Thiên Hạ Vô Đế
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:48:44 | Lượt xem: 4

Chương 37: Tàn Tích Đế Khí và Tiếng Vọng Hỗn Độn

Dư âm của cuộc chiến trong Thiên Đế Cổ Khư vẫn còn vang vọng, những vệt sáng năng lượng xé toạc không gian, để lại những vết sẹo vĩnh viễn trên các bức tường đá cổ xưa. Lạc Trần đứng giữa hoang tàn, hơi thở dồn dập, máu từ khóe môi nhuộm đỏ một vệt. Anh đã đẩy lùi được đám cường giả tham lam, những kẻ muốn chiếm đoạt di vật Thiên Đế, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Tuy nhiên, điều anh thu hoạch được còn quý giá hơn bất kỳ pháp bảo nào: một mảnh nhỏ của chân tướng.

Mảnh chân tướng ấy đã hé lộ một phần về sự hy sinh của Thiên Đế tiền nhiệm, một hành động vĩ đại không phải để giữ ngai vàng, mà để bảo vệ vạn giới khỏi một tai họa còn kinh hoàng hơn. Cảm giác bị số phận đẩy đưa ngày càng rõ ràng hơn trong lòng Lạc Trần, nhưng anh không còn sợ hãi. Sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế không phải là ngẫu nhiên, và anh, một kẻ vốn dĩ chỉ muốn bình yên, lại đang đứng ở tâm bão.

Bên cạnh Lạc Trần, Vãn Nhi, cô thiếu nữ thông minh với đôi mắt tinh tường, cẩn thận đỡ lấy cánh tay anh. “Lạc Trần huynh, huynh không sao chứ? Những kẻ kia… thật đáng ghê tởm.”

Lạc Trần lắc đầu, cố nén cơn đau. “Ta không sao. Chỉ là, những gì ta thấy… thật sự quá sức tưởng tượng.” Anh nhìn về phía sâu thẳm của Cổ Khư, nơi những luồng khí tức cổ xưa cuộn xoáy, mời gọi và cũng đầy đe dọa. “Chúng ta phải đi sâu hơn.”

Lão Cổ, vị ẩn sĩ già cả nhưng ánh mắt vẫn đầy tinh anh, bước đến, khẽ vuốt râu. “Lão phu biết ngươi sẽ nói vậy. Nơi này, e rằng không đơn giản là mộ táng Thiên Đế, mà là một phế tích phong ấn, phong ấn một thứ gì đó vượt xa tưởng tượng của chúng ta.”

Ba người tiếp tục hành trình, men theo những hành lang đổ nát, xuyên qua những đại điện đã sụp đổ. Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, mang theo một cảm giác áp bức cổ xưa, như thể thời gian đã ngừng đọng hàng vạn năm tại đây. Các bức phù điêu trên tường, dù đã phai mờ, vẫn khắc họa những cảnh tượng hùng vĩ của một kỷ nguyên đã mất: những vị tiên nhân bay lượn, những linh thú khổng lồ, và trung tâm là một nhân ảnh vĩ đại, uy nghi mà lại phảng phất nét bi thương – hình bóng của Thiên Đế.

Càng đi sâu, họ càng bắt gặp những di tích kỳ lạ. Không phải những pháp bảo hay công pháp, mà là những phiến đá khổng lồ khắc đầy các ký tự cổ, những dòng chữ dường như muốn kể lại một câu chuyện. Lạc Trần, với sự nhạy cảm đặc biệt của công pháp mình đang tu luyện, cảm nhận được một sự cộng hưởng sâu sắc từ những phiến đá này.

Vãn Nhi, với trí tuệ hơn người, cố gắng giải mã. “Đây… đây không phải ngôn ngữ của bất kỳ tộc nào hiện tại. Nhưng có vẻ như nó mô tả một sự kiện khủng khiếp. ‘Bầu trời rách nát’, ‘vạn giới rung chuyển’, ‘nguồn gốc hỗn loạn’… và ‘sự hy sinh của Đấng Tối Cao để phong ấn vết nứt’.”

Lão Cổ cau mày. “Nguồn gốc hỗn loạn? Vết nứt? Chẳng lẽ Thiên Đế không phải ngã xuống vì bị ám hại, mà là vì ngăn chặn một tai ương vũ trụ?”

Lạc Trần không nói gì, nhưng cảm giác trong lòng anh đang dần được xác nhận. Công pháp anh tu luyện, có được từ mảnh vỡ pháp bảo bí ẩn, dường như đang sôi sục, những luồng năng lượng chảy trong kinh mạch anh phản ứng mãnh liệt với các ký tự cổ đại, như thể chúng đang nói chuyện với anh bằng một ngôn ngữ riêng.

Họ đi đến một đại điện cuối cùng, nơi mà ngay cả thời gian cũng không thể chạm tới. Trung tâm đại điện là một tấm bia đá khổng lồ, cao vút chạm tới vòm trần, và trên đó, một hình ảnh ba chiều mờ ảo đang chậm rãi hiện ra. Đó là hình bóng của Thiên Đế tiền nhiệm, không phải đang ngồi trên ngai vàng quyền lực, mà đang đứng, hai tay giang rộng, cơ thể rạn nứt như thể đang gánh chịu một sức nặng vô biên. Từ những vết nứt ấy, những luồng khí đen kịt, vặn vẹo đang trào ra, cố gắng nuốt chửng hình bóng Ngài.

Vãn Nhi kinh hãi thốt lên. “Đây là… Thiên Đế đang phong ấn cái gì đó sao?”

Hình ảnh trên tấm bia đá đột nhiên lóe lên, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng nhưng đầy mệt mỏi vang vọng khắp đại điện, như thể được ghi lại hàng vạn năm trước. “Ta… không thể. Thiên Đạo… đã khiếm khuyết. Hỗn Độn Chi Nguyên… trỗi dậy. Vạn giới… sẽ bị nuốt chửng. Ta… phải tự phong ấn, dùng thân mình làm trận nhãn, ngăn chặn… sự hủy diệt.”

Giọng nói đứt quãng, nhưng những lời cuối cùng lại rõ ràng đến rợn người. “Kẻ kế thừa… ngươi sẽ đến. Mang trong mình… huyết mạch của Đại Đạo… ngươi là chìa khóa… để vá lành Thiên Đạo, tái lập trật tự. Không phải… làm Đế, mà là… Người Kiến Tạo Đạo.”

Khi từ “Người Kiến Tạo Đạo” vang lên, một luồng khí tức vô hình từ tấm bia đá trực tiếp xuyên thấu vào Lạc Trần. Không phải là một đòn tấn công, mà là một sự dung nhập, một dòng chảy thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí anh. Lạc Trần cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, hàng vạn hình ảnh, cảm xúc, tri thức cổ xưa ập đến. Anh nhìn thấy những mảnh vỡ của Thiên Đạo, những vết nứt vô hình đang lan rộng khắp vũ trụ, và nguồn gốc của mọi hỗn loạn: Hỗn Độn Chi Nguyên, một thực thể cổ xưa, vĩnh cửu, không thiện không ác, nhưng bản chất của nó là sự hủy diệt và tái tạo không ngừng, và khi Thiên Đạo suy yếu, nó bắt đầu nuốt chửng mọi thứ.

Anh cũng thấy được bản chất của công pháp mình tu luyện. Nó không phải là một công pháp thông thường, mà là một mảnh ghép của “Thiên Đạo Chân Ý” (Chân ý của Thiên Đạo), được Thiên Đế tiền nhiệm cố tình để lại, như một hạt giống hy vọng. Hạt giống này chỉ có thể nảy mầm trong một người mang “huyết mạch của Đại Đạo” – một cách nói khác cho người có thể cảm ứng và dung hợp với Thiên Đạo Khiếm Khuyết, không phải để kiểm soát nó, mà để vá lành nó, hoặc thậm chí, định hình lại nó.

Lạc Trần đột ngột khuỵu gối, ánh mắt anh lóe lên những tia sáng xanh tím kỳ lạ. Lão Cổ và Vãn Nhi vội vàng đỡ lấy anh, lo lắng tột độ. “Lạc Trần huynh! Huynh sao vậy?”

Sau một lúc, Lạc Trần từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt anh đã thay đổi, không còn là vẻ bàng hoàng, mà là một sự kiên định pha lẫn bi tráng. Anh đã hiểu. Thiên Đế không phải là kẻ thất bại, mà là một người gánh vác bi thảm. Và anh, Lạc Trần, lại là chìa khóa để hoàn thành sứ mệnh đó. Anh không thể trốn tránh, không thể quay lưng lại với vận mệnh này.

“Thiên Đạo Khiếm Khuyết… Hỗn Độn Chi Nguyên…” Lạc Trần lẩm bẩm, âm thanh như vọng từ cõi xa xăm. “Thì ra đây mới là chân tướng của Thiên Hạ Vô Đế. Không phải ai muốn làm Đế cũng có thể, và đôi khi, không làm Đế lại là lựa chọn tốt hơn. Nhưng để cứu vãn thế giới, ta… phải trở thành một ‘Đế’ theo một nghĩa nào đó. Một ‘Người Kiến Tạo Đạo’.”

Lời tự bạch của Lạc Trần vang vọng trong đại điện cổ xưa, như một lời thề non hẹn biển. Nhưng ngay khi anh vừa lĩnh ngộ được sứ mệnh, một luồng khí tức cường đại đột ngột ập đến từ bên ngoài Cổ Khư. Những luồng thần niệm sắc bén như dao cạo quét qua đại điện, dò xét từng ngóc ngách.

“Có người đến!” Lão Cổ biến sắc. “Chúng ta bị phát hiện rồi!”

Một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm vang vọng từ xa. “Ha ha, không ngờ lại có kẻ dám xâm nhập Thiên Đế Tàn Giới này. Hơn nữa, lại còn kích hoạt được tàn niệm của Thiên Đế. Thú vị! Giao kẻ kia ra, và những gì hắn vừa có được, ta có thể tha mạng cho các ngươi.”

Lạc Trần biết, sự chú ý đã đổ dồn vào anh. Các thế lực cũ và mới, cả chính lẫn tà, đều đã nhận ra tầm quan trọng của Cổ Khư, và của Lạc Trần. Anh đã trở thành mục tiêu, một món đồ chơi trong cuộc tranh giành quyền lực, hoặc một công cụ để khai thác bí mật Thiên Đế. Nhưng anh không còn là kẻ yếu đuối phải trốn tránh nữa. Anh là người mang trong mình hy vọng của vạn giới.

“Đi thôi.” Lạc Trần đứng dậy, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể để những thứ này rơi vào tay kẻ xấu. Đây là bí mật của Thiên Đạo, không phải là công cụ tranh giành Đế vị.”

Cánh cửa của Thiên Đế Tàn Giới đã mở, không chỉ là cánh cửa vật lý, mà là cánh cửa của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, lại phải định hình. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã chấp nhận sứ mệnh, với điều kiện riêng của mình: không phải để thống trị, mà để phụng sự, để vá lành Thiên Đạo, và để mở ra một kỷ nguyên Vô Đế chân chính.

Những bước chân của Lạc Trần vang vọng trong Thiên Đế Cổ Khư, như tiếng trống khởi đầu cho một cuộc chiến không chỉ giành quyền lực, mà là giành lấy vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8