Thiên Hạ Vô Đế
Chương 69
Chương 69: Lời Hiệu Triệu Từ Đạo Vô Đế
Lạc Trần đứng dậy, ánh mắt xuyên thấu hư không, nhìn về phía chân trời nơi lời thách đấu vừa vang vọng. Đó không chỉ là một lời tuyên chiến, mà là một tiếng kèn hiệu cho cuộc đại chiến mà anh đã dự cảm từ lâu. Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, một ý niệm mà anh đã gieo trồng bằng máu và nước mắt, đang đối mặt với thử thách khắc nghiệt nhất.
Kẻ thách đấu là Bách Lý Hùng, một trong những Thiên Kiêu hùng mạnh nhất từ Cổ Tộc Bách Lý, từng là đối thủ ngang tài ngang sức với Lạc Trần trong những cuộc tranh đoạt bí cảnh cổ xưa. Hắn mang trong mình dòng máu Đế Vương, và niềm tin sắt đá rằng Thiên Hạ không thể tồn tại mãi mãi trong cảnh Vô Đế. Theo hắn, sự hỗn loạn hiện tại chính là minh chứng cho sự cần thiết của một vị Thiên Đế chân chính để thống nhất vạn giới, và Bách Lý Hùng tin rằng, hắn chính là người được Thiên Đạo lựa chọn.
Lạc Trần không sợ hãi, cũng không tức giận. Anh chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc. Rằng dù đã chứng kiến những biến cố kinh thiên động địa, đã đối mặt với những tàn tích của Thiên Đế tiền nhiệm, vẫn có quá nhiều người chưa thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, chưa thể nhận ra mối hiểm họa thực sự đang ẩn mình phía sau màn sương của sự tranh giành quyền lực.
“Lạc Trần, ngươi đã sẵn sàng chưa?” Giọng nói của một thiếu nữ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Đó là Thanh Huyền, người bạn đồng hành thông minh và sắc sảo của anh. Nàng bước tới, ánh mắt lo âu nhưng kiên định.
“Đã đến lúc rồi, Thanh Huyền,” Lạc Trần khẽ gật đầu. “Ta không thể trốn tránh mãi. Hơn nữa, đây là cơ hội để ta nói rõ mọi chuyện, để vạn giới biết về mối đe dọa thực sự.”
Lão nhân ẩn sĩ, Vô Cực Tử, vuốt chòm râu bạc, thở dài: “Bách Lý Hùng là kẻ có dã tâm lớn, lại được Cổ Tộc Bách Lý đứng sau. Họ là những kẻ tin vào Đạo thống trị, muốn tái lập trật tự cũ. Thuyết phục họ từ bỏ ngai vàng là điều không tưởng.”
Vị chiến hữu trung thành, Lôi Phong, nắm chặt nắm đấm, khí thế bùng nổ: “Sư huynh, không cần phải nói nhiều. Cứ đánh cho bọn chúng sợ hãi là được! Để chúng biết, Kỷ Nguyên Vô Đế Mới không phải là thứ chúng có thể tùy tiện phá hoại!”
Lạc Trần mỉm cười, lắc đầu: “Không, Lôi Phong. Sức mạnh là cần thiết, nhưng không phải là tất cả. Nếu ta chỉ dùng vũ lực để dẹp yên, ta sẽ không khác gì một Thiên Đế khác, một kẻ thống trị khác. Ta phải dùng lý tưởng, dùng chân tướng để thức tỉnh bọn họ.”
Anh quay sang Thanh Huyền: “Thanh Huyền, hãy giúp ta chuẩn bị một thông điệp. Một lời hiệu triệu gửi đến tất cả các giới, các tông môn, các thế lực. Ta sẽ nói về sự thật về Thiên Đế tiền nhiệm, về Hỗn Độn Chi Nguyên, về Thiên Đạo Khiếm Khuyết. Ta sẽ nói về lý do tại sao Thiên Hạ Vô Đế không phải là lời nguyền, mà là cơ hội cuối cùng của chúng ta.”
Thanh Huyền gật đầu nghiêm túc. Nàng hiểu gánh nặng trên vai Lạc Trần. Việc thuyết phục vạn giới gạt bỏ hận thù, dã tâm để đối mặt với một kẻ thù vô hình, không phải là điều dễ dàng. Đặc biệt là khi nhiều người vẫn còn hoài nghi, thậm chí cho rằng Lạc Trần đang lợi dụng mối đe dọa này để củng cố địa vị của mình, để trở thành một Thiên Đế trá hình.
Trong những ngày sau đó, tin tức về lời thách đấu của Bách Lý Hùng lan truyền khắp vạn giới như một cơn bão. Hắn công khai tuyên bố Lạc Trần là kẻ dị đoan, kẻ phá hoại trật tự, kẻ đã từ chối ngai vàng mà Thiên Đạo ban cho, đẩy vạn giới vào cảnh hỗn loạn. Bách Lý Hùng đã kêu gọi tất cả những ai khao khát một vị Thiên Đế chân chính hãy đứng về phía hắn, cùng nhau “thanh lý môn hộ”, loại bỏ Lạc Trần và thiết lập lại một Đế Quốc thống nhất.
Cùng lúc đó, thông điệp của Lạc Trần cũng được truyền đi qua các kênh liên lạc cổ xưa và hiện đại. Anh không dùng giọng điệu ra lệnh, mà là một lời thỉnh cầu, một lời cảnh báo từ tận đáy lòng.
“Hỡi các vị tu sĩ, các vị chưởng môn, các vị Đại Đế của vạn giới!” Lời hiệu triệu của Lạc Trần vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng những luồng ý niệm mạnh mẽ, thâm nhập vào tâm trí của hàng tỷ sinh linh.
“Ta là Lạc Trần, một kẻ phàm trần từng bị số phận đẩy vào vòng xoáy tranh đoạt. Ta không khao khát ngai vàng, không muốn thống trị. Điều ta muốn, chỉ là một sự bình yên chân chính cho vạn vật, một trật tự cân bằng nơi mỗi sinh linh đều có thể phát triển Đạo của riêng mình.”
“Các ngươi đã thấy sự hỗn loạn của Kỷ Nguyên Vô Đế, nhưng các ngươi có hiểu nguyên nhân sâu xa của nó không? Thiên Đế tiền nhiệm không biến mất một cách ngẫu nhiên. Ngài đã hy sinh, tự phong ấn bản thân để ngăn chặn một mối hiểm họa còn lớn hơn gấp vạn lần, một ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ đang âm thầm thức tỉnh, một ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ đang dần phá hủy sự cân bằng của vũ trụ.”
“Việc tranh giành Đế vị lúc này không khác gì tự hủy hoại bản thân. Kẻ thù của chúng ta không phải là lẫn nhau, mà là một thế lực muốn nuốt chửng tất cả. Ta không yêu cầu các ngươi tôn ta làm Đế, ta chỉ cầu xin các ngươi hãy gạt bỏ thành kiến, gạt bỏ dã tâm cá nhân, cùng nhau đối mặt với kẻ thù chung.”
“Ta sẽ không làm Đế, nhưng ta sẽ là Người Gác Cổng Thiên Hạ, là Người Kiến Tạo Đạo. Ta sẽ chiến đấu để bảo vệ một kỷ nguyên nơi không có Đế vương độc tài, nơi trách nhiệm được chia sẻ, nơi mỗi sinh linh đều là một phần của trật tự mới. Hãy cùng ta, phá vỡ định mệnh cũ, kiến tạo Kỷ Nguyên Vô Đế Mới!”
Lời hiệu triệu của Lạc Trần gây ra những làn sóng phản ứng mạnh mẽ. Một số tông môn lâu đời, những người đã từng chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh Đế vị trong quá khứ, bắt đầu nghiêng về phía anh. Họ nhận ra sự thật trong lời nói của Lạc Trần, rằng việc tranh giành quyền lực lúc này chỉ khiến vạn giới yếu đi. Một số cường giả từng là đối thủ của Lạc Trần cũng bắt đầu suy nghĩ lại, cảm nhận được một luồng chân ý khác biệt từ anh.
Tuy nhiên, cũng có không ít thế lực cười khẩy. Cổ Tộc Bách Lý, cùng với nhiều tông môn phụ thuộc vào họ, công khai chế giễu Lạc Trần là kẻ ngụy quân tử, kẻ sợ hãi không dám nhận ngai vàng nên bày ra những lời lẽ hoa mỹ để lừa gạt. Chúng cho rằng Lạc Trần chỉ đang cố gắng tránh khỏi trách nhiệm, hoặc tệ hơn, đang âm mưu một cách khác để thâu tóm quyền lực mà không cần danh phận Thiên Đế.
Một số thế lực trung lập thì giữ thái độ quan sát, chờ đợi xem ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc đối đầu sắp tới. Họ không tin hoàn toàn vào Lạc Trần, nhưng cũng không hoàn toàn tin vào Bách Lý Hùng. Sự chia rẽ nội bộ vẫn còn quá lớn.
Dù vậy, Lạc Trần không nản lòng. Anh biết rằng sự thay đổi cần thời gian, và không phải ai cũng sẽ chấp nhận một ý niệm mới ngay lập tức. Anh đã gieo hạt giống, giờ là lúc chứng minh giá trị của nó bằng hành động.
Trong những ngày chờ đợi phản hồi và chuẩn bị cho trận chiến, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Công pháp mà anh đang tu luyện, “Vô Đế Chân Kinh” – một sự dung hợp của di vật cổ xưa, tinh hoa của Thiên Đế tiền nhiệm, và con đường riêng mà anh đã khai sáng – ngày càng trở nên thâm sâu. Nó không phải là công pháp để thống trị, mà là công pháp để cân bằng, để vá lành, để bảo vệ. Anh cảm nhận được từng mạch Thiên Đạo đang dần được hàn gắn trong cơ thể mình, từng khiếm khuyết được lấp đầy bằng ý chí và lý tưởng của anh.
Lạc Trần biết, trận chiến với Bách Lý Hùng sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh cá nhân. Nó là một cuộc chiến về lý tưởng, về con đường, về tương lai của vạn giới. Anh phải thắng, không phải để làm Đế, mà để chứng minh rằng Thiên Hạ Vô Đế thực sự là một con đường khả thi, một con đường dẫn đến bình yên chân chính.
Thời gian trôi qua, ngày ước hẹn với Bách Lý Hùng càng đến gần. Các thế lực bắt đầu di chuyển, tập trung tại địa điểm đã định. Một số đến để ủng hộ Bách Lý Hùng, một số đến để chứng kiến, và một số ít đến để đứng về phía Lạc Trần. Không khí căng thẳng bao trùm, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang cận kề, được định hình bởi máu và lửa, và bởi một ý chí kiên cường không muốn làm Đế.
Lạc Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết quản, cảm nhận lời hiệu triệu của mình đã chạm đến những linh hồn nào, và những linh hồn nào còn chìm trong giấc mơ thống trị. Anh mở mắt. Ánh sáng trong đó giờ đây không chỉ là sự kiên định, mà còn là một tia hy vọng rực cháy. Hy vọng vào một Kỷ Nguyên Vô Đế Mới, nơi vạn vật được tự do, không bị xiềng xích bởi bất kỳ ngai vàng nào.