địch, tay cầm một thanh kiếm phát sáng, thân ảnh uy phong lẫm liệt. Ký ức đó chỉ kéo dài trong chớp mắt, nhưng nó đủ để Lăng Trần có thêm sự tự tin.
Y vận dụng năng lượng từ Cổ Di Tích. Cơ thể y nhẹ bẫng, tốc độ nhanh như tia chớp. Y không dùng chiêu thức phức tạp, chỉ dựa vào phản xạ bản năng và sức mạnh vượt trội. Y né tránh những lưỡi kiếm sắc bén một cách dễ dàng, rồi dùng lòng bàn tay, khuỷu tay, thậm chí là vai để đánh bật từng tên cường đạo. Mỗi cú đánh của y đều mang theo một lực đạo kinh hoàng, khiến đối thủ không thể chống đỡ. Xương cốt rạn nứt, binh khí văng ra, từng tên một ngã xuống đất, rên la thảm thiết.
Trong vòng chưa đầy một nén hương, cả băng Hắc Phong Đoàn gần ba mươi tên đã bị Lăng Trần đánh bại hoàn toàn. Chúng nằm la liệt trên đất, kẻ thì gãy tay, người thì gãy chân, kẻ thì bất tỉnh. Không ai bị giết chết, nhưng tất cả đều mất đi khả năng chiến đấu.
Dân làng nhìn Lăng Trần với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa kính sợ, vừa cảm kích. Họ không hiểu tại sao một thiếu niên bình thường như Lăng Trần lại đột nhiên trở nên mạnh mẽ đến vậy. Một số người thậm chí còn thì thầm về “thần linh phù hộ” hay “dị nhân giáng thế”.
Lăng Trần không để ý đến những lời bàn tán. Y cảm thấy một sự kiệt sức nhẹ sau trận chiến, nhưng năng lượng từ Cổ Di Tích nhanh chóng phục hồi. Y biết, sức mạnh này không phải là vô tận, và y cần phải học cách sử dụng nó một cách hiệu quả hơn. Y cũng nhận ra rằng, dù y đã mạnh hơn, nhưng những kẻ như Hắc Phong Đoàn chỉ là những tên cướp vặt. Thế giới bên ngoài chắc chắn còn có những thế lực cường đại hơn rất nhiều, những kẻ tu tiên thực sự.
Vụ việc này đã phá vỡ sự bình yên của làng. Mặc dù Lăng Trần đã giải cứu họ, nhưng y biết, sự chú ý từ bên ngoài sẽ sớm đổ về. Những kẻ mạnh hơn Hắc Phong Đoàn có thể sẽ tìm đến, hoặc chính những kẻ tu tiên bị kìm hãm mà y từng nghe đồn đại sẽ bị hấp dẫn bởi “dị tượng” mà y gây ra. Y không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân để bảo vệ tất cả. Y cần phải mạnh hơn, và y cần phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc sức mạnh của mình, về Cổ Di Tích, và về những ký ức chắp vá kia.
Đêm đó, dưới ánh trăng, Lăng Trần đứng trên đỉnh đồi nhìn về phía chân trời. Y đã chứng minh được sức mạnh của mình, nhưng cũng nhận ra gánh nặng trách nhiệm. Y không còn là một thiếu niên vô lo vô nghĩ nữa. Cuộc chiến hôm nay chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng y đã sẵn sàng. Y sẽ tìm kiếm câu trả lời. Y sẽ khám phá ra bí mật của bản thân, của Cổ Di Tích, và của những điều kỳ lạ đang xảy ra xung quanh mình.
Y biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng y đã sẵn sàng. Con đường tu tiên của y, theo một cách không ai ngờ tới, đã chính thức bắt đầu, không chỉ vì sức mạnh, mà còn vì một lời hứa, một bí ẩn về Luân Hồi và Thiên Đạo đang chờ y vén màn.
Một tia sáng lóe lên trong mắt y. Y sẽ không chỉ là Lăng Trần của kiếp này, mà còn là người nối tiếp một di sản cổ xưa, một người có khả năng thay đổi cả Thiên Đạo và Luân Hồi. Hành trình thực sự, giờ đây mới bắt đầu.