Thiên Hạ Vô Đế
Chương 43
Chương 43: Dấu Vết Thiên Đế và Lời Thề Bất Đắc Dĩ
Đêm đã qua, nhưng nỗi lo lắng trong lòng Lạc Trần không hề vơi bớt. Cảnh tượng Hỗn Độn Chi Nguyên như một vết thương u tối đang rỉ máu trên nền trời đêm qua vẫn còn ám ảnh tâm trí anh. Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một lời tuyên bố rõ ràng: sự diệt vong đang đến. Anh biết, thứ anh chứng kiến chỉ là khởi đầu, một tín hiệu yếu ớt cho điều kinh hoàng hơn sắp sửa bùng nổ. Thiên Hạ Vô Đế, một câu nói từng mang ý nghĩa của sự hỗn loạn vô tận, giờ đây lại mang một màu sắc khác, một sự trống rỗng đến từ mối hiểm họa mà không ai muốn đối mặt.
Lạc Trần đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tĩnh mịch của tòa nhà nhỏ mà anh đang tạm trú. Ánh nắng ban mai không thể xua tan được bóng tối trong tâm hồn anh. Anh cần phải hành động, không thể ngồi chờ đợi nữa. Nhưng hành động thế nào? Tìm kiếm ai? Thuyết phục những kẻ đang tranh đoạt quyền lực rằng có một mối hiểm họa lớn hơn ngai vàng đang rình rập ư? Anh biết điều đó khó hơn lên trời.
Ký ức về những mảnh vỡ công pháp cổ xưa, về di vật mà anh tìm thấy, lại hiện về. Chúng không chỉ là nguồn sức mạnh của anh, mà còn là chìa khóa. Chìa khóa dẫn đến sự thật về Thiên Đế tiền nhiệm, về sự hy sinh bí ẩn của ngài, và về chính Hỗn Độn Chi Nguyên. Anh đã cảm nhận được sự liên kết giữa công pháp của mình và khí tức cổ xưa đó, như thể anh là một sợi dây được dệt từ quá khứ và tương lai. Anh phải đi, phải tìm hiểu sâu hơn.
Anh nhớ lại một tấm bản đồ cổ mà anh từng tìm thấy trong một di tích hoang phế. Trên đó có đánh dấu một địa điểm gọi là “Cổ Phế Thiên Cung” – một tàn tích được cho là của một trong những cung điện phụ thuộc vào Thiên Đế, bị phong ấn hàng vạn năm sau sự kiện biến mất của ngài. Nơi đó nổi tiếng với những lời đồn đại về tàn hồn của Thiên binh, về những cấm chế chết chóc và cả những báu vật vô giá. Chắc chắn, những kẻ tham lam đã từng cố gắng đột nhập, nhưng không ai thành công hoàn toàn. Nó là một vùng đất cấm, nhưng cũng là một nơi tiềm ẩn những manh mối quan trọng nhất.
“Cổ Phế Thiên Cung,” Lạc Trần lẩm bẩm. “Nếu có bất kỳ dấu vết nào của Thiên Đế, chắc chắn nó phải ở đó.”
Anh nhanh chóng thu xếp hành lý đơn giản, chỉ mang theo những vật dụng thiết yếu và pháp bảo phòng thân. Anh không báo cho bất kỳ ai về quyết định của mình. Con đường anh đi là con đường cô độc, và anh không muốn kéo thêm ai vào mối hiểm nguy này, ít nhất là cho đến khi anh hiểu rõ hơn.
Hành trình đến Cổ Phế Thiên Cung kéo dài vài ngày. Lạc Trần phải băng qua những vùng đất hoang vu, những dãy núi hiểm trở và cả những khu vực bị ảnh hưởng bởi các cuộc chiến tranh giành quyền lực. Anh chứng kiến cảnh máu đổ, nhà tan cửa nát, những linh hồn vô tội bị nghiền nát dưới gót chân của những kẻ mạnh. Mỗi cảnh tượng như vậy lại càng củng cố quyết tâm của anh: anh không muốn trở thành một Đế Vương để thống trị, anh muốn tìm ra một con đường để chấm dứt tất cả những đau khổ này.
Cuối cùng, sau một chặng đường dài, Cổ Phế Thiên Cung hiện ra trước mắt anh. Nó không phải là một cung điện nguy nga như tên gọi, mà là một đống đổ nát khổng lồ, những cột đá khổng lồ bị gãy đổ, những bức tường thành bị bào mòn bởi thời gian và năng lượng hỗn loạn. Một lớp sương mù màu xám đục bao phủ toàn bộ khu vực, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám. Khí tức cổ xưa, pha lẫn với một chút gì đó bất an, tỏa ra từ nơi này.
Khi Lạc Trần bước chân vào vùng đất cấm, anh cảm nhận được những luồng năng lượng mạnh mẽ đang dao động. Các cấm chế cổ xưa vẫn còn hoạt động, dù đã suy yếu, tạo ra những ảo ảnh và những cái bẫy chết người. Không chỉ vậy, anh còn cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật bị tha hóa, những tàn hồn không siêu thoát, và cả những kẻ tham lam khác đã tìm cách đột nhập vào đây.
Anh thận trọng tiến vào sâu hơn. Khác với những kẻ khác chỉ chăm chăm tìm kiếm báu vật, Lạc Trần tập trung cảm nhận những dao động của Thiên Đạo, của Hỗn Độn Chi Nguyên. Công pháp của anh dường như tự động phản ứng, dẫn dắt anh đi theo một con đường riêng, tránh né những cấm chế nguy hiểm nhất và những cái bẫy mà người thường không thể phát hiện.
Trong một hành lang đổ nát, anh bất ngờ chạm trán với một nhóm tu sĩ. Họ là đệ tử của một tông môn trung lập, được cử đến đây để tìm kiếm một loại linh dược cổ xưa có khả năng chữa trị một căn bệnh lạ đang lan truyền trong tông môn của họ. Họ đang bị mắc kẹt trong một cấm chế ảo ảnh, bị những tàn hồn cổ xưa tấn công. Không chút do dự, Lạc Trần đã ra tay. Anh không sử dụng sức mạnh hủy diệt, mà dùng công pháp của mình để thanh lọc những tàn hồn, hóa giải ảo ảnh. Anh không muốn giết người vô cớ, đặc biệt khi họ cũng chỉ là những nạn nhân của sự hỗn loạn này.
Sau khi được giải cứu, nhóm tu sĩ nhìn Lạc Trần với ánh mắt kinh ngạc và xen lẫn nghi ngờ. Người đứng đầu là một nữ tu sĩ trẻ tuổi tên là Thanh Dao, ánh mắt nàng sắc sảo nhưng cũng đầy sự thận trọng. Nàng không hiểu vì sao một người mạnh mẽ như Lạc Trần lại ra tay cứu giúp họ một cách vô tư như vậy, và công pháp của anh quá khác biệt, không giống bất kỳ tông môn nào nàng từng biết.
“Đa tạ công tử đã ra tay tương trợ,” Thanh Dao cúi đầu nói, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. “Không biết công tử là cao nhân của tông môn nào?”
Lạc Trần lắc đầu. “Không cần đa tạ. Tôi không thuộc tông môn nào cả. Chỉ là không đành lòng nhìn thấy cảnh sinh linh đồ thán.”
Lời nói của Lạc Trần khiến Thanh Dao càng thêm khó hiểu. Trong thời đại Vô Đế này, ai cũng vì lợi ích riêng mà tranh đấu, hiếm có ai lại hành động vì lòng trắc ẩn. “Không biết công tử đến Cổ Phế Thiên Cung này để làm gì?” nàng hỏi dò.
Lạc Trần nhìn thẳng vào mắt nàng. “Tôi đến đây để tìm kiếm sự thật. Sự thật về Thiên Đế tiền nhiệm, và về mối hiểm họa đang nuốt chửng vạn giới.”
Thanh Dao và các đệ tử khác nhìn nhau. “Mối hiểm họa?” một đệ tử khác lẩm bẩm. “Chẳng lẽ công tử nói đến Thiên Đạo Khiếm Khuyết?”
Lạc Trần gật đầu. “Các vị cũng biết đến nó ư?”
Thanh Dao thở dài. “Tông môn chúng tôi có ghi chép lại một số tài liệu cổ. Thiên Đạo Khiếm Khuyết là một lời nguyền cổ xưa, một vết nứt trong Thiên Đạo, nhưng chúng tôi luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết. Gần đây, căn bệnh lạ đang lan truyền trong tông môn chúng tôi có một số điểm tương đồng với miêu tả về những người bị Thiên Đạo Khiếm Khuyết ảnh hưởng. Nhưng chúng tôi không có cách nào xác thực.”
Lạc Trần nhìn thấy tia hy vọng. Đây là lần đầu tiên anh gặp những người không hoàn toàn hoài nghi về lời cảnh báo của mình. “Tôi có thể giúp các vị. Nhưng trước hết, tôi cần các vị giúp tôi tìm kiếm một thứ.”
Thanh Dao ngập ngừng. “Thứ gì?”
“Những mảnh vỡ ký ức, những dấu vết của Thiên Đế tiền nhiệm,” Lạc Trần đáp. “Hoặc bất cứ thứ gì có thể giải thích về sự biến mất của ngài và bản chất của Thiên Đạo Khiếm Khuyết.”
Sự chân thành trong ánh mắt Lạc Trần, cùng với hành động cứu giúp không chút vụ lợi của anh, đã khiến Thanh Dao lung lay. Nàng cảm thấy một sự khác biệt lớn ở người thanh niên này so với những kẻ tranh giành quyền lực mà nàng từng gặp. “Được thôi,” nàng nói. “Chúng tôi sẽ tin công tử một lần. Nhưng nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, chúng tôi sẽ rút lui.”
Lạc Trần gật đầu. “Tôi hiểu. Cảm ơn các vị.”
Với sự đồng hành của nhóm Thanh Dao, Lạc Trần tiếp tục khám phá Cổ Phế Thiên Cung. Sự hiểu biết của họ về các cấm chế và địa hình nơi đây, dù không sâu sắc bằng Lạc Trần, cũng giúp ích rất nhiều. Họ cùng nhau vượt qua nhiều cạm bẫy, chiến đấu với những sinh vật bị tha hóa bởi khí tức cổ xưa. Trong quá trình đó, Thanh Dao và các đệ tử dần dần nhận ra rằng Lạc Trần không hề nói dối. Những sinh vật bị tha hóa mà họ chạm trán, những tàn dư năng lượng hỗn loạn, tất cả đều mang một khí tức quen thuộc với căn bệnh đang hoành hành trong tông môn của họ – một khí tức của sự mục rữa, của sự suy yếu từ bên trong.
Cuối cùng, họ tiến vào một đại điện bị sập gần như hoàn toàn. Tại đây, Lạc Trần cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng bi thương. Dưới đống đổ nát, anh tìm thấy một bia đá cổ kính, chỉ còn lại một nửa, nhưng trên đó khắc ghi những ký tự cổ xưa đã mờ nhạt. Bằng công pháp đặc biệt của mình, Lạc Trần đã kích hoạt nó.
Một luồng sáng yếu ớt bùng lên, và một hình ảnh mờ ảo hiện ra. Đó là bóng dáng của một vị Thiên Đế, không phải với vẻ uy nghi thống trị, mà với một biểu cảm mệt mỏi, đau đớn. Ngài đang đứng trước một vết nứt khổng lồ trên hư không, từ đó tuôn ra những luồng khí đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. Ngài đã cố gắng dùng toàn bộ sức lực của mình để phong ấn vết nứt đó, nhưng dường như nó quá lớn, quá mạnh mẽ. Ánh mắt Thiên Đế tràn đầy sự tuyệt vọng, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng cuối cùng khi ngài nhìn về một phía xa xăm, như đang chờ đợi một ai đó, một điều gì đó.
Hình ảnh vụt tắt, nhưng những gì nó thể hiện đã khắc sâu vào tâm trí Lạc Trần. Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất vì ngã xuống trong một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là vì đã hy sinh bản thân để phong ấn Hỗn Độn Chi Nguyên. Ngài đã thất bại, hoặc ít nhất là không thể hoàn thành hoàn toàn nhiệm vụ đó, để lại một vết nứt, một “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” đang âm thầm lan rộng. Và ánh mắt cuối cùng của ngài, dường như đang nhìn về tương lai, về một hy vọng mới – liệu có phải là anh?
Thanh Dao và các đệ tử bàng hoàng trước cảnh tượng vừa rồi. Họ đã tận mắt chứng kiến một phần sự thật kinh hoàng, một lời giải thích cho căn bệnh của tông môn họ, và cho cả sự hỗn loạn của Thiên Hạ. Sự hoài nghi trong mắt Thanh Dao đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và một chút kính nể dành cho Lạc Trần.
“Đây… đây chính là sự thật về Thiên Đế ư?” Thanh Dao run rẩy hỏi. “Vết nứt đó… chính là Hỗn Độn Chi Nguyên?”
Lạc Trần gật đầu, khuôn mặt anh trầm trọng. “Đúng vậy. Và nó đang lan rộng. Căn bệnh trong tông môn các vị, chính là dấu hiệu đầu tiên của sự tha hóa từ Hỗn Độn Chi Nguyên.”
Anh quay sang Thanh Dao. “Tôi cần phải tìm thêm nữa, tìm ra cách để vá lành Thiên Đạo, để ngăn chặn sự diệt vong này. Tôi không tìm kiếm ngai vàng, tôi chỉ muốn vạn vật được bình yên. Các vị có tin tôi không?”
Thanh Dao nhìn vào ánh mắt kiên định của Lạc Trần, ánh mắt không hề có một chút tham vọng quyền lực nào, chỉ có sự lo lắng cho chúng sinh. Nàng cúi đầu thật sâu. “Chúng tôi tin công tử. Tông môn chúng tôi, dù nhỏ bé, cũng nguyện dốc sức giúp đỡ. Dù không thể gánh vác Thiên Đạo, nhưng chúng tôi có thể cùng công tử chống lại Hỗn Độn Chi Nguyên.”
Lạc Trần nở một nụ cười nhẹ. Đây là một khởi đầu nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa. Anh đã tìm thấy những đồng minh đầu tiên, những người không vì quyền lợi mà vì chính nghĩa. Con đường “Vô Đế” của anh vẫn đầy rẫy chông gai, nhưng anh không còn hoàn toàn cô độc nữa. Bia đá cổ xưa, dù đã phai mờ, đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường dẫn đến một “Cấm Kỵ Chi Địa” khác, nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã tự phong ấn. Anh biết, đó sẽ là điểm đến tiếp theo của anh, nơi anh sẽ đối mặt với sự thật cuối cùng và gánh nặng của một sứ mệnh không thể từ chối.