Thiên Hạ Vô Đế
Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:52:02 | Lượt xem: 4

Chương 42: Lời Tuyên Bố Vô Đế và Tiếng Vọng Hoài Nghi

Khi ánh bình minh đầu tiên nhuộm vàng Thiên Đế Tàn Giới đổ nát, Lạc Trần không còn là chàng trai trẻ hoang mang bị số phận đẩy đưa nữa. Ánh mắt anh giờ đây ẩn chứa sự kiên định của một người mang sứ mệnh. Bên cạnh anh, Lam Nguyệt với vẻ trầm tư, Mộc Lão với ánh mắt sâu thẳm, và Hùng Bá với vẻ mặt cảnh giác, đều cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong Lạc Trần. Họ đã cùng nhau đối mặt với những bí mật kinh hoàng, và giờ đây, gánh nặng của chân tướng đè nặng lên vai tất cả.

“Thiên hạ không còn thời gian để tranh giành ngai vàng nữa,” Lạc Trần cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy nội lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Mối họa không đến từ những kẻ tranh giành Đế Vị, mà từ chính bản nguyên của vũ trụ. Hỗn Độn Chi Nguyên đang thức tỉnh, và Thiên Đạo đang mục rữa từ bên trong.”

Mộc Lão khẽ gật đầu, râu bạc phơ khẽ lay động. “Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, tiểu tử. Những kẻ bị che mắt bởi quyền lực sẽ không dễ dàng tin tưởng con. Huống hồ, sự thật này quá kinh thiên động địa, vượt xa mọi tưởng tượng của phàm nhân.”

Lam Nguyệt tiến lên, bàn tay đặt nhẹ lên cánh tay Lạc Trần. “Chúng ta cần một chiến lược. Không thể một mình tuyên bố giữa thanh thiên bạch nhật. Người ta sẽ cho rằng huynh điên, hoặc là muốn dùng chiêu trò để dọn đường cho chính mình.” Nàng hiểu rõ bản chất con người hơn ai hết.

“Ta biết,” Lạc Trần đáp. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi một luồng khí tức nhàn nhạt toát ra – đó là sự dung hợp của Đế Khí mà anh hấp thu và Đạo lý “Vô Đế” đang dần hình thành trong tâm trí anh. “Nhưng ta không thể chờ đợi. Mỗi khoảnh khắc chậm trễ, Hỗn Độn Chi Nguyên lại càng mạnh thêm. Chúng ta phải bắt đầu từ đâu đó.”

Hùng Bá nắm chặt nắm đấm. “Vậy thì cứ tuyên bố đi! Ai không tin thì đánh cho tin! Sợ gì lũ gà chó đó!”

“Không phải là đánh để ép buộc,” Lạc Trần lắc đầu. “Đây không phải là một cuộc chiến giành lãnh thổ hay quyền lực. Đây là cuộc chiến giành lấy tương lai của vạn giới.”

Họ rời khỏi Thiên Đế Tàn Giới, trở về thế giới bên ngoài. Nhưng thế giới này không hề bình yên hơn chút nào. Tin tức về sự xuất hiện của các Thiên Kiêu mới, về việc nhiều bí cảnh cổ xưa được khai mở, và đặc biệt là sự rục rịch của các đại thế lực chuẩn bị cho một “Đế Hội” quy mô lớn để định đoạt Thiên Vị, đang lan truyền khắp nơi. Khí tức tranh đoạt, dục vọng quyền lực bao trùm mọi ngóc ngách.

Lạc Trần quyết định hành động. Anh không đi tìm những kẻ tranh giành quyền lực, mà tìm đến một tông môn trung lập có uy tín lâu đời – Thiên Nguyên Tông, nơi được biết đến với thư viện khổng lồ và thái độ không thiên vị trong các cuộc tranh chấp. Anh hy vọng có thể tìm thấy một vài vị trưởng lão minh trí, những người không bị danh vọng che mờ mắt, để lắng nghe câu chuyện của anh.

Tại Thiên Nguyên Tông, Lạc Trần cùng đồng đội được tiếp đón một cách lịch sự nhưng đầy cảnh giác. Vị tông chủ Thiên Nguyên Tông, một lão nhân râu tóc bạc phơ tên là Càn Nguyên Tử, ngồi đối diện với Lạc Trần, ánh mắt sắc bén dò xét.

“Thiếu niên, danh tiếng của ngươi gần đây nổi như cồn,” Càn Nguyên Tử cất tiếng, giọng điệu điềm đạm. “Ngươi không tranh đoạt Đế Vị, nhưng hành động lại gây chấn động không ít. Nay đến Thiên Nguyên Tông ta, có điều gì chỉ giáo?”

Lạc Trần không vòng vo. Anh kể lại câu chuyện về Thiên Đế tiền nhiệm, về Hỗn Độn Chi Nguyên, về Thiên Đạo Khiếm Khuyết. Anh không yêu cầu họ tin, chỉ yêu cầu họ lắng nghe và suy xét.

Càn Nguyên Tử và các trưởng lão khác lắng nghe với vẻ mặt từ hoài nghi đến kinh ngạc. Khi Lạc Trần kết thúc, cả đại điện chìm vào im lặng nặng nề.

“Thiếu niên Lạc Trần,” Càn Nguyên Tử cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói mang theo sự phức tạp. “Những gì ngươi nói… quá mức khó tin. Hỗn Độn Chi Nguyên, Thiên Đạo Khiếm Khuyết? Những điều này chỉ tồn tại trong các truyền thuyết cổ xưa nhất, bị coi là những câu chuyện thần thoại để răn đe. Hơn nữa, việc Thiên Đế ngã xuống là chuyện của hàng vạn năm trước. Sự hỗn loạn hiện tại, theo chúng ta thấy, chỉ là hệ quả tự nhiên của việc không có người thống trị.”

Một vị trưởng lão khác khẽ ho. “Nếu như lời ngươi nói là thật, vậy thì Thiên Nguyên Tông ta, hay bất kỳ thế lực nào khác, cũng không thể làm gì được. Đó là việc của chư Thiên vạn giới, không phải của một hai tông môn.”

Lam Nguyệt bước lên. “Nhưng nếu đó là sự thật, thì việc chúng ta tranh giành quyền lực bây giờ chẳng phải là vô nghĩa sao? Khi Hỗn Độn Chi Nguyên bùng nổ, tất cả sẽ bị nhấn chìm, bất kể ai ngồi trên ngai vàng.” Nàng cố gắng dùng lý lẽ sắc bén để thuyết phục.

Mộc Lão cũng tiếp lời. “Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến tàn tích của Thiên Đế, cảm nhận được khí tức của mối hiểm họa. Lạc Trần không muốn xưng Đế, hắn chỉ muốn cứu vãn Thiên Hạ. Nếu không phải là thật, hắn cần gì phải mạo hiểm nói ra những lời này để đối đầu với toàn bộ các thế lực có dã tâm?”

Tuy nhiên, sự hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí họ. Các trưởng lão nhìn nhau. Rõ ràng, họ không hoàn toàn bác bỏ, nhưng cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Họ cần bằng chứng, bằng chứng không thể chối cãi.

“Chúng ta cần thời gian để kiểm chứng,” Càn Nguyên Tử nói. “Thư viện của Thiên Nguyên Tông có lưu giữ một số cổ tịch hiếm hoi về thời Thiên Đế. Chúng ta sẽ tra cứu. Nhưng trong lúc này, ta khuyên ngươi, thiếu niên, nên cẩn trọng. Lời nói của ngươi đã chạm đến lợi ích của quá nhiều người. Những kẻ đang khao khát Đế Vị sẽ không để ngươi yên.”

Lời cảnh báo của Càn Nguyên Tử không phải là vô căn cứ. Ngay sau khi Lạc Trần rời khỏi Thiên Nguyên Tông, tin tức về cuộc gặp gỡ nhanh chóng lan truyền. Các thế lực lớn, đặc biệt là những “Thiên Kiêu” đang nổi lên và các tông môn có tham vọng xưng bá, coi Lạc Trần là một kẻ phá hoại trật tự, một kẻ dị đoan đang cố gắng gây nhiễu loạn cuộc tranh đoạt Đế Vị.

Trong một mật thất, một vị Thiên Kiêu trẻ tuổi, gương mặt tuấn mỹ nhưng ẩn chứa vẻ ngạo mạn, tên là Thiên Dương Tử, đang lắng nghe thuộc hạ báo cáo. Hắn là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất cho Đế Vị, sở hữu một thể chất đặc biệt và công pháp trấn phái mạnh mẽ.

“Hỗn Độn Chi Nguyên? Thiên Đạo Khiếm Khuyết?” Thiên Dương Tử nhếch mép cười khẩy. “Thật là một trò hề! Hắn nghĩ dùng những câu chuyện ma quỷ đó có thể khiến ta từ bỏ ngai vàng sao? Lạc Trần này rõ ràng là đang cố gắng làm suy yếu ý chí của các thế lực khác, để hắn dễ bề xưng Đế. Ta sẽ không để hắn đạt được mục đích.”

Cùng lúc đó, tại một Ma Cung u tối, một nữ ma đầu quyến rũ nhưng tàn độc, tên là U Minh Nữ Đế, cũng nhận được tin tức tương tự. Nàng ta tựa lưng trên ngai vàng bằng xương, ngón tay thon dài vuốt ve một chiếc đầu lâu.

“Hắn không muốn làm Đế? Hừm, một lời nói dối dơ bẩn,” U Minh Nữ Đế cười khẩy. “Càng nói không muốn, càng chứng tỏ dã tâm. Thiên Hạ Vô Đế là cơ hội ngàn năm có một để Ma Đạo ta trỗi dậy. Kẻ nào dám cản đường, ta sẽ nghiền nát.”

Lạc Trần và đồng đội nhận ra rằng, việc thuyết phục thế giới là một nhiệm vụ khó khăn hơn cả việc đối mặt với quái vật. Sự hoài nghi, tham lam và dã tâm đã ăn sâu vào tâm trí của hầu hết những kẻ mạnh mẽ trong vũ trụ này. Lời nói của anh, dù là chân thật, cũng dễ dàng bị bóp méo thành dã tâm.

Trong những ngày tiếp theo, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Anh cảm thấy công pháp của mình đang dần biến đổi, không còn chỉ là hấp thu Đế Khí đơn thuần, mà là một quá trình dung hòa và tái tạo. Anh không cố gắng trở thành một Thiên Đế giống như người tiền nhiệm, mà đang xây dựng một Đạo của riêng mình – “Vô Đế Chi Đạo”. Một con đường không tìm kiếm sự thống trị, mà tìm kiếm sự cân bằng, sự kết nối và sự phục hồi. Anh hiểu rằng, để đối phó với Hỗn Độn Chi Nguyên, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh hủy diệt, mà phải dựa vào một sức mạnh mang tính kiến tạo, hàn gắn.

Tuy nhiên, những thử thách không ngừng ập đến. Các cuộc tấn công nhỏ lẻ, những âm mưu hãm hại bắt đầu xuất hiện. Những kẻ muốn Lạc Trần biến mất, hoặc muốn lợi dụng anh, đã bắt đầu hành động. Thậm chí, một số thế lực còn cố gắng gán cho anh cái mác “kẻ dị giáo” hay “kẻ điên cuồng”, nhằm cô lập anh khỏi các tông môn khác.

Một buổi tối nọ, khi Lạc Trần đang tĩnh tọa trong một mật thất tạm bợ, một luồng khí tức kỳ dị đột nhiên xông vào. Đó không phải là sát khí của một kẻ ám sát, mà là một thứ gì đó âm u, mục rữa, mang theo mùi của sự hủy diệt. Một luồng Hỗn Độn Chi Nguyên yếu ớt, nhưng rõ ràng, đã bắt đầu rò rỉ vào thế giới bên ngoài, không phải từ Thiên Đế Tàn Giới, mà từ một khe nứt không gian nào đó.

Lạc Trần lập tức mở mắt. Anh cảm nhận được sự hoảng loạn của những sinh linh nhỏ bé xung quanh, sự suy yếu của linh khí trong khu vực. Dấu hiệu này còn nhỏ, nhưng nó là bằng chứng đầu tiên, rõ ràng nhất, cho thấy lời cảnh báo của anh không phải là chuyện hoang đường. Hỗn Độn Chi Nguyên đã bắt đầu lan tràn, và thời gian thực sự đã không còn nhiều nữa.

Anh đứng dậy, bước ra ngoài. Ánh trăng rằm chiếu rọi, nhưng không xua tan được nỗi lo lắng trong lòng anh. Anh nhìn về phía chân trời, nơi các vì sao đang lấp lánh, tự hỏi liệu có bao nhiêu người sẽ tin anh, và liệu anh có đủ sức mạnh để tập hợp họ, trước khi tất cả bị bóng tối nuốt chửng.

Con đường “Vô Đế” của anh, con đường của sự cứu rỗi, vừa mới bắt đầu, nhưng đã đầy rẫy hiểm nguy và sự cô độc. Anh biết, anh không thể đơn độc chiến đấu mãi được. Anh cần đồng minh, những người thực sự thấu hiểu và tin tưởng vào sứ mệnh của anh. Nhưng tìm kiếm họ ở đâu, giữa một Thiên Hạ đang chìm đắm trong dã tâm và hoài nghi này?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8