Thiên Hạ Vô Đế
Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:53:22 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 44: PHẾ TÍCH ĐẾ QUYỀN VÀ HÀNH TRÌNH TỚI CẤM KỴ

Lời tuyên bố của Lạc Trần, không mang theo vọng quyền lực nào, chỉ có sự lo lắng cho chúng sinh, đã chạm đến tận cùng tâm hồn của Vân Mộng. Nàng, một thiếu nữ thông minh, đã nhìn thấy sự chân thành và gánh nặng trên vai người thanh niên này. Tông môn của nàng, Linh Vân Tông, dù nhỏ bé và đã trải qua bao thăng trầm trong thời đại Vô Đế này, vẫn giữ vững một niềm tin vào chính đạo. Nàng cúi đầu thật sâu. “Chúng tôi tin công tử. Tông môn chúng tôi, dù nhỏ bé, cũng nguyện dốc sức giúp đỡ. Dù không thể gánh vác Thiên Đạo, nhưng chúng tôi có thể cùng công tử chống lại Hỗn Độn Chi Nguyên.”

Lạc Trần nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. Đó là một sự khởi đầu nhỏ, nhưng ý nghĩa lại vô cùng lớn lao. Anh đã tìm thấy những đồng minh đầu tiên, những người không vì quyền lợi mà vì chính nghĩa, những người cùng chung một chí hướng, dù chưa hoàn toàn hiểu hết con đường anh đang đi. Con đường “Vô Đế” của anh vẫn đầy rẫy chông gai, nhưng anh không còn hoàn toàn cô độc nữa. Bia đá cổ xưa, dù đã phai mờ, đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường dẫn đến một “Cấm Kỵ Chi Địa” khác, nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã tự phong ấn. Anh biết, đó sẽ là điểm đến tiếp theo, nơi anh sẽ đối mặt với sự thật cuối cùng và gánh nặng của một sứ mệnh không thể từ chối.

Trong vài ngày tiếp theo, Linh Vân Tông đã dốc toàn lực chuẩn bị cho Lạc Trần. Dù không có nhiều tài nguyên quý giá, nhưng họ đã cung cấp cho anh những thông tin ít ỏi họ có được về các cấm địa cổ xưa, những bản đồ tàn khuyết được lưu truyền qua nhiều đời, và cả những dược liệu cần thiết cho hành trình dài. Vân Mộng, với trí tuệ sắc sảo của mình, đã dành trọn thời gian nghiên cứu các văn hiến cổ trong tông môn, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào về Cấm Kỵ Chi Địa mà bia đá đã chỉ dẫn. Nàng không chỉ là một đồng minh, mà còn là một trợ thủ đắc lực.

“Công tử, theo những gì tôi tìm được, Cấm Kỵ Chi Địa mà bia đá chỉ đến, người đời thường gọi là ‘Phế Tích Đế Quyền’,” Vân Mộng trình bày với Lạc Trần, gương mặt lộ vẻ lo lắng. “Nơi đó nằm sâu trong Vực Sâu Hỗn Mang, một khu vực bị nguyền rủa, nơi năng lượng hỗn độn dày đặc đến mức ngay cả tu sĩ cảnh giới Đại Năng cũng khó lòng đặt chân tới. Tương truyền, đó là nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã giáng xuống một đòn cuối cùng trước khi biến mất, để lại những vết sẹo vĩnh viễn trên không gian và thời gian.”

Lạc Trần gật đầu, trong lòng không hề bất ngờ. Một nơi Thiên Đế tự phong ấn, tất nhiên không thể là một nơi bình thường. “Vậy là không ai có thể vào được sao?”

“Không hẳn là không ai. Từng có những kẻ ôm mộng bá chủ, những tu sĩ điên cuồng muốn tìm kiếm cơ duyên Thiên Đế đã liều mình tiến vào. Nhưng không một ai trở ra,” Vân Mộng đáp. “Tuy nhiên, những văn hiến cổ nhất lại nói rằng, chỉ những người mang ‘khí tức Đế Đạo’ thuần khiết nhất, hoặc những người có ‘cơ duyên Thiên Đạo’ mới có thể vượt qua lớp bảo vệ bên ngoài. Công pháp của công tử, và cả di vật cổ xưa mà người mang theo, có lẽ là chìa khóa.”

Lạc Trần nhìn vào viên đá nhỏ trong tay, nơi chứa đựng công pháp độc đáo của anh. Anh cảm nhận được một sự cộng hưởng mơ hồ với những lời Vân Mộng vừa nói. Viên đá này, với những ký hiệu cổ xưa và khí tức viễn cổ, dường như đang dẫn lối cho anh. “Ta hiểu rồi. Cảm ơn cô, Vân Mộng. Ta sẽ lên đường ngay.”

Vân Mộng ngập ngừng một lát rồi nói: “Công tử, Linh Vân Tông chúng tôi tuy yếu, nhưng cũng muốn cử người đi cùng công tử. Dù không thể giúp nhiều trong cuộc chiến, nhưng ít nhất cũng có thể hỗ trợ công tử trong việc tìm kiếm manh mối hoặc cảnh giới bên ngoài.”

Lạc Trần suy nghĩ. Anh biết Vực Sâu Hỗn Mang vô cùng nguy hiểm. Đưa theo người của Linh Vân Tông có thể khiến họ gặp họa. Nhưng anh cũng hiểu tấm lòng của họ. “Không cần. Vực Sâu Hỗn Mang không phải là nơi mà người bình thường có thể đặt chân. Ta đi một mình sẽ an toàn hơn. Các vị hãy ở lại Linh Vân Tông, bảo vệ nơi đây. Hơn nữa, ta sẽ cần các vị chuẩn bị cho cuộc chiến lớn sắp tới, nếu lời ta nói là thật.”

Vân Mộng hiểu được ý Lạc Trần. Nàng không tranh cãi thêm, chỉ cung kính cúi đầu. “Chúng tôi sẽ chờ tin của công tử. Xin công tử bảo trọng!”

Lạc Trần không chần chừ. Anh một mình lên đường, hướng về phía Vực Sâu Hỗn Mang, một vùng đất đen tối nằm ở rìa Tây Bắc của đại lục, nơi không gian bị bóp méo và năng lượng hỗn độn cuồn cuộn như sóng thần. Hành trình qua những vùng đất hoang vu, những thị trấn đổ nát, càng khắc sâu thêm bức tranh về một Thiên Hạ Vô Đế. Các tông môn nhỏ bị diệt vong, những kẻ mạnh hung hăng cướp bóc, người dân lầm than. Mỗi cảnh tượng ấy càng củng cố thêm quyết tâm của Lạc Trần: anh không thể lùi bước. Anh phải tìm ra sự thật, phải vá lành vết thương của Thiên Đạo, dù điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với số phận trở thành một “Đế” theo một cách mà anh chưa từng tưởng tượng.

Sau nửa tháng ròng rã, vượt qua hàng ngàn dặm núi non hiểm trở và sa mạc cằn cỗi, Lạc Trần cuối cùng cũng đặt chân đến rìa Vực Sâu Hỗn Mang. Từ xa nhìn lại, đó là một vùng đất bị bao phủ bởi màn sương đen kịt vĩnh cửu, nơi những luồng sét hỗn độn không ngừng xé rách bầu trời, tạo nên những âm thanh gầm rú như tiếng quỷ khóc. Khí tức hỗn loạn từ nơi đó tỏa ra, mang theo một áp lực vô hình, khiến ngay cả không khí cũng trở nên nặng nề, khó thở.

Lạc Trần hít sâu một hơi. Công pháp trong cơ thể anh tự động vận chuyển, những luồng khí tức cổ xưa trong viên đá nhỏ tỏa ra, tạo thành một lớp bảo hộ mỏng manh quanh người anh. Lớp bảo hộ này, tuy không quá mạnh mẽ, nhưng lại có khả năng kỳ diệu trong việc đẩy lùi năng lượng hỗn độn, khiến anh không bị áp lực từ Vực Sâu làm tổn thương.

Anh bước vào Vực Sâu Hỗn Mang. Ngay lập tức, một cảm giác cô độc và u ám bao trùm. Cảnh vật xung quanh biến đổi thành một thế giới xám xịt, với những tảng đá khổng lồ lơ lửng trong không trung, những dòng sông năng lượng hỗn độn chảy xiết dưới chân. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có sự tàn phá và hoang vắng.

Dựa vào chỉ dẫn mơ hồ từ bia đá và sự dẫn dắt của viên đá cổ xưa trong tay, Lạc Trần đi sâu hơn. Anh nhận ra rằng, càng tiến sâu, khí tức Đế Đạo trong cơ thể anh càng trở nên sôi sục, như thể đang phản ứng với một thứ gì đó vô cùng quen thuộc. Đây không phải là nơi chôn cất Thiên Đế, mà là một phế tích, một phần của thế giới cũ đã bị xé toạc và phong ấn.

Đột nhiên, anh dừng lại. Trước mắt anh là một khe nứt khổng lồ trên mặt đất, sâu hun hút không thấy đáy. Từ bên trong khe nứt, một luồng ánh sáng yếu ớt màu xanh lam phát ra, mang theo một cảm giác cổ kính và trang nghiêm đến lạ. Ánh sáng này không bị năng lượng hỗn độn xung quanh làm cho méo mó, mà còn có vẻ như đang chống lại nó.

“Phế Tích Đế Quyền,” Lạc Trần lẩm bẩm. Anh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ khe nứt. Viên đá trong tay anh rung động dữ dội, như muốn thoát ra và bay vào đó. Anh hiểu, đây chính là lối vào.

Không chút do dự, Lạc Trần nhảy vào khe nứt. Anh rơi xuống một không gian khác, không phải là vực sâu vô tận, mà là một hành lang cổ kính được tạo thành từ những khối đá đen tuyền. Hai bên hành lang là những bức phù điêu đã phai mờ, nhưng vẫn còn có thể nhận ra những hình ảnh về một vị Thiên Đế uy nghi, đang đối mặt với những thực thể hỗn độn khổng lồ, và sau đó là cảnh Thiên Đạo bị xé nát, vạn giới rơi vào hỗn loạn.

Mỗi bước chân của Lạc Trần trong hành lang này đều vang vọng như tiếng trống trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Anh cảm thấy một áp lực tâm linh khổng lồ, như thể đang bị vô số ánh mắt cổ xưa dõi theo. Công pháp của anh tự động vận hành đến cực hạn, đẩy lùi cảm giác bị đè nén. Anh biết, đây là tàn niệm của thời đại Thiên Đế, là dấu vết của một quyền năng tối thượng đã từng tồn tại.

Tiến sâu hơn, Lạc Trần đến một đại điện đổ nát. Trần nhà đã sụp đổ, để lộ ra bầu trời đen kịt của Vực Sâu Hỗn Mang, nhưng bên trong đại điện lại không hề có năng lượng hỗn độn xâm nhập. Nơi đây như một ốc đảo được bảo vệ bởi một lực lượng vô hình. Ở giữa đại điện là một bệ đá khổng lồ, trên đó đặt một pho tượng đã vỡ nát của một vị thần linh. Dù đã bị hủy hoại nặng nề, Lạc Trần vẫn có thể nhận ra đó là tượng của Thiên Đế tiền nhiệm.

Ánh mắt anh dừng lại ở một khe nứt nhỏ trên bệ đá, nơi một luồng khí tức đặc biệt đang thoát ra. Đó không phải là Đế Khí, mà là một thứ gì đó còn nguyên thủy và sâu xa hơn, mang theo một chút cảm giác của sự mệt mỏi và tổn thương. Anh chạm tay vào khe nứt, và ngay lập tức, một làn sóng ký ức ập vào tâm trí anh. Đó là những mảnh vỡ của những suy nghĩ, những cảm xúc, những gánh nặng của Thiên Đế tiền nhiệm.

Lạc Trần thấy được cảnh Thiên Đế tiền nhiệm, với vẻ mặt đầy bi tráng, đang cố gắng vá lành một vết nứt khổng lồ trên Thiên Đạo. Vết nứt đó không phải do kẻ thù gây ra, mà dường như là một “khiếm khuyết” cố hữu của chính Thiên Đạo, một vết thương đang dần lan rộng, đe dọa nuốt chửng vạn giới. Thiên Đế đã dùng toàn bộ sức lực, thậm chí là bản nguyên của mình, để phong ấn vết nứt đó, nhưng dường như Ngài biết, đó chỉ là một giải pháp tạm thời. Ngài cần một người kế thừa, không phải để ngồi lên ngai vàng, mà để tìm ra con đường “cải tạo” Thiên Đạo, để thực sự vá lành nó từ gốc rễ.

Những mảnh ký ức đó quá mơ hồ, quá đau đớn, nhưng lại xác nhận điều mà Lạc Trần đã linh cảm: Thiên Đạo đang tổn thương, và sự “Vô Đế” không phải là kết quả của một cuộc chiến tranh giành quyền lực đơn thuần. Nó là hậu quả của sự hy sinh và một bí mật kinh thiên động địa. Công pháp của Lạc Trần, viên đá cổ xưa, chính là chìa khóa mà Thiên Đế đã để lại, một con đường để tiếp tục sứ mệnh dang dở đó.

Bỗng, từ sâu trong lòng đất, một tiếng động trầm đục vang lên, như tiếng cựa mình của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mặt đất rung chuyển. Từ khe nứt trên bệ đá, luồng khí tức mệt mỏi kia bỗng trở nên mãnh liệt hơn, và một giọng nói cổ xưa, đầy uy nghiêm nhưng cũng chất chứa sự kiệt quệ, vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. “Ngươi đã đến… Người mang Thiên Đạo Khí Tức… Ngươi chính là hy vọng… hoặc là sự hủy diệt cuối cùng…”

Lạc Trần ngẩng đầu. Phía trước anh, nơi pho tượng Thiên Đế vỡ nát từng đứng, một cánh cổng ánh sáng mờ ảo dần hiện ra, dẫn đến một không gian sâu thẳm hơn, nơi mà anh cảm nhận được một tồn tại cổ xưa đang chờ đợi. Đó chính là “Thủ Hộ Giả” hay tàn niệm của Thiên Đế mà Vân Mộng đã nhắc đến. Anh biết, thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu. Anh đã đến gần hơn với chân tướng, nhưng gánh nặng trên vai anh cũng vì thế mà trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8