Thiên Hạ Vô Đế
Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:12:25 | Lượt xem: 4

Chương 74: Hỗn Độn Chi Hải và Bước Đường Vô Đế

Tiếng gầm rống của Hỗn Độn vang vọng, không chỉ từ kim tự tháp đen mà còn từ sâu thẳm hư không, như thể chính vũ trụ đang thét gào trong cơn hấp hối. Cột sáng đen vút lên trời cao, không ngừng bành trướng, nuốt chửng từng ngôi sao, từng dải ngân hà vào bóng tối vô tận. Đó không còn là một hiện tượng đơn lẻ nữa, mà là một vết nứt khổng lồ trên tấm màn vũ trụ, từ đó một làn sóng hủy diệt vô biên đang tràn ra.

Lạc Trần cùng đoàn người của mình, gồm Mộc Lan, Minh Kính, và vài vị cường giả đồng lòng khác, đã đặt chân lên một mảnh đất bị mục rữa, nằm ngay rìa của cột sáng đen. Nơi đây từng là một tinh cầu phồn thịnh, giờ chỉ còn là cát bụi và những mảnh vỡ của Đạo Pháp trôi nổi vô định. Không khí đặc quánh mùi hoại diệt, mỗi hơi thở đều như hít phải độc tố ăn mòn linh hồn.

“Đây chính là Hỗn Độn Chi Nguyên sao?” Mộc Lan siết chặt trường kiếm, gương mặt nàng trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định. Nàng từng nghe về những truyền thuyết cổ xưa, về ngày tận thế, nhưng chưa bao giờ hình dung được sự khủng khiếp tột cùng của nó.

Minh Kính khẽ thở dài, thanh kiếm gỗ trong tay ông ta rung nhẹ. “Nó còn tệ hơn cả những gì ta tưởng tượng. Đây không phải là một thực thể có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là sự tha hóa của chính Thiên Đạo, là vết sẹo đã ngấm sâu vào bản chất của vạn vật.”

Lạc Trần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cột sáng đen đang nuốt chửng các vì sao. Trong sâu thẳm tâm hồn anh, Di Vật Cổ Xưa đang rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cộng hưởng kỳ lạ. Anh cảm nhận được, Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là một kẻ thù ngoại lai hoàn toàn. Nó như một phần của chính Thiên Đạo đã bị biến chất, một căn bệnh ung thư đang gặm nhấm sự sống từ bên trong. Điều này khớp với những gì anh đã lĩnh ngộ được về “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”.

“Thiên Đạo không phải là vô tư, nó cũng có sự mệt mỏi, có vết nứt.” Lạc Trần lẩm bẩm, lời nói như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng ngàn cân. “Thiên Đế tiền nhiệm đã cố gắng vá lành, nhưng không thành công. Chúng ta… chúng ta không thể chỉ bảo vệ. Chúng ta phải cải tạo.”

Bỗng nhiên, từ trong cột sáng đen, hàng ngàn bóng tối hình người lao ra, không phải là sinh linh, mà là những thực thể được tạo thành từ ý niệm hỗn loạn và năng lượng hủy diệt. Chúng không có hình dạng cố định, liên tục biến hóa, mang theo tiếng gào thét vô thanh xé nát linh hồn. Đây là những “Kẻ Tha Hóa” đầu tiên, những tiền thân của Hỗn Độn Chi Nguyên.

“Đề phòng!” Lạc Trần hét lớn, lập tức dẫn đầu. Công pháp của anh vận chuyển, khí tức cổ xưa cuộn trào, không mang theo sự bá đạo của Thiên Đế, mà là một sự cân bằng kỳ lạ, một sự kiên định không gì lay chuyển. Anh không muốn làm Đế, nhưng giờ đây, anh phải gánh vác trách nhiệm của một Đế giả, dẫn dắt mọi người vào trận chiến.

Một Kẻ Tha Hóa lao đến, vươn những xúc tu đen kịt muốn nuốt chửng Lạc Trần. Anh không né tránh, mà vung quyền, “Vô Đế Quyền Ý” bùng nổ. Quyền này không phải để hủy diệt hoàn toàn, mà là để thanh lọc, để đưa mọi thứ trở về trạng thái cân bằng. Luồng năng lượng thuần khiết từ Lạc Trần va chạm với sự hỗn loạn, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, đẩy lùi Kẻ Tha Hóa về phía sau, khiến nó tan rã thành những mảnh ý niệm đen kịt.

“Công pháp của Lạc huynh quả nhiên độc đáo!” Minh Kính tán thưởng, thanh kiếm gỗ của ông ta vung lên, vẽ ra những đường nét giản dị nhưng lại chứa đựng Đạo lý thâm sâu, hóa giải những đòn tấn công của vài Kẻ Tha Hóa khác. Ông ta hiểu rằng, để đối phó với Hỗn Độn, không thể chỉ dùng sức mạnh. Cần một loại Đạo khác, một sự cân bằng khác.

Mộc Lan cùng các cường giả khác cũng nhanh chóng tham chiến. Nàng tung ra kiếm khí rực lửa, thiêu đốt những kẻ thù hỗn loạn. Tuy nhiên, chúng quá đông, và dường như không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Dù bị đánh tan, những mảnh ý niệm đen kịt lại nhanh chóng tập hợp, tái tạo hình dạng, chỉ trở nên yếu hơn một chút.

“Chúng không thể bị giết!” Một cường giả quát lên, trên người hắn đã dính vài vết thương do bị Hỗn Độn ăn mòn. “Chúng là những mảnh vỡ của ý niệm, chúng là sự hỗn loạn thuần túy!”

Lạc Trần nheo mắt. Anh đã dự đoán được điều này. Hỗn Độn không phải là sinh vật có thể bị tiêu diệt vật lý. Nó là một trạng thái, một khái niệm. Để đối phó với nó, cần phải thay đổi bản chất của nó, hoặc cô lập nó hoàn toàn. Và đó chính là ý nghĩa của “cải tạo Thiên Đạo”.

“Minh Kính tiền bối, Mộc Lan, các vị hãy cố gắng giữ chân chúng!” Lạc Trần ra lệnh. “Ta cần thời gian để tìm ra điểm yếu, hoặc cách phong ấn chúng!”

Anh lao thẳng vào sâu hơn, hướng về phía kim tự tháp đen, nơi cột sáng Hỗn Độn bùng nổ dữ dội nhất. Càng tiến vào, áp lực càng lớn. Những ý niệm hỗn loạn không ngừng công kích tâm trí anh, cố gắng tha hóa Đạo tâm của anh. Những hình ảnh về một Thiên Đạo mục nát, về sự vô nghĩa của sự tồn tại, về sự sụp đổ của vạn giới liên tục hiện lên, cố gắng bẻ gãy ý chí của anh.

“Ngươi muốn cứu rỗi? Ngươi muốn thay đổi? Ngươi là ai mà dám chống lại định mệnh của Thiên Đạo?” Một giọng nói cổ xưa, vô hình, vang vọng trong đầu Lạc Trần, như tiếng gầm của hàng tỷ linh hồn đang đau khổ.

Lạc Trần cắn răng, ánh mắt kiên định. “Ta là Lạc Trần. Ta không phải là Thiên Đế, nhưng ta sẽ không để vạn giới chìm vào hỗn loạn vô tận này! Nếu Thiên Đạo đã mệt mỏi, đã mục rữa, thì ta sẽ là người thay đổi nó!”

Di Vật Cổ Xưa trong cơ thể anh đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, không phải là ánh sáng chói lòa, mà là một sự tĩnh lặng, một sự cân bằng hoàn hảo. Từ di vật đó, một luồng ý niệm cổ xưa truyền vào Lạc Trần, không phải là lời nói, mà là những hình ảnh, những cảm xúc. Anh thấy một Thiên Đế tiền nhiệm đang đứng trước Hỗn Độn Chi Nguyên, cố gắng dùng toàn bộ sức mạnh để phong ấn nó, nhưng cuối cùng lại bị nó gặm nhấm, buộc phải tự phong ấn bản thân để tránh cho sự tha hóa lan rộng. Anh thấy Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tri, mà là một ý chí cổ xưa đã quá mệt mỏi, quá kiệt quệ sau hàng tỷ năm gánh vác, và nó đang tự hủy hoại.

Đây không phải là một cuộc chiến chống lại cái ác thuần túy. Đây là một cuộc chiến để chữa lành, để tái tạo. Thiên Đạo đã bị tổn thương, và Hỗn Độn Chi Nguyên chính là vết thương đang mưng mủ.

Lạc Trần vươn tay, chạm vào không khí đặc quánh năng lượng hỗn loạn. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự mệt mỏi của Thiên Đạo. Anh không còn muốn trở thành “Đế” theo nghĩa thống trị nữa. Anh muốn trở thành “Người Kiến Tạo Đạo”, người vá lành những vết nứt, người mang lại sự cân bằng mới.

“Không phải là Thiên Đế thống trị vạn giới, mà là vạn giới cùng nhau tạo nên Thiên Đạo!” Lạc Trần thì thầm, một tia sáng lóe lên trong đầu anh. “Vô Đế Chi Đạo không phải là không có người đứng đầu, mà là không có một cá nhân duy nhất có thể áp đặt ý chí lên vạn vật!”

Anh đưa tay lên, một ấn quyết phức tạp được hình thành. Đây là một ấn quyết chưa từng có, không thuộc bất kỳ công pháp nào hiện có. Nó là sự kết hợp của Di Vật Cổ Xưa, của công pháp anh đang tu luyện, và của chính Đạo mà anh vừa lĩnh ngộ. “Vô Đế Ấn” ra đời.

Ấn quyết tỏa ra một luồng năng lượng bình yên nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ, nó không tiêu diệt, mà là “thanh lọc”. Khi luồng năng lượng này chạm vào những Kẻ Tha Hóa, chúng không bùng nổ, mà từ từ tan biến, trả lại những mảnh ý niệm thuần khiết cho hư không, như thể được giải thoát khỏi gánh nặng hỗn loạn.

Minh Kính và Mộc Lan nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc. Lạc Trần không chỉ mạnh hơn, mà Đạo của anh đã hoàn toàn khác biệt. Anh không phải là một kẻ tranh Đế, anh là người đang định nghĩa lại “Đế” và “Đạo”.

“Chúng ta có thể làm được!” Lạc Trần quay lại, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta không thể tiêu diệt Hỗn Độn, nhưng chúng ta có thể thanh lọc nó! Chúng ta có thể vá lành Thiên Đạo!”

Nhưng ngay khi anh nói dứt lời, từ sâu thẳm kim tự tháp đen, một tiếng gầm rống khủng khiếp hơn vang lên, làm rung chuyển toàn bộ không gian. Cột sáng đen bỗng chốc co rút lại, rồi bùng nổ dữ dội hơn, biến thành một cơn sóng thần năng lượng hỗn loạn, quét sạch mọi thứ trên đường đi. Những Kẻ Tha Hóa còn sót lại nhập vào cơn sóng thần, trở thành một phần của nó.

“Nó đang thức tỉnh hoàn toàn!” Minh Kính cau mày, vẻ mặt nghiêm trọng. “Đây mới là khởi đầu của cuộc đại chiến. Lạc Trần, ngươi đã khiến nó chú ý.”

Lạc Trần siết chặt nắm tay. Anh biết, hành động của anh đã kích hoạt một phản ứng lớn hơn từ Hỗn Độn Chi Nguyên. Đây là lúc anh phải đối mặt với thử thách lớn nhất, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí. Anh không thể lùi bước, không thể để vạn giới chìm trong hỗn loạn. Gánh nặng của một “Người Kiến Tạo Đạo” giờ đây đè nặng lên vai anh, nặng hơn bất kỳ ngai vàng Thiên Đế nào.

Phía chân trời, những dải ngân hà khác cũng đang dần bị bóng tối nuốt chửng. Cuộc Đại Chiến Chư Giới đã chính thức bùng nổ, không còn là lời đồn, mà là một thực tại nghiệt ngã. Và Lạc Trần, một người không muốn làm Đế, lại chính là ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối vô tận này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8