Thiên Hạ Vô Đế
Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:05:46 | Lượt xem: 5

Chương 63: Khổ Ngâm Thập Phương Thành

Dưới ánh chiều tà rực rỡ như máu, Thập Phương Thành hiện ra sừng sững, uy nghi như một con mãnh thú cổ xưa đang say ngủ. Tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá không thể định danh, lấp lánh linh quang dưới sức mạnh của vô số trận pháp phòng ngự. Cổng thành rộng lớn mở toang, nuốt trọn dòng người và các phi chu, linh thú bay lượn tấp nập. Đây là trung tâm quyền lực, nơi các thế lực hàng đầu Thiên Hạ Vô Đế hội tụ, nhưng cũng là điểm nóng của mọi tranh đoạt, âm mưu và toan tính.

Lạc Trần cùng Long Bất Khuất, Tuyết Lam và Hắc Đạo Nhân tiến vào Thập Phương Thành. Khác với sự hỗn loạn cục bộ của những vùng đất anh đã đi qua, nơi đây lại mang một vẻ trật tự giả tạo, được duy trì bởi sự cân bằng mong manh của vô số cường giả và các thế lực ngầm. Linh khí trong thành đậm đặc đến mức ngưng thành sương mù, từng con phố, từng kiến trúc đều toát lên vẻ cổ kính, chứa đựng dấu vết của các thời đại. Nhưng sau vẻ ngoài hùng vĩ đó, Lạc Trần cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, u ám, như một khối u đang âm thầm lớn dần.

Hắc Đạo Nhân, với bộ dạng râu tóc bù xù và ánh mắt tinh ranh, khẽ hít một hơi sâu. “Thập Phương Thành… đã vạn năm không có ai dám tuyên bố về một ‘kỷ nguyên mới’ ở nơi này. Tiểu tử, ngươi chắc chắn sẽ gây ra một trận gió tanh mưa máu.”

Long Bất Khuất nhếch mép: “Càng tốt! Ta đã chán ngán những cuộc tranh giành vụn vặt rồi. Nếu muốn thay đổi, thì phải dùng sức mạnh để đạp đổ mọi thứ thôi!”

Tuyết Lam khẽ lắc đầu: “Không đơn giản như vậy, Bất Khuất huynh. Quyền lực ở đây không chỉ nằm ở sức mạnh cá nhân, mà còn là sự ràng buộc của hàng trăm năm lợi ích, quan hệ. Lạc Trần muốn dùng ‘Đạo’ của mình để thức tỉnh họ, đó là một con đường khó khăn hơn vạn lần so với việc dùng vũ lực.”

Lạc Trần chỉ im lặng, ánh mắt quét qua từng gương mặt kiêu ngạo, từng ánh nhìn dò xét trong dòng người qua lại. Anh biết, tuyên bố của mình ở Thập Phương Thành sẽ không được chào đón. Nó giống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, nhưng mặt hồ này lại chứa đựng những con thủy quái khổng lồ đang chờ chực. Anh không muốn tranh đoạt ngai vàng, nhưng ý niệm về “Vô Đế Chi Đạo” của anh lại chính là sự đe dọa lớn nhất đối với những kẻ đang mơ mộng về Đế vị.

Họ tìm một khách điếm bình thường trong thành để nghỉ ngơi tạm thời. Vừa đặt chân vào, một luồng khí tức cường đại đã bao phủ lấy Lạc Trần. Một thanh niên vận cẩm bào, dáng vẻ ngạo mạn, tay cầm chiết phiến, đang ngồi ở bàn gần đó. Hắn ta chỉ nhìn thoáng qua Lạc Trần, rồi khẽ cười khẩy: “Ồ, đây không phải là Lạc Trần, người đã làm náo loạn Cổ Tàng Giới và được đồn đại là người kế thừa ‘Đế Khí’ sao? Nghe nói ngươi muốn thay đổi Thiên Hạ? Ha ha, một kẻ tu vi còn chưa đạt đến Bán Bộ Chí Tôn mà lại dám nói lời cuồng ngôn.”

Người này, tên là Mộ Dung Phong, là một trong những Thiên Kiêu trẻ tuổi của Mộ Dung gia tộc, một thế lực có ảnh hưởng sâu rộng trong Thập Phương Thành. Hắn ta không trực tiếp tấn công, nhưng lời nói đã đủ để khiến những ánh mắt khác đổ dồn về phía Lạc Trần với vẻ tò mò và khinh thường.

Long Bất Khuất định nổi giận, nhưng bị Lạc Trần ngăn lại bằng một cái khoát tay nhẹ. Lạc Trần nhìn thẳng vào Mộ Dung Phong, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa một uy áp khó hiểu. “Ta không nói dối. Và ta cũng không quan tâm đến cái danh ‘người kế thừa Đế Khí’ hay ngai vàng mà các ngươi đang tranh giành. Ta đến đây để cảnh báo về một hiểm họa lớn hơn, một hiểm họa sẽ nhấn chìm tất cả các ngươi, bất kể ai ngồi lên Đế vị.”

Mộ Dung Phong cười lớn: “Hiểm họa? Cả vạn năm nay, Thiên Hạ vẫn luôn hỗn loạn như vậy. Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói những lời đó? Hay ngươi chỉ muốn mượn cớ để lôi kéo lòng người, rồi tự mình ngồi lên ngai vàng?”

Lạc Trần lắc đầu: “Ngai vàng không phải là mục tiêu của ta. Ta tìm kiếm một trật tự chân chính, một sự bình yên cho chúng sinh, chứ không phải sự thống trị của một cá nhân. Mối hiểm họa ta nói đến là ‘Hỗn Độn Chi Nguyên’ đang thức tỉnh, và ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ đang dần hủy hoại vũ trụ này từ bên trong.”

Những lời của Lạc Trần khiến cả khách điếm lặng phắc. “Hỗn Độn Chi Nguyên” và “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” là những khái niệm quá xa vời, quá trừu tượng đối với hầu hết tu sĩ, thậm chí cả những cường giả. Họ chỉ quan tâm đến quyền lực hiện tại, đến việc làm sao để leo lên đỉnh cao của thế giới hỗn loạn này.

Mộ Dung Phong bật cười lớn hơn nữa, lần này là một tràng cười đầy mỉa mai. “Ha ha ha! Quả nhiên là lời nói của một kẻ điên. ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám bình luận về Thiên Đạo? Nực cười! Lạc Trần, nếu ngươi không có gì hơn ngoài những lời nói suông này, thì tốt nhất là nên rời khỏi Thập Phương Thành trước khi các thế lực lớn coi ngươi là một mối đe dọa thực sự.”

Lạc Trần không tranh cãi thêm. Anh biết, lời nói suông sẽ không bao giờ đủ để thuyết phục những kẻ đã bị tham vọng và sự ngu muội che mắt. Anh cần một sân khấu lớn hơn, một bằng chứng rõ ràng hơn. Anh và nhóm của mình lên phòng, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.

Tuyết Lam khẽ thở dài: “Quả nhiên là rất khó. Họ đã quen với sự hỗn loạn này, và thậm chí còn coi đó là quy luật. Việc thay đổi tư duy của họ còn khó hơn việc phá hủy một ngọn núi.”

Hắc Đạo Nhân vuốt râu: “Cái tên Mộ Dung Phong đó chỉ là một kẻ nhỏ bé. Lạc Trần, ngươi cần phải tìm cách tiếp cận những nhân vật thực sự có quyền lực, những ‘Đại Trưởng Lão’ của các thế gia, ‘Tông Chủ’ của các đại tông môn. Nhưng những kẻ đó, lại càng khó thuyết phục hơn.”

Lạc Trần gật đầu: “Ta biết. Nhưng ta sẽ không từ bỏ. Ta sẽ tìm cách để đưa thông điệp của mình đến tai họ. Nếu họ không muốn nghe, ta sẽ khiến họ phải nghe.”

Ngay trong đêm đó, Lạc Trần không nghỉ ngơi. Anh điều chỉnh trạng thái, bắt đầu tu luyện công pháp tối thượng của mình. Đó không còn là công pháp anh tìm thấy thuở ban đầu, mà là sự dung hợp của vô số Đạo lý mà anh đã lĩnh ngộ trên hành trình, kết hợp với những mảnh vỡ của “Đế Khí” và “Thiên Đạo Chân Ý” mà anh đã hấp thụ. Anh không tu luyện để tăng cường sức mạnh cá nhân một cách đơn thuần, mà là để thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”, để tìm ra con đường “hoàn thiện” nó, không phải bằng cách thống trị, mà bằng cách cân bằng.

Một luồng khí tức vô hình bao phủ lấy căn phòng nhỏ. Nó không hùng vĩ, không cuồng bạo, nhưng lại mang theo một sự bao la, một sự dung hòa của vạn vật. Tuyết Lam và Long Bất Khuất cảm nhận được, trong luồng khí tức đó có một loại Đạo lý mà họ chưa từng thấy. Đó là sự giao thoa giữa hỗn loạn và trật tự, giữa sự sống và cái chết, giữa tồn tại và hư vô. Nó không phải là Đạo của một vị Đế vương, mà là Đạo của một người gác cổng, một người kiến tạo.

Sáng hôm sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp Thập Phương Thành. Lạc Trần, người được cho là “kẻ kế thừa Đế Khí” và “kẻ dị đoan” từ Cổ Tàng Giới, đã công khai tuyên bố muốn triệu tập một “Đại Hội Vô Đế” tại quảng trường trung tâm thành, nơi đặt tượng đài Thiên Đế cũ đã đổ nát. Anh không yêu cầu các thế lực lớn đến quy phục, mà chỉ yêu cầu họ lắng nghe, lắng nghe về một mối hiểm họa mà họ không biết. Anh còn tuyên bố, nếu không ai tin anh, anh sẽ dùng chính Đạo của mình để chứng minh.

Tin tức này như một quả bom nổ giữa Thập Phương Thành. Các thế lực lớn đều xôn xao. Một số coi đó là sự ngạo mạn tột cùng, một sự khiêu khích trắng trợn. Một số khác lại cảm thấy tò mò. Thiên Đế tượng đài đã đổ nát từ vạn năm trước, không ai dám chạm vào nó, vậy mà Lạc Trần lại muốn tổ chức đại hội ở đó? Phải chăng hắn ta thực sự có điều gì đó muốn nói, hay chỉ là một kẻ điên muốn tìm chết?

Mộ Dung Phong, sau khi nghe tin, chỉ cười khẩy: “Thật là một kẻ ngu ngốc. Hắn ta tự đào mồ chôn mình rồi.”

Tuy nhiên, trong những góc khuất của Thập Phương Thành, có một số cường giả lão thành, những người đã sống qua nhiều kỷ nguyên, lại không cười. Họ đã từng cảm nhận được những dao động bất thường của Thiên Đạo trong những năm gần đây, những điềm báo không lành. Lời nói của Lạc Trần, dù có vẻ hoang đường, nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa trong lòng họ. Một vài người trong số họ, dù không công khai, nhưng đã quyết định sẽ đến xem Lạc Trần sẽ làm gì.

Lạc Trần đứng trước cửa sổ khách điếm, nhìn ra Thập Phương Thành đang dần chìm vào bóng tối. Anh biết, con đường mình chọn sẽ đầy chông gai, không chỉ có kẻ thù bên ngoài, mà còn có sự chia rẽ nội bộ, sự ngu muội và tham lam của chính những người anh muốn cứu. Nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. Anh sẽ là ngọn hải đăng, dù có phải cháy rực đến cùng, để soi đường cho một kỷ nguyên Vô Đế mới, một kỷ nguyên mà Thiên Hạ Vô Đế không còn là lời nguyền, mà là một lời hứa. Thập Phương Thành, nơi tập trung các thế lực hùng mạnh nhất, đã là thử thách đầu tiên, và anh đã đặt cược tất cả vào lời kêu gọi của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8