Thiên Hạ Vô Đế
Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:48:12 | Lượt xem: 3

Tiếng gió rít qua những vách đá sừng sững, mang theo hơi thở của ngàn năm phong sương và sự mục ruỗng. Lạc Trần đứng trên đỉnh một ngọn núi trơ trọi, phía trước là một vực sâu hun hút, nơi ẩn chứa những bí mật bị thời gian lãng quên. Đại cảnh giới hai đã mở ra, và với nó là một hành trình mới, đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng chất chứa hy vọng.

Sau những sự kiện tại Đại Hội Tu Chân, danh tiếng Lạc Trần vang dội khắp các giới. Anh không chỉ đánh bại nhiều Thiên Kiêu, mà còn vô tình kích hoạt “Đế Khí” trong cơ thể, biến mình thành một nhân vật được chú ý, dù anh chưa từng mong muốn. Giờ đây, anh không còn là một kẻ yếu thế bị áp bức, mà là một ngọn cờ tập hợp, một mục tiêu cho vô số ánh mắt thèm khát và đố kỵ.

“Phía trước là Thiên Đế Cổ Khư, một trong những cấm địa lớn nhất của Nguyên Giới,” Mộc Liên, thiếu nữ thông minh với mái tóc đen nhánh và đôi mắt tinh anh, khẽ nói, chỉ tay về phía vực sâu. Nàng đã dùng hết khả năng của mình để truy tìm những manh mối, và Thiên Đế Cổ Khư là nơi có khả năng chứa đựng những tàn tích rõ ràng nhất về Thiên Đế tiền nhiệm.

Bên cạnh Lạc Trần là Hùng Bá, chiến hữu trung thành với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên định. Hắn cầm chặt thanh trọng kiếm, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. “Cổ Khư này đã bị phong ấn hàng vạn năm, giờ đột nhiên có dấu hiệu suy yếu. Chắc chắn không phải ngẫu nhiên.”

Lão Hà, lão nhân ẩn sĩ râu tóc bạc phơ nhưng thần thái vẫn minh mẫn, gật gù: “Thiên Đạo thay đổi, phong ấn cũng không thể vĩnh cửu. Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc… giống như ‘Đế Khí’ trong tiểu tử ngươi vậy, Lạc Trần.”

Lạc Trần nhắm mắt, cảm nhận. Đúng vậy, một luồng năng lượng hùng vĩ, cổ xưa, nhưng cũng ẩn chứa sự mục nát và u buồn, đang từ vực sâu vọng lên. Công pháp “Vô Tự Thiên Thư” mà anh tu luyện, từ khi dung hợp với “Đế Khí” trong cơ thể, đã trở nên sâu sắc và huyền ảo hơn bao giờ hết. Nó không chỉ đơn thuần là tăng cường sức mạnh, mà còn giúp anh cảm nhận được những rung động của Thiên Đạo, của lịch sử.

“Chúng ta vào thôi,” Lạc Trần nói, giọng dứt khoát. Anh biết, con đường này không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà là để tìm kiếm sự thật, tìm kiếm cách cứu vãn thế giới đang trên bờ vực hỗn loạn.

Đoàn người cẩn trọng tiến vào Thiên Đế Cổ Khư. Vừa bước qua lớp màn sương mù dày đặc che phủ lối vào, một thế giới khác hiện ra. Những kiến trúc cổ kính đổ nát, những pho tượng khổng lồ bị bào mòn bởi thời gian, và những linh thực quý hiếm mọc dại giữa hoang tàn. Không khí nặng trĩu một loại áp lực vô hình, khiến ngay cả Hùng Bá cũng phải nín thở.

Mộc Liên mở ra một tấm bản đồ cổ, được nàng phục chế từ nhiều mảnh vỡ. “Theo ghi chép, đây từng là Thiên Cung của Thiên Đế tiền nhiệm. Nhưng nó đã bị phá hủy hoàn toàn trong một sự kiện không rõ ràng.”

Họ đi sâu hơn, vượt qua những tàn tích của các cung điện, những khu vườn khô cằn và những con đường lát đá phủ đầy rêu phong. Càng vào sâu, những dấu hiệu của một trận chiến kinh thiên động địa càng trở nên rõ ràng. Những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, những ngọn núi bị xẻ đôi, và những tàn tích pháp bảo vỡ vụn nằm rải rác khắp nơi, phát ra những luồng năng lượng yếu ớt nhưng vẫn khiến người ta rợn tóc gáy.

Đột nhiên, Lạc Trần dừng lại. Anh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ một bức tường đổ nát phía trước. Trên bức tường là những hình vẽ cổ xưa đã mờ nhạt, kể lại một câu chuyện mà không ai còn nhớ rõ. Lạc Trần đưa tay chạm vào bức tường, và ngay lập tức, một luồng ký ức cổ xưa ùa vào tâm trí anh.

Đó là những mảnh vỡ hình ảnh: một vị Thiên Đế uy nghiêm đang đứng giữa biển sao, ánh mắt tràn đầy lo âu. Sau đó là cảnh tượng một vết nứt khổng lồ xé toạc không gian, từ đó tuôn ra một thứ vật chất đen kịt, nuốt chửng mọi thứ. Những tiếng kêu gào thảm thiết của chúng sinh, sự sụp đổ của các tinh cầu, và cuối cùng là hình ảnh vị Thiên Đế kia, với nụ cười bi tráng, dốc hết sức mình để phong ấn vết nứt đó. Nhưng phong ấn không hoàn hảo, và bản thân Thiên Đế cũng tan biến vào hư vô.

“Thiên Đạo Khiếm Khuyết…” Lạc Trần thì thầm, đôi mắt anh mở to, tràn đầy sự kinh ngạc và đau xót. Những gì anh nhìn thấy không phải là sự biến mất của một vị Đế, mà là sự hy sinh của một vị thần để ngăn chặn tận thế.

Lão Hà và Hùng Bá tiến lại gần, nhìn thấy vẻ mặt biến sắc của Lạc Trần. “Ngươi đã nhìn thấy gì?” Lão Hà hỏi, giọng nghiêm trọng.

Lạc Trần kể lại những gì mình đã trải qua. Mộc Liên lắng nghe chăm chú, đôi lông mày nhíu lại. “Vậy ra, Thiên Đế không ngã xuống vì tranh đoạt, mà là vì… Thiên Đạo bị khiếm khuyết? Một mối hiểm họa từ bên ngoài vũ trụ?”

“Chính xác,” Lạc Trần gật đầu. “Vết nứt đó… nó giống như một vết thương của vũ trụ. Và ‘Thiên Đạo Khiếm Khuyết’ chính là thứ đã ăn mòn nó từ bên trong.”

Khi Lạc Trần chạm vào bức tường, “Vô Tự Thiên Thư” trong cơ thể anh đột nhiên vận chuyển nhanh hơn. Anh cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ, như thể công pháp của anh đang kết nối với những mảnh vỡ của Thiên Đạo bị tổn thương, cố gắng vá lành chúng. Đây không chỉ là một công pháp tu luyện, mà là một con đường dẫn đến sự tái tạo.

“Không chỉ vậy,” Lạc Trần tiếp tục, “Công pháp của ta… nó đang phản ứng với nơi này. Ta cảm thấy như nó có thể vá lành thứ gì đó.”

Ngay lúc đó, một luồng sáng chói lòa bùng lên từ sâu trong di tích. Một tiếng cười khẩy vang vọng, lạnh lẽo và đầy uy quyền. “Quả nhiên, kẻ mang theo ‘Đế Khí’ đã đến. Ngươi nghĩ ngươi có thể vá lành thứ mà ngay cả Thiên Đế cũng không làm được sao, hậu bối?”

Một bóng người cao lớn, mặc áo bào đen thêu hình rồng bạc, từ trong bóng tối bước ra. Hắn ta có đôi mắt sắc lạnh như băng, và khí tức tỏa ra khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Đây không phải là một Thiên Kiêu bình thường, mà là một tồn tại đã tu luyện hàng ngàn năm, mang theo dã tâm bá chủ và sự hiểu biết sâu sắc về những bí mật cổ xưa.

“Ai đó?” Hùng Bá quát, rút kiếm thủ thế.

Mộc Liên siết chặt tay. “Hắc Long Đế Tôn! Kẻ được mệnh danh là ‘Kẻ Săn Đế’, một trong những thế lực ngầm mạnh nhất đang cố gắng thao túng cục diện Vô Đế hiện tại!”

Hắc Long Đế Tôn cười khẩy, ánh mắt quét qua Lạc Trần. “Ngươi là Lạc Trần? Kẻ mang trong mình tàn niệm của Thiên Đế, kẻ mà các lão già trong bóng tối đang tìm kiếm. Ngươi là chìa khóa để khai mở chân tướng, và cũng là chìa khóa để ta… kế thừa Đế Vị!”

Hắn ta không hề che giấu dã tâm. Hắc Long Đế Tôn tin rằng, ai kiểm soát được bí mật của Thiên Đế và “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”, người đó sẽ trở thành Thiên Đế mới. Và hắn ta muốn Lạc Trần, cùng với bí mật mà anh mang trong mình.

Lạc Trần đối mặt với Hắc Long Đế Tôn, không hề nao núng. “Ngươi muốn kế thừa Đế Vị để làm gì? Để tái diễn bi kịch của Thiên Đế tiền nhiệm sao? Để tiếp tục gánh vác một Thiên Đạo đã mục ruỗng?”

Hắc Long Đế Tôn nhếch mép. “Vô tri! Quyền lực là quyền lực. Thiên Đạo có khiếm khuyết, vậy thì ta sẽ thay thế nó, tạo ra một Thiên Đạo mới, do ta định đoạt! Ngươi, với cái ‘Đế Khí’ yếu ớt và cái công pháp tạp nham đó, không xứng đáng.”

Một luồng áp lực cực lớn ập đến, Hắc Long Đế Tôn ra tay. Hắn ta không nói nhiều, trực tiếp tấn công Lạc Trần, muốn cướp đoạt bí mật và sức mạnh từ anh. Lão Hà và Hùng Bá lập tức xông lên, cố gắng ngăn cản, nhưng sức mạnh của Hắc Long Đế Tôn vượt xa tưởng tượng của họ.

Lạc Trần cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Vô số thế lực khác cũng đang rình rập, và con đường vén màn chân tướng sẽ không bao giờ bằng phẳng. Nhưng anh không lùi bước. Anh nắm chặt nắm đấm, “Vô Tự Thiên Thư” vận chuyển trong cơ thể, đối đầu với Hắc Long Đế Tôn. Anh không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những gì anh đã nhìn thấy, vì sự thật mà Thiên Đế tiền nhiệm đã hy sinh để bảo vệ.

Trận chiến nổ ra trong lòng Thiên Đế Cổ Khư, giữa những tàn tích của một kỷ nguyên đã mất. Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, lại đang bước những bước chân đầu tiên trên con đường định mệnh, đối mặt với những kẻ thèm khát ngai vàng và những bí mật kinh hoàng của vũ trụ. Mảnh ghép đầu tiên của chân tướng đã được vén màn, nhưng con đường phía trước vẫn còn xa vời vợi, và những thử thách còn lớn hơn nhiều.

Thiên Đế Cổ Khư rung chuyển, như thể đang than khóc cho một tương lai bất định, và cho một vị anh hùng bất đắc dĩ đang cố gắng thay đổi định mệnh.

Lạc Trần biết, đây chỉ mới là khởi đầu của cuộc chiến giành lấy chân tướng, một cuộc chiến mà anh không thể thua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8