Thiên Hạ Vô Đế
Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:02:00 | Lượt xem: 6

Hơi thở lạnh lẽo của Cấm Kỵ Chi Địa vẫn còn vương vấn trên áo bào, nhưng tâm tư Lạc Trần đã vượt xa những tàn tích cổ xưa. Anh không còn là thiếu niên mờ mịt về vận mệnh, không còn là tu sĩ bị cuốn vào tranh đấu một cách bị động. Giờ đây, anh là người mang trong mình gánh nặng của vạn giới, của một Thiên Đạo đang mục rữa, của một Hỗn Độn Chi Nguyên đang chờ chực nuốt chửng tất cả.

Bên cạnh Lạc Trần, Giang Tuyết khẽ nắm chặt tay anh, ánh mắt nàng lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến trong tâm hồn Lạc Trần, từ một kẻ không màng danh lợi đến một người gánh vác sứ mệnh vĩ đại. Vân Lão, vị lão nhân ẩn sĩ với mái tóc bạc phơ, bước đi chậm rãi nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự hưng suy của vô số thế lực, nhưng đây là lần đầu tiên ông cảm thấy một mối đe dọa chân chính đến mức này.

“Thiên Hạ rộng lớn, nhưng lòng người lại hẹp hòi,” Vân Lão khẽ thở dài, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Việc muốn tập hợp các thế lực chính nghĩa, e rằng còn khó hơn đối đầu trực diện với Hỗn Độn Chi Nguyên.”

Lạc Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây cuộn trào như ẩn chứa vô vàn phong ba bão táp. “Con hiểu, Vân Lão. Nhưng chúng ta không có lựa chọn khác. Thời gian không còn nhiều. Mỗi ngày trôi qua, Hỗn Độn Chi Nguyên lại lan rộng thêm một tấc. Nếu không có sự đồng lòng của tất cả, vạn giới sẽ chỉ là những ngọn nến le lói trong đêm tối vô tận.”

Giang Tuyết trầm ngâm: “Các thế lực lớn đã quen với việc tranh giành quyền lực, xem ‘Đế Vị’ là mục tiêu tối thượng. Việc chúng ta tuyên bố về một mối hiểm họa mà không ai từng thấy, và lại không muốn giành Đế vị, e rằng sẽ bị coi là điên rồ, hoặc là một âm mưu.”

“Chính xác,” Vân Lão tiếp lời. “Kẻ yếu sẽ không tin. Kẻ mạnh sẽ nghi ngờ. Kẻ có dã tâm sẽ tìm cách lợi dụng. Con đường này, Lạc Trần, sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ từ kẻ thù bên ngoài, mà còn từ chính sự chia rẽ trong nội bộ chúng sinh.”

Lạc Trần hít sâu một hơi. Anh biết rõ điều đó. Nhưng sau khi đối mặt với tàn niệm của Thiên Đế và cảm nhận được sự mục nát của Thiên Đạo, anh không thể quay đầu. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

Vân Lão vuốt râu: “Trước mắt, chúng ta cần một nơi có đủ uy tín để công bố tin tức, nhưng cũng đủ an toàn để tránh bị các thế lực thù địch trấn áp ngay lập tức. Ta nghĩ đến Bát Hoang Thành.”

Bát Hoang Thành là một đô thị trung lập khổng lồ, nơi giao thương và hội họp của vô số tu sĩ từ khắp các giới. Nơi đây không thuộc về bất kỳ thế lực lớn nào, được cai quản bởi một liên minh các thương hội và hiệp hội tu chân giả, với sự giám sát lỏng lẻo của một vài tông môn cổ xưa đã rút về ẩn dật. Đây là nơi lý tưởng để lan truyền thông tin, nhưng cũng là nơi tập trung vô số ánh mắt dò xét.

Ba người không chần chừ, lập tức lên đường hướng về Bát Hoang Thành. Hành trình dài ngày cho phép Lạc Trần có thời gian suy nghĩ sâu hơn về công pháp của mình. Sau khi tiếp xúc với Đế Khí và Thiên Đạo Chân Ý, công pháp mà anh tu luyện từ di vật cổ xưa đã có những biến đổi kỳ lạ. Nó không còn chỉ là sức mạnh, mà còn là một sự giao cảm sâu sắc với bản nguyên của vạn vật, một sự thấu hiểu về sự vận hành của Thiên Đạo, nhưng không phải để phục tùng, mà để “cải tạo”.

Anh cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, nhưng cũng đầy ẩn chứa sự hủy diệt, đang cuộn trào bên dưới bề mặt của thực tại. Đó là Hỗn Độn Chi Nguyên, một vết thương đang rỉ máu của vũ trụ. Để đối phó với nó, Lạc Trần biết rằng tu vi hiện tại của mình vẫn chưa đủ. Anh cần phải lĩnh ngộ sâu sắc hơn nữa “Vô Đế Chi Đạo” của mình, một con đường không cần ngai vàng nhưng vẫn bảo vệ được vạn vật.

Khi họ đến gần Bát Hoang Thành, không khí đã trở nên sôi động hơn hẳn. Những tin tức về các cuộc tranh đoạt bí cảnh, những màn tỷ thí giữa các thiên kiêu, và cả những lời đồn đại về sự xuất hiện của các tàn tích Thiên Đế, vẫn là chủ đề chính. Không ai nhắc đến một mối đe dọa vũ trụ, không ai biết về sự mục nát của Thiên Đạo. Vạn giới vẫn chìm đắm trong cuộc chiến giành Đế vị vô nghĩa.

Tại một quán trà trong Bát Hoang Thành, Lạc Trần và đồng đội ngồi nghe ngóng. Một nhóm tu sĩ trẻ tuổi đang lớn tiếng bàn tán về một “Thiên Kiêu” vừa đột phá cảnh giới, có thể tranh giành “Đế Vị”.

“Thiên Đế đã ngã xuống vạn năm, giờ đây các Thiên Kiêu mọc lên như nấm, mỗi người một dã tâm. Ta thấy cuộc chiến này sẽ còn kéo dài thêm vạn năm nữa!” một tu sĩ trẻ nói với vẻ chán nản.

“Nói gì thì nói, chỉ có một người mới có thể lên làm Thiên Đế, thống lĩnh vạn giới. Ai không có dã tâm đó thì không xứng làm tu sĩ!” một kẻ khác hùng hồn đáp.

Lạc Trần khẽ nhíu mày. Anh không muốn phá vỡ cuộc trò chuyện của họ, nhưng lời lẽ đó lại càng khẳng định sự khó khăn của sứ mệnh anh đang gánh vác. Con người đã quá quen với việc có một “Đế” để thờ phụng, hoặc để tranh đoạt. Khái niệm về một “Vô Đế Chi Đạo” sẽ là điều xa lạ, thậm chí là đáng sợ đối với họ.

Vân Lão nhìn Lạc Trần, ánh mắt như muốn nói: “Con đã thấy chưa?”

Lạc Trần đứng dậy, bước đến quầy pha trà, nơi một lão chưởng quỹ râu tóc bạc phơ đang bận rộn. “Lão chưởng quỹ, xin hỏi, dạo gần đây Thiên Hạ có điều gì dị thường không?”

Lão chưởng quỹ liếc nhìn Lạc Trần, thấy anh khí chất phi phàm nhưng lại không mang theo bất kỳ dấu hiệu thế lực nào, bèn đáp: “Dị thường ư? Ngày nào mà chẳng dị thường, tiểu huynh đệ. Các thế lực tranh giành, các bí cảnh mở ra, các Thiên Kiêu đột phá… Có điều gì là không dị thường đâu chứ?”

“Ý ta là, những hiện tượng thiên nhiên kỳ lạ, hay những lời đồn về vùng đất bị nuốt chửng bởi bóng tối, hoặc những sinh linh biến dị…” Lạc Trần kiên nhẫn giải thích.

Lão chưởng quỹ suy nghĩ một lát, rồi nhíu mày: “À, cũng có đấy. Gần đây, có tin đồn về một vài tiểu giới ở biên cương bị nuốt chửng bởi sương mù đen kịt, không một sinh linh nào thoát ra được. Người ta nói đó là do cấm thuật cổ xưa bị kích hoạt, hoặc là do Ma Tộc trỗi dậy. Nhưng những chuyện đó xa xôi lắm, không ảnh hưởng đến Bát Hoang Thành này.”

Giang Tuyết và Vân Lão trao đổi ánh mắt. Đây chính là dấu hiệu của Hỗn Độn Chi Nguyên. Nó đang lan rộng, nhưng lại bị che đậy bởi những lời đồn đại sai lệch, hoặc bị các thế lực lớn cố tình giấu kín để tránh gây hoảng loạn, hoặc tệ hơn, để ngăn không cho đối thủ biết về một mối nguy hiểm có thể lợi dụng.

“Vậy thì, có cách nào để ta có thể gặp được những vị trưởng lão của liên minh Bát Hoang Thành không?” Lạc Trần hỏi, giọng điệu vẫn bình tĩnh.

Lão chưởng quỹ cười khẩy: “Hì hì, tiểu huynh đệ muốn gặp các vị ấy ư? Phải có lệnh bài, hoặc có thân phận hiển hách. Nếu không, dù có đứng trước cửa phủ thành chủ cũng không ai thèm tiếp kiến đâu.”

Lạc Trần hiểu ra. Anh không có thân phận hiển hách, anh chỉ là một kẻ mang theo một bí mật kinh thiên động địa mà không ai tin. Anh không muốn dùng vũ lực, bởi đó không phải là con đường anh lựa chọn. Anh phải thuyết phục, phải khiến họ tin vào lời mình, tin vào mối hiểm họa vô hình đang rình rập.

Ngay lúc đó, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi khác bước vào quán trà. Dẫn đầu là một thanh niên áo gấm, vẻ mặt kiêu ngạo, xung quanh là những kẻ nịnh hót. Hắn ta vừa bước vào đã lớn tiếng: “Nghe nói Bát Hoang Thành gần đây xuất hiện một vài kẻ giả thần giả quỷ, tung tin đồn nhảm về Thiên Đạo, về Thiên Đế. Thực sự là buồn cười! Thiên Đạo tự nhiên vận hành, Thiên Đế ngã xuống thì có Thiên Kiêu khác trỗi dậy. Đâu ra cái loại họa diệt thế mà chúng nó nói chứ?”

Ánh mắt của thanh niên áo gấm lướt qua Lạc Trần, dừng lại một chút, rồi lại khinh miệt bỏ đi. Hắn ta không biết, người mà hắn vừa chế giễu, chính là người duy nhất đã nhìn thấy sự thật.

Lạc Trần không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Sự nghi ngờ, sự kiêu ngạo, sự thiển cận. Tất cả những điều này đều là những bức tường thành kiên cố mà anh phải vượt qua. Nhưng anh không nản lòng. Con đường “Vô Đế Chi Đạo” của anh không phải là con đường của quyền lực cá nhân, mà là con đường của sự thức tỉnh và trách nhiệm chung.

Vân Lão đặt tay lên vai Lạc Trần: “Con đường phía trước còn gian nan hơn chúng ta tưởng tượng. Nhưng ta tin, con sẽ làm được.”

Lạc Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng của Bát Hoang Thành bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh phồn hoa giả tạo. Anh biết, bên dưới lớp vỏ bọc yên bình này, là một vực thẳm đang chờ đợi nuốt chửng tất cả. Anh không thể lùi bước. Anh phải tìm ra những người có cùng chí hướng, những người sẵn lòng gạt bỏ danh vọng và quyền lực để cùng anh đối mặt với bóng tối. Kỷ nguyên Vô Đế mới, một kỷ nguyên của sự cân bằng và trách nhiệm chung, sẽ không đến một cách dễ dàng. Nó sẽ phải được kiến tạo bằng máu và nước mắt, bằng sự hy sinh và ý chí kiên cường.

Lạc Trần không muốn làm Đế, nhưng anh lại là hy vọng duy nhất để cứu rỗi Thiên Hạ khỏi sự hủy diệt. Anh sẽ bắt đầu từ đây, từ Bát Hoang Thành, nơi của những lời đồn đại và những ánh mắt nghi ngờ, để gieo hạt giống của sự thật, và hy vọng nó sẽ nảy mầm trước khi quá muộn.

Cuộc hành trình để tập hợp lực lượng, để đối mặt với sự chia rẽ và thù địch, để phá vỡ định mệnh và kiến tạo một kỷ nguyên Vô Đế chân chính, giờ đây, đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8