Thiên Hạ Vô Đế
Chương 53
Chương 53: Khởi Đầu Của Một Kỷ Nguyên
Dưới ánh trăng bạc, Lạc Trần đứng trên đỉnh núi, gió đêm lùa qua mái tóc. Bên cạnh anh, Trần Lão vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, còn Thiếu nữ Nhu Nguyệt – người bạn đồng hành thông minh và trung thành của Lạc Trần từ những ngày đầu – khẽ siết chặt tay, ánh mắt đầy lo lắng. Một thanh niên cường tráng, mang vẻ phong trần của một chiến binh, tên là Mặc Phong, đứng phía sau, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lạc Trần.
“Hỗn Độn Chi Nguyên… Nó đã bắt đầu thức tỉnh,” Lạc Trần nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong màn đêm. “Những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện ở phía Đông Vực, tại biên giới Phù Vân Giới. Khí tức hỗn loạn, bóp méo vạn vật.”
Trần Lão thở dài. “Ta đã cảnh báo. Thiên Đạo mất đi sự cân bằng, những vết nứt sâu thẳm đã xuất hiện từ khi Thiên Đế tiền nhiệm tự phong ấn. Giờ đây, những vết nứt đó đang chảy máu, và máu của Thiên Đạo chính là Hỗn Độn.”
Nhu Nguyệt tiến lên, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta phải hành động. Nhưng… làm thế nào để thuyết phục những thế lực khác? Họ vẫn còn chìm đắm trong cuộc chiến tranh đoạt Đế Vị vô nghĩa.”
Lạc Trần quay lại nhìn ba người. “Chúng ta sẽ không tranh Đế, Nhu Nguyệt. Chúng ta sẽ bảo vệ. Con đường của ta là Vô Đế Chi Đạo – Đạo của sự bảo hộ, không phải Đạo của sự thống trị. Ta sẽ chứng minh cho họ thấy, mối hiểm họa thực sự không phải là ai sẽ ngồi lên ngai vàng, mà là toàn bộ ngai vàng sẽ bị nuốt chửng.”
Mặc Phong gật đầu, đặt tay lên chuôi kiếm. “Ta đã thấy những gì Hỗn Độn có thể làm. Một lần ở biên giới phía Bắc, một ngôi làng bị sương mù đen nuốt chửng chỉ trong một đêm. Khi ta đến, chỉ còn lại những cái bóng biến dạng và sự im lặng đáng sợ. Không phải yêu ma, không phải tà tu, mà là một thứ gì đó khác, kinh hoàng hơn.”
Lời của Mặc Phong khiến không khí càng thêm nặng nề. Lạc Trần biết, những gì họ sắp đối mặt không phải là những trận chiến tranh giành lãnh thổ thông thường, mà là một cuộc chiến sinh tử với bản chất của sự hủy diệt.
Sáng hôm sau, nhóm bốn người khởi hành. Điểm đến đầu tiên của họ là Phù Vân Giới, một tiểu giới nằm ở rìa của Thiên Hạ, thường bị bỏ qua trong các cuộc tranh chấp lớn. Đây là nơi những dấu hiệu đầu tiên của Hỗn Độn Chi Nguyên được báo cáo, nhưng phần lớn các thế lực lớn đều cho rằng đó chỉ là những biến động địa chất hoặc sự trỗi dậy của một loại yêu thú mới.
Họ di chuyển nhanh chóng qua các truyền tống trận, cảm nhận được sự bất ổn ngày càng tăng trong không gian. Khi đặt chân đến Phù Vân Giới, một cảm giác nặng nề, ngột ngạt bao trùm lấy tâm trí họ. Bầu trời nơi đây luôn bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, ngay cả vào ban ngày, ánh nắng mặt trời cũng khó lòng xuyên qua.
“Khí tức này…” Nhu Nguyệt cau mày, rút ra một viên linh thạch dò xét. “Nó không phải là ma khí, cũng không phải là yêu khí. Nó là sự hỗn loạn thuần túy, bóp méo linh khí xung quanh.”
Họ đi qua một thị trấn nhỏ, nơi từng là một trung tâm giao thương sầm uất. Giờ đây, các cửa hàng đóng kín, đường phố vắng vẻ. Những người dân còn sót lại có vẻ mặt hốc hác, ánh mắt đầy sợ hãi. Lạc Trần và đồng đội dừng lại tại một quán trọ tồi tàn, nơi một lão chủ quán run rẩy kể lại câu chuyện.
“Thưa tiên nhân,” lão chủ quán lắp bắp, “Chuyện bắt đầu từ một tháng trước. Những cơn gió lạ thổi đến từ phía Thâm Uyên Cốc. Chúng mang theo sương mù đen đặc, và bất cứ thứ gì bị sương mù đó chạm vào đều biến đổi. Cây cối khô héo, đá tảng mục nát, và… và con người thì…” Lão chủ quán không dám nói tiếp, chỉ run rẩy chỉ vào một góc tường, nơi có một vết ố đen loang lổ, nhìn như một hình người bị tan chảy.
“Các thế lực lớn đã làm gì?” Mặc Phong hỏi, giọng trầm. “Không lẽ họ bỏ mặc nơi này?”
Lão chủ quán cười khổ. “Họ cử người đến, nhưng chỉ là những đệ tử cấp thấp. Khi thấy sự quỷ dị của sương mù, họ đều bỏ chạy. Một số người mạnh hơn thì cho rằng đây là dấu hiệu của một bí bảo sắp xuất thế, nhưng khi cố gắng tiến vào Thâm Uyên Cốc, không ai trở về.”
Lạc Trần lắng nghe, ánh mắt kiên định. Đây chính là những gì anh đã dự đoán. Sự thờ ơ, tham lam và thiếu tầm nhìn của các thế lực lớn đã đẩy vạn giới vào bờ vực. Vô Đế không có nghĩa là không có người gánh vác trách nhiệm, mà là trách nhiệm đó phải được chia sẻ, không phải tập trung vào một kẻ ngồi trên ngai vàng.
“Thâm Uyên Cốc,” Lạc Trần lặp lại. “Chúng ta sẽ đến đó.”
Trước khi lên đường, Trần Lão truyền cho Lạc Trần một loại phù chú cổ xưa. “Đây là ‘Tịnh Hóa Phù’, có thể tạm thời xua tan khí tức hỗn loạn. Nhưng nhớ kỹ, nó chỉ là giải pháp tạm thời. Hỗn Độn không thể bị xua đuổi hoàn toàn bằng những phương pháp thông thường.”
Khi họ tiến gần Thâm Uyên Cốc, khung cảnh càng trở nên siêu thực và đáng sợ. Cây cối bị vặn vẹo thành những hình thù quái dị, như những khúc xương khô vươn lên trời. Đất đai nứt nẻ, từ những vết nứt bốc lên những làn khói màu tím sẫm. Không một tiếng chim hót, không một dấu hiệu của sự sống. Chỉ có sự im lặng chết chóc và tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như tiếng khóc than của vạn vật.
Sương mù đen đặc cuồn cuộn từ trong Thâm Uyên Cốc tràn ra, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Lạc Trần cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, muốn bóp méo lý trí anh. Nhưng anh giữ vững bản tâm, vận chuyển công pháp Vô Đế. Khí tức độc đáo của anh, không thuộc về bất kỳ hệ thống nào, bắt đầu tỏa ra, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ cả nhóm.
“Hừm, sức mạnh này…” Trần Lão lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. “Không phải là chống lại, mà là… hóa giải. Thật kỳ lạ.”
Trong sương mù, họ thấy những hình ảnh kỳ dị, như những ảo ảnh chập chờn của quá khứ và tương lai, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm trí. Nhu Nguyệt và Mặc Phong phải tập trung cao độ để không bị ảnh hưởng. Lạc Trần biết, đây là một trong những cách Hỗn Độn Chi Nguyên tấn công, bóp méo thực tại và tâm trí.
Họ tiến sâu vào Thâm Uyên Cốc. Ở trung tâm, một vết nứt khổng lồ hiện ra trên mặt đất, sâu thẳm không thấy đáy, từ đó Hỗn Độn Chi Nguyên cuồn cuộn trào lên như một dòng suối đen. Xung quanh vết nứt, có những sinh vật biến dị, nửa là đá, nửa là thịt, đang bò lổm ngổm. Chúng không có hình dạng nhất định, chỉ là những khối vật chất hỗn loạn, mang theo sát ý bản năng.
“Đây là những kẻ bị Hỗn Độn tha hóa,” Lạc Trần nói, rút kiếm. Thanh kiếm của anh không tỏa ra hào quang rực rỡ, mà chỉ mang một vẻ cổ phác, nhưng mỗi đường kiếm vung ra đều ẩn chứa một loại Đạo lý thâm sâu, phá vỡ sự hỗn loạn, trả lại trật tự trong khoảnh khắc.
Mặc Phong lao lên trước, kiếm pháp mạnh mẽ, cứng rắn như núi. Nhu Nguyệt dùng pháp thuật khống chế, tạo ra những kết giới tạm thời để ngăn chặn sự lan tràn của Hỗn Độn. Trần Lão thì đứng phía sau, quan sát và thỉnh thoảng điểm ra một đạo phù chú cổ xưa, giúp Lạc Trần hóa giải những đợt tấn công tinh thần mạnh nhất.
Lạc Trần không giết chóc vô cớ. Anh cố gắng “tịnh hóa” những sinh vật bị tha hóa, trả chúng về trạng thái ban đầu, nhưng hầu hết đều đã quá sâu sắc, không thể cứu vãn. Anh hiểu rằng, đây chỉ là những triệu chứng. Căn bệnh thực sự nằm ở vết nứt kia, nơi Hỗn Độn Chi Nguyên đang tuôn trào.
Anh tiến đến gần vết nứt, cảm nhận được một lực hút khủng khiếp, như muốn xé toạc linh hồn anh. Lạc Trần nhắm mắt, vận chuyển toàn bộ công pháp Vô Đế, cố gắng dùng Đạo của mình để phong tỏa vết nứt. Nhưng Hỗn Độn Chi Nguyên quá mạnh, quá nguyên thủy. Nó không phải là một kẻ thù hữu hình, mà là bản chất của sự hủy diệt.
Trong khoảnh khắc, một luồng ý niệm cổ xưa, mệt mỏi và đầy tuyệt vọng, truyền vào tâm trí Lạc Trần. Đó là một phần nhỏ của Thiên Đạo, đang kêu gào trong đau đớn, cầu xin sự giải thoát. Lạc Trần hiểu ra, Thiên Đạo không chỉ là quy tắc, mà là một ý chí, một tồn tại đang dần mục rữa. Thiên Đế tiền nhiệm đã cố gắng vá lành nó, nhưng không thành công, và giờ đây, nó đang tự hủy hoại, mở đường cho Hỗn Độn.
“Ta không thể phong tỏa nó hoàn toàn,” Lạc Trần mở mắt, giọng nói nặng nề. “Đây chỉ là một vết nứt nhỏ. Có vô số vết nứt khác trên vạn giới. Và Hỗn Độn Chi Nguyên sẽ không ngừng tuôn trào cho đến khi Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ.”
Anh dùng hết sức bình sinh, tạo ra một kết giới tạm thời từ Đạo của mình, trấn áp vết nứt ở Thâm Uyên Cốc. Kết giới này không phải là phong ấn, mà là một sự cân bằng mong manh, giữ cho Hỗn Độn không lan tràn quá nhanh. Nó tiêu hao rất nhiều năng lượng của anh, nhưng Lạc Trần biết, anh không thể làm được gì hơn vào lúc này.
“Chúng ta phải cảnh báo toàn bộ Thiên Hạ,” Lạc Trần nói, quay lại nhìn đồng đội. “Phải thuyết phục họ rằng mối đe dọa này là thật, và nó lớn hơn bất kỳ ngai vàng nào. Chúng ta cần tập hợp lực lượng, chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ, mà còn để… tái tạo.”
Trần Lão gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Sẽ có rất nhiều kẻ không tin, rất nhiều kẻ muốn lợi dụng con. Ngươi đã chấp nhận gánh nặng này sao?”
Lạc Trần nhìn về phía chân trời, nơi sương mù xám xịt vẫn còn bao phủ. “Ta chấp nhận. Bởi vì, nếu không có ai gánh vác, sẽ không còn Thiên Hạ để tranh đoạt. Vô Đế không có nghĩa là vô trách nhiệm. Nó có nghĩa là mọi người đều có trách nhiệm, và ta sẽ là người tiên phong.”
Đây chỉ là khởi đầu. Một khởi đầu đầy khó khăn, khi Lạc Trần phải đối mặt với không chỉ Hỗn Độn Chi Nguyên, mà còn là sự hoài nghi, tham lam và chia rẽ của chính vạn giới. Nhưng anh không đơn độc. Bên cạnh anh, là những đồng đội đầu tiên, những người tin vào Vô Đế Chi Đạo của anh. Cuộc hành trình để phá vỡ định mệnh và kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên Vô Đế chân chính, vừa mới bắt đầu.