Thiên Hạ Vô Đế
Chương 64
Chương 64: Lời Hồi Đáp Của Thập Phương
Bình minh ngày hôm sau, Thập Phương Thành không còn là thành trì tĩnh lặng của những kẻ ẩn mình trong bóng tối quyền lực. Lời tuyên bố của Lạc Trần đêm qua, như một tiếng sấm vang giữa trời quang, đã khuấy động từng ngóc ngách, từng linh hồn trong thành. Từ những tu sĩ cấp thấp đang tranh giành từng viên linh thạch, đến những Đại Năng ẩn mình trong các phủ đệ uy nghiêm, tất cả đều bàn tán, suy đoán về chàng trai trẻ tuổi dám tuyên bố về một mối họa diệt thế và kêu gọi Thiên Hạ gạt bỏ ân oán.
Tại một tửu lâu sang trọng ở nội thành, nơi các Thiên Kiêu thường xuyên lui tới, tiếng cười đùa đã bị thay thế bằng những cuộc tranh luận nảy lửa. Một thanh niên vận cẩm bào, khí độ bất phàm, vỗ bàn nói lớn: “Lời nói của kẻ đó, thật nực cười! Thiên Đạo vẫn luân chuyển, vạn giới vẫn an bình. Hỗn Độn Chi Nguyên? Thiên Đạo Khiếm Khuyết? Chẳng qua chỉ là lời nói huyễn hoặc, muốn gây sự chú ý, muốn ngồi lên ngai vàng Đế vị mà thôi!”
Một cô gái với mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng như sao, ngồi đối diện, nhẹ nhàng nhấp trà: “Mạc sư huynh, huynh có từng nghe về lời tiên tri cổ xưa về Thiên Đế tiền nhiệm không? Lời đồn rằng ngài không phải ngã xuống, mà là tự phong ấn để ngăn chặn một đại họa. Lạc Trần nói đến Hỗn Độn Chi Nguyên, e rằng không phải không có căn cứ.”
Mạc sư huynh cười khẩy: “Tiên tri? Chuyện hoang đường từ mấy vạn năm trước. Huynh muội đừng bị lời lẽ của kẻ muốn làm loạn lòng người mà dao động. Hắn ta chỉ là một kẻ vô danh đột nhiên nổi lên, muốn mượn gió bẻ măng. Các đại thế lực chúng ta đâu thể để một tên tiểu tử làm mưa làm gió?”
Tuy nhiên, không phải tất cả đều có chung suy nghĩ. Trong một góc khuất của tửu lâu, một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt thâm thúy, khẽ vuốt râu. Ông không nói gì, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an khó tả. Lạc Trần không giống những kẻ tranh Đế khác. Ánh mắt của hắn không có dục vọng quyền lực, mà chỉ có sự kiên định và một nỗi lo lắng sâu sắc. Lão giả quyết định, sẽ âm thầm quan sát thêm.
Trong khách điếm nhỏ của mình, Lạc Trần không hề bận tâm đến những lời đồn đại hay sự phán xét của thế nhân. Anh biết rõ, hành trình này sẽ không có chỗ cho sự yếu mềm hay dao động. Sau lời tuyên bố đêm qua, Thập Phương Thành sẽ không còn là nơi an toàn cho anh nữa. Sự chú ý của tất cả các thế lực đã đổ dồn về anh, và không phải tất cả đều là thiện chí.
“Người muốn cứu vãn Thiên Hạ, không cần phải ngồi lên Đế vị, nhưng cần có sức mạnh của Đế. Thậm chí, còn cần hơn thế nữa.” Lạc Trần lẩm bẩm, ánh mắt nhìn sâu vào lòng bàn tay. Nơi đó, một luồng khí tức mờ nhạt, cổ xưa và hùng vĩ đang âm thầm vận chuyển. Đó là tàn tích của “Đế Khí” mà anh vô tình hấp thụ, và cũng là một phần của “Thiên Đạo Chân Ý” mà anh đã lĩnh ngộ trong các cấm địa. Chúng không phải là sức mạnh để thống trị, mà là sức mạnh để duy trì, để cân bằng.
Anh đã dành trọn đêm để suy ngẫm về con đường mình sẽ đi. Công pháp anh tu luyện từ đầu vốn đã độc đáo, không theo bất kỳ hệ thống nào hiện có. Giờ đây, với những hiểu biết sâu sắc hơn về sự sụp đổ của Thiên Đế tiền nhiệm và bản chất của “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”, anh cần phải dung hợp tất cả những gì mình có, tạo ra một con đường hoàn toàn mới. Một con đường không phải để trở thành Thiên Đế thứ hai, mà là để trở thành một tồn tại có thể vá lành Thiên Đạo, tái lập trật tự mà không cần đến ngai vàng.
“Vô Đế Chi Đạo.” Lạc Trần nhắm mắt, hình dung ra con đường đó. Nó không phải là một bộ công pháp cụ thể, mà là một lý niệm, một phương pháp tu luyện dung hợp giữa bản thân anh, Đế Khí, Thiên Đạo Chân Ý, và cả Hỗn Độn Chi Nguyên mà anh đã cảm nhận được. Anh cần phải hiểu rõ bản chất của Hỗn Độn, không phải để chống lại nó hoàn toàn, mà là để điều hòa nó, biến nó thành một phần của trật tự mới. Một sự cân bằng tinh tế giữa Sinh và Diệt, giữa Trật Tự và Hỗn Loạn.
Anh bắt đầu bằng cách ngồi xuống, điều hòa hơi thở, dùng ý thức dẫn dắt luồng Đế Khí trong cơ thể. Khác với việc hấp thụ linh khí thông thường, việc dung hợp Đế Khí giống như đang cố gắng thấu hiểu một triều đại cổ xưa, một ý chí vĩ đại đã từng gánh vác cả vũ trụ. Mỗi lần anh cố gắng hòa nhập sâu hơn, những hình ảnh mờ nhạt lại hiện lên trong tâm trí anh: một thế giới huy hoàng dưới sự cai trị của Thiên Đế, những cuộc chiến tranh khốc liệt chống lại một mối đe dọa vô hình, và cuối cùng là sự hy sinh bi tráng của vị Đế giả.
Cùng lúc đó, Lạc Trần cũng cảm nhận được sự kháng cự từ bên ngoài. Không phải là những lời nói châm biếm, mà là những luồng ý niệm dò xét, những tia thần thức sắc bén đang quét qua khách điếm của anh. Các thế lực lớn đã bắt đầu hành động. Một số muốn thăm dò thực lực của anh, một số muốn khám phá bí mật đằng sau lời nói của anh, và một số khác, không nghi ngờ gì nữa, đang lên kế hoạch để lợi dụng hoặc diệt trừ anh trước khi anh trở thành mối họa.
Anh biết, mình không có nhiều thời gian. Thập Phương Thành là nơi tập trung quyền lực, nhưng cũng là nơi của sự ích kỷ và nghi ngờ. Để tập hợp được lực lượng, anh không chỉ cần lời nói, mà còn cần những hành động cụ thể, những minh chứng không thể chối cãi. Và trên hết, anh cần phải mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để đứng vững trước mọi phong ba, và đủ uy tín để khiến kẻ khác phải lắng nghe.
Sáng hôm đó, một sự kiện nhỏ đã diễn ra tại cổng thành phía Đông. Một nhóm tu sĩ từ một tiểu môn phái, những kẻ từng bị Lạc Trần đánh bại trong cuộc tranh giành bí cảnh ở Arc 1, đã đến. Họ không mang theo ý định trả thù, mà chỉ đơn thuần là muốn tìm Lạc Trần. Trong số họ có một người tên là Cố Phong, một tu sĩ trẻ tuổi đã từng bị Lạc Trần tha mạng. Cố Phong nhìn vào khách điếm của Lạc Trần với một ánh mắt phức tạp.
“Hắn ta nói đúng, Thiên Hạ đang hỗn loạn. Nếu không phải có Lạc Trần, môn phái của ta đã sớm bị diệt vong rồi.” Cố Phong lẩm bẩm. “Dù hắn có tham vọng gì đi nữa, ta tin hắn không phải kẻ tầm thường.”
Họ không dám đường hoàng đi vào, chỉ đứng bên ngoài, chờ đợi. Lạc Trần, dù đang bế quan, vẫn cảm nhận được sự hiện diện của họ. Anh mỉm cười nhạt. Đây chính là những hạt mầm đầu tiên của hy vọng, những con người nhỏ bé sẵn sàng tin tưởng vào một con đường khác, một trật tự mới. Anh cần những người như vậy, không phải những kẻ tranh giành quyền lực, mà là những người khao khát bình yên.
“Kế hoạch của ta sẽ bắt đầu bằng việc chứng minh sự thật.” Lạc Trần tự nhủ. “Và để làm được điều đó, ta phải đi sâu hơn vào bản chất của Thiên Đạo, và đối mặt với mối hiểm họa đang âm thầm trỗi dậy.”
Anh không vội vàng xuất hiện. Anh biết, sự chờ đợi sẽ càng khiến các thế lực khác phải suy đoán, phải đánh giá. Và trong khi họ bận rộn với những tính toán quyền mưu, anh sẽ dành thời gian để củng cố sức mạnh, để chuẩn bị cho trận chiến vĩ đại sắp tới. Thập Phương Thành, với tất cả sự hỗn loạn và nghi kỵ của nó, sẽ là sàn diễn đầu tiên cho “Vô Đế Chi Đạo” của anh.
Lạc Trần nhắm mắt lại, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa nhẹ nhàng khắp căn phòng. Anh không chỉ tu luyện công pháp, anh đang tái định nghĩa lại ý nghĩa của sức mạnh, của quyền lực, và của cả Thiên Đạo. Con đường phía trước còn xa, đầy rẫy hiểm nguy và chông gai, nhưng Lạc Trần biết, anh không thể lùi bước. Anh là ngọn hải đăng của một kỷ nguyên mới, và anh sẽ cháy rực đến cùng để soi đường cho vạn vật.