Thiên Hạ Vô Đế
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:11:43 | Lượt xem: 5

Chương 73: Khai Chiến Hỗn Độn

Tiếng gầm gừ từ kim tự tháp đen không còn là lời cảnh báo, mà là tiếng gọi thù địch vang vọng khắp không gian, xuyên thấu xương cốt mọi sinh linh. Dưới chân Lạc Trần, mặt đất rung chuyển dữ dội, những khe nứt khổng lồ xuất hiện, không phải do địa chấn tự nhiên mà như thể chính kết cấu không gian đang bị xé toạc. Từ sâu thẳm những kẽ nứt ấy, một luồng khí tức tử vong, mục nát và hỗn loạn cuồn cuộn trào lên, mang theo mùi của sự hủy diệt và vô tận.

Cái xúc tu khổng lồ vươn ra từ kim tự tháp, giờ đây không còn bất động. Nó bắt đầu uốn éo, di chuyển chậm rãi nhưng đầy uy lực, mỗi nhịp đập của nó đều khiến không khí xung quanh biến dạng. Những vết nứt trên bề mặt xúc tu nứt ra, lộ ra những con mắt đỏ ngầu, vô số con mắt nhỏ li ti như những viên ngọc máu, đồng loạt quay về phía đoàn người Lạc Trần, như thể một thực thể cổ xưa, khổng lồ đang từ từ mở mắt sau giấc ngủ dài hàng vạn năm.

“Cẩn thận!” Tiêu Dao Tử hét lớn, vung phất trần, những sợi tơ trắng hóa thành vô số kiếm khí, bao bọc lấy cả nhóm. Ông cảm nhận được một áp lực kinh hoàng, không phải của sức mạnh thuần túy, mà là sự bào mòn của bản nguyên, sự tha hóa của Đạo. Đây là Hỗn Độn Chi Nguyên, là thứ đã khiến Thiên Đạo mục nát, khiến Thiên Đế phải tự phong ấn.

Lạc Trần đứng mũi chịu sào, ánh mắt kiên định. Công pháp Vô Đế trong cơ thể anh vận chuyển, một luồng khí tức thanh tịnh, kiên cường bùng lên, chống lại sự xâm thực của Hỗn Độn. Anh biết, thứ đang đối mặt không chỉ là một con quái vật, mà là một ý chí, một quy luật nghịch đảo đang muốn nuốt chửng mọi thứ. “Nó đã thức tỉnh hoàn toàn,” anh trầm giọng nói, “Đại chiến đã bắt đầu.”

Lời Lạc Trần vừa dứt, từ những khe nứt trên mặt đất, vô số thực thể quái dị bắt đầu trồi lên. Chúng không có hình dạng cố định, là những khối thịt bầy nhầy, những xúc tu nhọn hoắt, những con mắt trơ trụi mọc lộn xộn. Chúng mang theo khí tức Hỗn Độn nồng đậm, như những hóa thân của sự hỗn loạn, lao về phía họ với tốc độ kinh người, không một chút sợ hãi hay cảm xúc.

Trận chiến bùng nổ. Hồng Liên, với Hỏa Diễm Chân Đạo của mình, biến thành một phượng hoàng lửa rực rỡ, tung ra những đòn tấn công thiêu đốt. Ngọn lửa của nàng là khắc tinh của sự mục nát, tạm thời đẩy lùi được một phần các thực thể Hỗn Độn. Diệp Vân Phi vung kiếm, kiếm khí xé nát không gian, mỗi nhát chém đều mang theo sự cương mãnh của Thiên Địa Đạo Tắc, chém đôi những khối thịt bầy nhầy. Thế nhưng, chúng không chết. Những mảnh vỡ lại vặn vẹo, cố gắng tái hợp, hoặc biến thành những thực thể nhỏ hơn, hung hãn hơn.

“Không thể tiêu diệt chúng hoàn toàn bằng cách thông thường!” Diệp Vân Phi quát lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Đây là một loại sinh vật hoàn toàn khác biệt, không bị ràng buộc bởi quy luật sinh tử quen thuộc.

Tiêu Dao Tử liên tục niệm chú, kết ấn, tạo ra những lớp phòng hộ vững chắc, nhưng ngay cả Thiên Đạo Pháp Tắc của ông cũng bị Hỗn Độn bào mòn dần. Ông nhìn Lạc Trần, ánh mắt đầy lo lắng. “Lạc Trần, ngươi phải tìm ra điểm yếu của chúng! Nếu không, chúng ta sẽ bị chúng nuốt chửng!”

Lạc Trần không nói gì, anh tập trung cảm nhận. Công pháp Vô Đế của anh không chỉ là sức mạnh, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật và Thiên Đạo. Khi chạm trán với Hỗn Độn, anh cảm thấy một sự tương phản rõ rệt. Nơi Hỗn Độn là sự phá hủy, không hình dạng, thì công pháp của anh lại là sự kiến tạo, là sự cân bằng. Anh nhận ra, Hỗn Độn không thể bị tiêu diệt, nhưng có thể bị chuyển hóa, bị “sửa chữa”.

Anh đưa tay ra, một luồng khí tức vô hình, không màu sắc nhưng mang theo sự ổn định tuyệt đối từ lòng bàn tay anh phát ra. Nó không phải là công kích, mà là một loại lực trường đặc biệt. Khi luồng khí này chạm vào một thực thể Hỗn Độn đang lao tới, thay vì bị xé nát hay thiêu đốt, thực thể đó chậm lại, rồi bắt đầu biến đổi. Những xúc tu co rút, những con mắt mờ dần, khối thịt bầy nhầy dần kết tinh lại thành một dạng vật chất xám tro, vô hại, rồi tan biến vào hư vô.

Đó là “Vô Đế Chi Đạo” của Lạc Trần. Không phải là hủy diệt, mà là “đặt lại trật tự”.

“Ta hiểu rồi!” Lạc Trần hét lớn, thanh âm của anh vang vọng, át đi tiếng gầm gừ của Hỗn Độn. “Chúng ta không thể giết chúng, nhưng chúng ta có thể làm chúng trở về trạng thái nguyên thủy, vô hại! Hãy tập trung lực lượng, tạo ra một vùng không gian thanh tịnh xung quanh ta!”

Hồng Liên, Diệp Vân Phi và Tiêu Dao Tử lập tức hiểu ý. Hồng Liên bùng nổ hỏa diễm, tạo thành một lá chắn lửa bao quanh Lạc Trần, thiêu đốt những thực thể Hỗn Độn dám lại gần. Diệp Vân Phi dùng kiếm ý sắc bén, tạo ra một vòng xoáy kiếm khí, cắt đứt sự liên kết của Hỗn Độn với những thực thể mới sinh ra. Tiêu Dao Tử thì tung ra Thiên Đạo Phù Văn, cố định không gian, ngăn chặn sự tràn lan của Hỗn Độn Khí.

Được bảo vệ, Lạc Trần nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần hòa vào công pháp Vô Đế. Anh không còn là Lạc Trần đơn thuần, mà như một trung tâm của sự cân bằng, một ý chí của trật tự đang đối chọi với sự hỗn loạn. Luồng khí thanh tịnh từ anh lan tỏa mạnh mẽ hơn, như một làn sóng vô hình quét qua chiến trường. Những thực thể Hỗn Độn gặp phải luồng khí này đều ngừng lại, vặn vẹo trong đau đớn, rồi hóa thành tro bụi.

Nhưng Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là thứ dễ đối phó. Cái xúc tu khổng lồ từ kim tự tháp đen, như thể bị khiêu khích, gầm lên một tiếng long trời lở đất. Nó vặn mình, không còn chỉ vươn ra, mà bắt đầu tấn công trực diện. Một phần của xúc tu tách ra, hóa thành một “Thủ Hộ Giả Hỗn Độn” khổng lồ, hình người nhưng toàn thân là những khối thịt bầy nhầy đen kịt, mọc ra hàng trăm con mắt và vô số móng vuốt sắc nhọn. Nó lao tới, mang theo áp lực của một vị thần ma, khiến không gian sụp đổ từng mảng.

Đây không còn là những thực thể nhỏ nhặt. Đây là một phần của Hỗn Độn Chi Nguyên, một hóa thân của sự hủy diệt. Nó mạnh mẽ đến mức khiến Hồng Liên và Diệp Vân Phi cảm thấy tuyệt vọng. Ngay cả Tiêu Dao Tử cũng phải lùi lại, sắc mặt trắng bệch.

Lạc Trần mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp phòng hộ. Anh biết, đây là thử thách thực sự. Anh không thể dựa vào đồng đội mãi. Vô Đế Chi Đạo của anh phải đối mặt với nguồn gốc của sự hỗn loạn.

Anh bước ra khỏi vòng bảo vệ, một mình đối mặt với Thủ Hộ Giả Hỗn Độn. “Các ngươi hãy lùi lại, bảo vệ phía sau!” anh trầm giọng nói, “Đây là trận chiến của ta.”

Không đợi ai đáp lời, Lạc Trần phóng vút lên không trung, đối đầu trực diện với Thủ Hộ Giả. Anh không dùng vũ khí, không dùng phép thuật hoa mỹ, chỉ dùng hai tay, kết ấn liên tục. Từ cơ thể anh, một luồng ánh sáng năm màu rực rỡ bùng lên, không phải ánh sáng của bất kỳ nguyên tố nào, mà là ánh sáng của sự dung hợp, của trật tự. Đó là Đạo của anh, là bản chất của sự cân bằng mà anh đã lĩnh ngộ.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn gầm lên, vung những móng vuốt sắc nhọn tấn công. Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của sự hủy diệt vũ trụ, muốn xé tan Lạc Trần thành từng mảnh. Nhưng Lạc Trần không né tránh. Anh đón đỡ, không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng cách dẫn dắt, chuyển hóa. Ánh sáng năm màu từ anh bao phủ lấy móng vuốt của Thủ Hộ Giả, từ từ làm chậm nó lại, làm biến dạng nó, và cuối cùng, làm nó hóa thành tro bụi.

Hành động của Lạc Trần không chỉ là chiến đấu, mà là một sự “cải tạo”. Anh đang cố gắng điều chỉnh lại sự sai lệch của Hỗn Độn, biến cái phá hủy thành cái ổn định. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi của Thiên Đạo, cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thiên Đế tiền nhiệm khi cố gắng vá lành nó. Nhưng Lạc Trần không muốn vá lành Thiên Đạo cũ. Anh muốn tạo ra một Thiên Đạo mới, một trật tự mới, nơi không cần một “Đế” duy nhất gánh vác mọi thứ.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn bị Lạc Trần chuyển hóa từng phần, nó gào thét trong đau đớn, như thể linh hồn nó đang bị xé nát. Từ cơ thể nó, những luồng khí Hỗn Độn cuồng bạo hơn phun ra, cố gắng nuốt chửng Lạc Trần. Nhưng Lạc Trần vẫn kiên cường, anh đã lĩnh ngộ được bản chất của Hỗn Độn, và anh biết cách để đối phó. Anh dùng Vô Đế Chi Đạo của mình, không chỉ để chiến đấu, mà còn để “giải mã” Hỗn Độn.

Trong khoảnh khắc đó, Lạc Trần thấy một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Vạn giới đang bùng cháy, những vì sao rơi rụng, những nền văn minh sụp đổ. Anh thấy Thiên Đạo, không phải là một thực thể vô tri, mà là một ý chí cổ xưa, đang kiệt quệ, đang tự hủy hoại chính mình vì gánh nặng hàng tỷ năm. Hỗn Độn Chi Nguyên không phải là một kẻ thù từ bên ngoài, mà là một căn bệnh, một sự suy thoái của chính Thiên Đạo.

Và anh, Lạc Trần, không phải là người bảo vệ Thiên Đạo, mà là người “cải tạo” nó. Anh không muốn trở thành Thiên Đế, nhưng anh phải tạo ra một trật tự mới để thay thế sự mục nát của cái cũ. Đây là gánh nặng, là sứ mệnh của anh.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn cuối cùng cũng bị Lạc Trần “thanh lọc” hoàn toàn, hóa thành một luồng năng lượng thuần khiết bay vào cơ thể anh, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để hoàn thiện Vô Đế Chi Đạo của anh. Kim tự tháp đen lại gầm lên, mạnh mẽ hơn, phẫn nộ hơn. Từ đỉnh kim tự tháp, một cột sáng đen kịt bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, như một tín hiệu gửi đến toàn bộ vũ trụ.

“Nó đang triệu tập,” Tiêu Dao Tử thì thào, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những luồng khí tức Hỗn Độn khác đang bắt đầu bùng nổ. “Đây chỉ là một phần nhỏ. Đại chiến chư giới đã chính thức bắt đầu rồi!”

Lạc Trần nhìn về phía cột sáng đen, nơi những vì sao đang mờ dần. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần, nhưng anh không hề nao núng. Anh không phải là Thiên Đế, anh không muốn làm Thiên Đế. Anh chỉ là Lạc Trần, người gánh vác sứ mệnh mở ra một kỷ nguyên Vô Đế thực sự, nơi vạn vật có thể tìm thấy sự cân bằng của riêng mình.

Tiếng gầm gừ từ bên trong kim tự tháp lại vang lên, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Tiếng gọi của Hỗn Độn đang trở nên khẩn thiết, như thể nó đã cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ ngoại lai, một biến số không nằm trong kế hoạch hủy diệt của nó.

Đoàn người của Lạc Trần đã đặt chân vào trung tâm của cơn bão. Giờ đây, không còn đường lui. Họ phải chiến đấu, không chỉ vì bản thân, mà vì tương lai của vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8