Thiên Hạ Vô Đế
Chương 45
Chương 45: Lời Nguyền của Thiên Đế
Giọng nói cổ xưa kia dội vào tâm trí Lạc Trần như một tiếng chuông báo hiệu, không chỉ là sự uy nghiêm mà còn là một nỗi mệt mỏi thấu xương, một gánh nặng đã tồn tại qua hàng vạn năm. “Ngươi đã đến… Người mang Thiên Đạo Khí Tức… Ngươi chính là hy vọng… hoặc là sự hủy diệt cuối cùng…”
Lạc Trần ngẩng đầu. Cánh cổng ánh sáng mờ ảo trước mặt anh, nơi pho tượng Thiên Đế vỡ nát từng đứng, không hề phát ra một chút năng lượng dao động nào, nhưng lại mang đến một cảm giác áp bức vô hình, như thể nó đang dẫn lối đến một vực thẳm của thời gian và không gian.
“Lạc Trần, cẩn thận!” Vân Mộng nắm chặt tay, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng phía sau cánh cổng đó, một thứ gì đó vượt xa mọi khái niệm về tiên nhân mà nàng từng biết. Lão Hạc khẽ cau mày, bộ râu bạc run rẩy. Hắn tuy là một tồn tại cổ xưa nhưng cũng chưa từng đối mặt với một khí tức mang đậm vẻ tang thương và quyền năng đến thế.
Lạc Trần hít một hơi thật sâu. Anh biết, không có lối thoát nào khác. Anh đã đi quá xa để có thể quay đầu. Bản năng mách bảo anh rằng, chân tướng của Thiên Hạ Vô Đế, bí mật về sự sụp đổ của Thiên Đế tiền nhiệm, và có lẽ cả con đường phía trước của anh, đều nằm sau cánh cổng này.
“Hai vị hãy ở lại đây,” Lạc Trần nói, giọng kiên định. “Khí tức bên trong quá mạnh. Ta không chắc nó có thể chịu đựng được sự hiện diện của nhiều người.”
Vân Mộng muốn phản đối, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Lạc Trần, nàng đành nuốt lời. “Chàng phải hứa với thiếp, nhất định phải bình an trở về!”
Lão Hạc gật đầu. “Cậu nhóc, đừng cố gắng trở thành một Thiên Đế khác. Hãy là chính mình. Đó là con đường duy nhất.”
Lạc Trần mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự quyết tâm và một chút bi tráng. Anh bước tới, không chút do dự, xuyên qua cánh cổng ánh sáng mờ ảo.
Ngay khi Lạc Trần vừa lọt qua, cánh cổng lập tức khép lại, biến mất không dấu vết, để lại Vân Mộng và Lão Hạc đứng chôn chân trong hang động với một nỗi bất an không thể diễn tả.
Thế giới phía sau cánh cổng hoàn toàn khác biệt. Không phải là một không gian vật chất, mà giống như một cõi mộng, một chiều không gian được tạo thành từ những mảnh vỡ ký ức và ý niệm. Xung quanh Lạc Trần là vô vàn những tinh vân lấp lánh, mỗi tinh vân như chứa đựng một câu chuyện, một khoảnh khắc của một kỷ nguyên đã lùi xa. Khí tức mệt mỏi nhưng uy nghiêm ban nãy giờ đây bao trùm lấy anh, khiến mọi giác quan của anh như được khuếch đại, nhưng đồng thời cũng bị đè nén bởi một áp lực vô hình.
Giữa không gian hư ảo đó, một hình dáng dần hiện ra. Không phải là một sinh vật sống, cũng không phải một tàn niệm mơ hồ. Đó là một thực thể được tạo thành từ ánh sáng và những dải năng lượng chập chờn, mang hình dáng một lão nhân lưng còng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà, nhưng lại tràn đầy vẻ suy kiệt và cô độc. Đây chính là “Thủ Hộ Giả”, hay nói đúng hơn, là một phần ý chí còn sót lại của Thiên Đế tiền nhiệm, được tạo ra để canh giữ bí mật cuối cùng.
“Ngươi đã đến,” Lão nhân ánh sáng mở miệng, giọng nói vang vọng trong tâm trí Lạc Trần không qua thính giác, mà trực tiếp chạm đến linh hồn. “Ta đã chờ đợi rất lâu… hoặc ta đã chờ đợi mãi mãi.”
Lạc Trần không sợ hãi. Anh cảm nhận được sự chân thành và bi ai trong giọng nói đó. “Tiền bối là… Thiên Đế tiền nhiệm?”
“Ta là một mảnh vỡ,” Lão nhân ánh sáng đáp. “Một mảnh vỡ của ý chí, của trách nhiệm, của hối tiếc. Thiên Đế đã ngã xuống. Cái tên đó… đã không còn ý nghĩa.”
“Ngã xuống?” Lạc Trần hỏi. “Chẳng phải ngài đã biến mất?”
Lão nhân ánh sáng khẽ lắc đầu, những dải năng lượng quanh ông ta chập chờn như muốn tan biến. “Biến mất… Ngã xuống… Có gì khác biệt? Khi một cá nhân gánh vác cả Thiên Đạo, thì sự tồn tại của hắn không còn là của riêng hắn nữa. Cái chết của hắn cũng không còn là cái chết của riêng hắn.”
Một chuỗi hình ảnh vụt qua tâm trí Lạc Trần, nhanh đến mức anh gần như không thể nắm bắt. Anh thấy một vũ trụ rực rỡ, rồi một vết nứt đen kịt lan rộng từ hư không, nuốt chửng các vì sao. Anh thấy một thân ảnh vĩ đại, đứng giữa biển cả hỗn loạn, vươn tay ra cố gắng khép lại vết nứt đó. Thân ảnh đó tỏa ra ánh sáng rực rỡ, nhưng rồi ánh sáng dần mờ đi, tan biến, nhường chỗ cho bóng tối và sự hỗn loạn. Thiên Đạo, vốn là một dòng chảy hài hòa, bỗng trở nên rời rạc, đứt gãy.
“Đó là… Hỗn Độn Chi Nguyên?” Lạc Trần thốt lên.
“Đúng vậy,” Lão nhân ánh sáng xác nhận. “Hàng tỷ năm trước, Thiên Đạo đã bị tổn thương nghiêm trọng bởi Hỗn Độn Chi Nguyên. Nó không phải là một thực thể có ý thức hoàn chỉnh, mà là một vết nứt trong căn nguyên của vạn vật, một sự khiếm khuyết nội tại đang âm thầm lan rộng, nuốt chửng sự cân bằng và trật tự. Thiên Đế tiền nhiệm, người gánh vác trách nhiệm của toàn bộ vũ trụ, đã cố gắng vá lành vết nứt đó. Ngài đã dùng chính thân mình, dùng ý chí và đạo của mình để phong ấn nó, để ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn.”
Lạc Trần cảm thấy một cơn rùng mình. Anh đã từng nghĩ Thiên Đế đơn thuần là một kẻ thống trị, nhưng giờ đây anh hiểu, đó là một sự hy sinh vĩ đại. “Vậy nên… Thiên Hạ mới Vô Đế. Bởi vì Thiên Đạo đã bị tổn thương, và không còn ai đủ sức mạnh để gánh vác nó?”
“Không chỉ là sức mạnh,” Lão nhân ánh sáng nói, giọng tràn đầy nỗi đau. “Là sự chấp nhận gánh nặng. Là sự sẵn lòng từ bỏ bản thân để trở thành một phần của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo đã mệt mỏi. Sự phong ấn của Thiên Đế đã kéo dài sự tồn tại của nó, nhưng không thể chữa lành hoàn toàn. Vết nứt đang thức tỉnh trở lại. Và Thiên Đạo, trong sự suy kiệt của mình, đã không thể sinh ra một Thiên Đế mới. Nó chỉ có thể chờ đợi… một người mang trong mình khí tức của cả Thiên Đạo và Hỗn Độn, một người có khả năng dung hợp và tái tạo.”
Lạc Trần bỗng hiểu ra. Công pháp mà anh tu luyện, cuốn công pháp tàn khuyết mà anh vô tình tìm thấy, nó không thuộc bất kỳ hệ thống nào hiện có. Nó giống như một sự pha trộn của vạn vật, một con đường dung hợp mọi thứ. Và chính điều đó đã khiến anh trở thành “Người mang Thiên Đạo Khí Tức” mà lão nhân ánh sáng nhắc đến.
“Ngươi mang trong mình tiềm năng phá vỡ định mệnh,” Lão nhân ánh sáng tiếp tục. “Nhưng con đường đó không phải là ngồi lên ngai vàng. Ngai vàng của Thiên Đế đã trở thành một lời nguyền. Nó đã nuốt chửng chủ nhân của nó, biến họ thành một công cụ của Thiên Đạo. Ngươi có muốn trở thành một Thiên Đế khác, một nô lệ của Thiên Đạo mệt mỏi đó không?”
Lạc Trần lắc đầu kiên quyết. “Không. Ta không muốn làm Đế. Ta chỉ muốn một trật tự chân chính, một sự bình yên cho chúng sinh. Ta không muốn thống trị. Ta muốn bảo vệ.”
Lão nhân ánh sáng nhìn Lạc Trần, ánh mắt sâu thẳm như xuyên thấu linh hồn anh. Một nụ cười mờ ảo hiện lên trên khuôn mặt ông ta, một nụ cười của sự giải thoát và hy vọng. “Tốt lắm… Ngươi khác biệt. Ngươi là hy vọng thực sự. Thiên Đạo cần được vá lành, không phải được thống trị. Nó cần được tái tạo, không phải được bảo vệ bởi một cá nhân duy nhất.”
Ông ta vươn một bàn tay ánh sáng về phía Lạc Trần. “Vậy thì, hãy đến gần hơn. Ta sẽ cho ngươi thấy gánh nặng thực sự của một ‘Đế’, và con đường duy nhất để giải thoát nó. Ngươi sẽ phải đối mặt với một sự thật còn kinh hoàng hơn, và một lựa chọn vĩ đại hơn bất cứ Thiên Đế nào từng có.”
Khi bàn tay ánh sáng chạm vào trán Lạc Trần, một dòng lũ ký ức, kiến thức và cảm xúc khổng lồ ập thẳng vào tâm trí anh. Đó không chỉ là lịch sử của Thiên Đế tiền nhiệm, mà là lịch sử của Thiên Đạo, của Hỗn Độn Chi Nguyên, và một kế hoạch tuyệt vọng đã được Thiên Đế tiền nhiệm ấp ủ từ rất lâu. Lạc Trần cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, gánh nặng của vạn giới dường như đổ ập lên vai anh. Anh nhìn thấy sự sụp đổ, sự hỗn loạn, và một con đường duy nhất để cứu rỗi, một con đường mà anh, Lạc Trần, kẻ xuất thân thấp kém, lại chính là chìa khóa duy nhất.
Anh không còn là một kẻ yếu đuối phải mạnh lên để sinh tồn nữa. Anh đã trở thành một người gánh vác, một sứ mệnh được Thiên Đạo trao cho, nhưng cũng là một gánh nặng mà không ai có thể từ chối.
Lão nhân ánh sáng dần tan biến thành vô số tinh vân, hòa vào không gian hư ảo. “Hãy nhớ… Con đường của ngươi không phải là Đạo của Thiên Đế cũ. Ngươi phải tạo ra Đạo của riêng mình… một ‘Vô Đế Chi Đạo’.”
Lời nói cuối cùng của ông ta vang vọng trong tâm trí Lạc Trần khi anh cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa, thuần khiết và vô hạn, đang dung nhập vào công pháp của mình, thúc đẩy tu vi của anh tiến xa hơn, và đồng thời, mở ra một cánh cửa khác trong cõi mộng ảo này. Cánh cửa đó không dẫn tới một không gian khác, mà dẫn thẳng đến một bí mật sâu xa hơn, một nơi mà Thiên Đế tiền nhiệm đã tự phong ấn chính mình, cùng với mối hiểm họa vũ trụ: “Thiên Đế Tàn Giới”.
Lạc Trần mở mắt. Anh vẫn đang đứng trong không gian hư ảo, nhưng giờ đây, một luồng ánh sáng khác đang dẫn lối, không phải là cánh cổng, mà là một con đường được tạo thành từ những ngôi sao nhỏ, dẫn sâu vào trung tâm của không gian này. Gánh nặng trên vai anh càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, nhưng trong trái tim anh, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Anh biết, anh không thể lùi bước. Anh phải đối mặt với “Hỗn Độn Chi Nguyên” và “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” đang âm thầm lan rộng. Anh không muốn làm Đế, nhưng anh *phải* trở thành một “Đế” theo một nghĩa nào đó, một “Đế” của trật tự mới, của sự cân bằng, không phải của sự thống trị.
Con đường phía trước, Thiên Đế Tàn Giới, đang chờ đợi.