Thiên Hạ Vô Đế
Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:47:27 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 35: LỜI MỜI GỌI CỦA ĐẾ ĐẠO

Kể từ khi rời khỏi bí cảnh cổ xưa, Lạc Trần đã không còn là một cái tên xa lạ trong giới tu chân. Những tin tức về tài năng phi phàm của hắn, về công pháp độc đáo không thuộc bất kỳ hệ thống nào hiện có, và đặc biệt là khí tức “Đế Khí” mờ nhạt ẩn chứa trong thể nội, đã lan truyền khắp các tiểu giới, biến hắn thành một tâm điểm tranh cãi.

Đối với những thế lực nhỏ, Lạc Trần là một kẻ mạnh mẽ đáng để kính sợ hoặc liên kết. Nhưng với các đại thế lực, những tông môn, gia tộc khổng lồ đã tồn tại hàng vạn năm, hắn lại trở thành một biến số khó lường. Một số xem hắn là “Thiên Kiêu” mới nổi, một đối thủ tiềm năng trên con đường tranh đoạt Đế Vị. Số khác lại coi hắn là “kẻ dị đoan”, một mối đe dọa đến trật tự cũ mà họ đang cố gắng duy trì.

Lạc Trần không bận tâm đến những lời đồn đại. Hắn vẫn tiếp tục con đường của mình, không ngừng tu luyện và dấn thân vào những khu vực hỗn loạn nhất. Hắn tham gia vào các cuộc tranh giành tài nguyên, không phải để chiếm đoạt, mà để dẹp yên những cuộc chiến vô nghĩa, thiết lập lại một trật tự tạm thời. Hắn khám phá những bí cảnh cổ đại, không phải để tìm kiếm pháp bảo quý hiếm, mà để truy tìm những mảnh ghép của sự thật, những manh mối về “Thiên Đạo Nguyên Điển” và nguyên nhân sâu xa của sự “Vô Đế”.

Chính những hành động này đã khiến hắn càng trở nên nổi bật. Tại Cửu U Chi Địa, hắn một mình đối phó với ba đại tông môn đang tranh giành một mạch khoáng linh thạch. Hắn không giết chóc vô cớ, chỉ dùng sức mạnh tuyệt đối để ép buộc họ đình chiến, rồi phân chia tài nguyên một cách công bằng, thậm chí còn thiết lập một quy tắc chung để tránh tái diễn xung đột. Hành động này vừa khiến hắn được ca tụng là “Người kiến tạo trật tự”, lại vừa khiến hắn bị ghét bỏ bởi những kẻ muốn độc chiếm quyền lợi.

Tại một phế tích Thiên Cổ, Lạc Trần tình cờ gặp gỡ Tần Thiên Vũ, một trong “Thập Đại Thiên Kiêu” của đương thời, con trai của Tần Vương gia tộc, một thế lực quyền lực nhất Nhất Phương Thiên. Tần Thiên Vũ mang khí chất đế vương, tu vi đã đạt đến đỉnh cao của Cảnh Giới Vô Cực, và dã tâm bá chủ không hề che giấu. Hắn đang tìm kiếm một “Đế Khí Tàn Phiến” ẩn chứa trong phế tích, thứ được cho là có thể giúp hắn lĩnh ngộ “Đế Đạo” nhanh hơn.

“Ngươi chính là Lạc Trần?” Tần Thiên Vũ đứng trên đỉnh một ngọn tháp đổ nát, ánh mắt sắc như dao nhìn xuống Lạc Trần đang nghiên cứu một bức bích họa cổ. “Nghe nói ngươi có được một phần khí tức của Thiên Đế. Ngươi cũng muốn tranh giành Đế Vị sao?”

Lạc Trần ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước. “Ta không tranh Đế. Ta chỉ muốn tìm ra sự thật và dẹp yên hỗn loạn.”

Tần Thiên Vũ cười khẩy. “Nực cười! Trong cái thế giới này, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu làm nô. Ngươi có sức mạnh lại không muốn làm Đế, chẳng phải là phí hoài thiên phú sao? Hay ngươi chỉ đang cố che giấu dã tâm của mình?”

Một luồng áp lực vô hình từ Tần Thiên Vũ bùng nổ, định đè ép Lạc Trần. Nhưng Lạc Trần chỉ nhẹ nhàng hít vào một hơi, khí tức “Thiên Đạo Chân Ý” trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải áp lực. Hắn bước lên phía trước, từng bước chân như giẫm lên hư không, khí thế không hề thua kém Tần Thiên Vũ.

“Ta không có dã tâm làm Đế, nhưng ta có sứ mệnh của riêng mình,” Lạc Trần đáp. “Nếu ngươi muốn tranh giành, ta không ngại tiếp chiêu. Nhưng nếu ngươi muốn lợi dụng ta, hay cản trở con đường của ta, thì đừng trách ta không khách khí.”

Cuộc đối đầu giữa Lạc Trần và Tần Thiên Vũ nhanh chóng lan truyền, trở thành một chủ đề nóng hổi. Tần Thiên Vũ, với địa vị và thực lực của mình, được coi là một “ứng cử viên” sáng giá cho Đế Vị. Việc Lạc Trần có thể đối chọi ngang ngửa với hắn, thậm chí còn mang theo một khí chất siêu thoát không sợ hãi, càng củng cố vị thế của Lạc Trần như một “Thiên Kiêu” độc nhất vô nhị.

Không chỉ Tần Thiên Vũ, Lạc Trần còn chạm trán với nhiều Thiên Kiêu khác. Có người là đệ tử của các Thánh Địa ẩn thế, mang theo truyền thừa cổ xưa. Có người là hậu duệ của những gia tộc từng có liên quan đến Thiên Đế tiền nhiệm, muốn khôi phục lại vinh quang tổ tiên. Mỗi người đều mang theo một “Đế Tâm” riêng, hoặc một sứ mệnh mà họ tin là chân chính.

Trong những cuộc chạm trán này, Lạc Trần dần nhận ra một điều kỳ lạ. Cuộc chiến giành Đế Vị này không chỉ là sự tranh đấu tự phát giữa các thế lực. Dường như có một bàn tay vô hình đang thao túng, đẩy các Thiên Kiêu vào những cuộc đối đầu định mệnh, dẫn dắt họ đến những di tích cổ xưa, những bí mật được phong ấn. “Thiên Hạ Vô Đế” không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là kết quả của một sự kiện khủng khiếp hơn nhiều, và những kẻ đang tranh giành Đế Vị có lẽ chỉ là những quân cờ trong một ván cờ lớn hơn.

Một buổi tối, khi Lạc Trần ngồi thiền dưới ánh trăng, lão nhân ẩn sĩ mà hắn từng gặp gỡ trong một bí cảnh đã xuất hiện. Lão ta là một tồn tại cổ xưa, kiến thức uyên thâm, và dường như biết nhiều hơn những gì lão thể hiện.

“Tiểu tử, ngươi đã nhận ra rồi sao?” Lão nhân vuốt râu, ánh mắt thâm thúy. “Cái gọi là Đế Đạo Tranh Phong này, chỉ là một vở kịch được dàn dựng thôi. Mục đích của chúng không phải là chọn ra một Thiên Đế mới, mà là để tìm ra ‘chìa khóa’.”

“Chìa khóa?” Lạc Trần hỏi.

“Phải. Chìa khóa để giải phong ấn, để thức tỉnh một thứ gì đó đã bị chôn vùi từ vạn năm trước,” lão nhân thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng chuông cổ. “Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất, cũng không phải ngã xuống. Ngài đã tự phong ấn, cùng với thứ Ngài muốn ngăn chặn. Và để phá vỡ phong ấn đó, cần phải có một người mang theo ‘Đế Khí’ thuần túy, có thể dung hợp với ‘Thiên Đạo Chân Ý’ đã bị tổn thương.”

Lạc Trần giật mình. “Ý của lão là… thứ trong cơ thể ta?”

Lão nhân gật đầu. “Ngươi là ‘người được chọn’, nhưng cũng là ‘kẻ dị đoan’. Ngươi mang theo hy vọng, nhưng cũng là mối hiểm họa lớn nhất. Những kẻ đang thao túng cuộc chiến này, chúng có những mục đích riêng. Có kẻ muốn tái lập Thiên Đạo, có kẻ muốn hủy diệt nó để xây dựng một Đạo mới, và có kẻ chỉ muốn lợi dụng sức mạnh đó cho bản thân. Ngươi, tiểu tử, đang bị đẩy vào vị trí ‘ứng cử viên’ bất đắc dĩ, nhưng lại là quân cờ quan trọng nhất.”

Lời nói của lão nhân như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Trần. Hắn luôn cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng chưa thể lý giải. Giờ đây, mọi mảnh ghép rời rạc dần được nối lại. “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”, “Hỗn Độn Chi Nguyên” mà hắn từng nghe phong thanh, có lẽ đều có liên quan đến sự phong ấn của Thiên Đế tiền nhiệm.

Lạc Trần đứng dậy, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tinh tú lấp lánh như đang ẩn chứa vô vàn bí mật. Hắn không muốn làm Đế, nhưng bây giờ, hắn hiểu rằng không phải ai muốn làm Đế cũng có thể, và đôi khi, không làm Đế lại là lựa chọn tốt hơn. Nhưng để cứu vãn thế giới, để tìm ra sự thật và ngăn chặn một thảm họa còn lớn hơn, hắn phải trở thành một “Đế” theo một nghĩa nào đó, một “Đế” không có ngai vàng, một “Đế” của sự hy sinh và trách nhiệm.

Cuộc chiến giành Đế Vị vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Lạc Trần, nó đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh không phải là một người tham vọng, mà là một người gánh vác sứ mệnh. Con đường anh đi sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ với những kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính định mệnh đang cố gắng đẩy anh vào vị trí một vị Đế mà anh không hề mong muốn. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu của những thử thách lớn hơn nhiều. Con đường phía trước, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào những di tích cổ xưa, những cấm địa bị phong ấn, để tìm kiếm những tàn tích của Thiên Đế tiền nhiệm, và vén màn chân tướng của “Thiên Đạo Khiếm Khuyết”.

Arc 2 đã chính thức mở ra, và Lạc Trần đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8