Thiên Hạ Vô Đế
Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:46:14 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 33: TÀN KHUYẾT THIÊN ĐẠO CHI MÔN

Lời nói của Mạc Lão như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Trần, không phải để hủy diệt, mà để khai sáng. Ngai vàng Thiên Đế, thứ mà vạn giới tranh đoạt, giờ đây trong mắt anh chỉ là một cái bẫy chết người, một gánh nặng mà không ai thực sự muốn gánh vác, hoặc không ai có thể gánh vác trọn vẹn. “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” và “Hỗn Độn Chi Nguyên” – những khái niệm vượt xa mọi hiểu biết của anh về tu chân, giờ đây là mục tiêu duy nhất. Anh không cầu Đế Vị, nhưng anh phải tìm ra chân tướng, không chỉ để cứu vãn thế giới mà còn để tìm kiếm một trật tự chân chính, nơi sự bình yên không bị đe dọa bởi những tham vọng và sự mục nát tiềm ẩn.

Sáng hôm sau, Lạc Trần tìm gặp Mạc Lão. Vị lão nhân vẫn ngồi tĩnh lặng bên bàn trà, tựa như chưa từng trải qua cuộc đối thoại động trời đêm qua. Ánh mắt Lạc Trần kiên định, không còn vẻ hoang mang của kẻ mới vỡ lẽ, mà thay vào đó là sự quyết tâm của người chấp nhận sứ mệnh.

“Mạc Lão, con đã suy nghĩ kỹ,” Lạc Trần mở lời, giọng nói trầm ổn, “Con chấp nhận con đường này. Nhưng con cần chỉ dẫn. Ngài nói về tàn tích của Thiên Đế, về những cấm địa bị phong ấn… đâu là nơi con nên bắt đầu?”

Mạc Lão khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lạc Trần. “Ta biết ngươi sẽ không lùi bước. Thiên Đạo đã chọn ngươi, Lạc Trần, không phải để ngươi làm Đế, mà để ngươi trở thành người phá vỡ định mệnh. Nơi đầu tiên ngươi nên đến, là một nơi ít ai biết đến, một tàn tích của một tông môn cổ xưa mang tên ‘Thiên Đạo Chi Môn’. Tương truyền, đó là nơi Thiên Đế tiền nhiệm đã từng tu luyện và cũng là nơi cất giữ những bí mật đầu tiên về sự ‘khiếm khuyết’ của Thiên Đạo. Nhưng sau khi Ngài biến mất, nơi đó đã bị phong ấn, trở thành tử địa, bị lãng quên.”

Mạc Lão đưa cho Lạc Trần một tấm bản đồ da thú cũ kỹ, loang lổ những vết thời gian. Trên đó vẽ một con đường ngoằn ngoèo dẫn đến một điểm mờ ảo ở rìa của một lục địa hoang vu, nơi được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ quái. “Nơi này ẩn chứa những nguy hiểm không lường. Không chỉ là cấm chế cổ xưa, mà còn là những kẻ phàm phu tục tử bị lòng tham làm mờ mắt, luôn rình rập những di tích Thiên Đế. Ngươi phải cẩn trọng.”

Lạc Trần nhận lấy bản đồ, cảm nhận sức nặng của nó không chỉ là trọng lượng của da thú, mà là trọng lượng của vận mệnh. Anh gật đầu, “Con hiểu.”

Lạc Trần không lập tức lên đường. Anh dành vài ngày để củng cố tu vi, luyện tập những chiêu thức mới từ công pháp Vô Danh. Anh cũng tranh thủ gặp gỡ Liễu Yên, người đã đồng hành cùng anh qua nhiều hiểm nguy. Cô gái thông minh này, dù không biết toàn bộ chân tướng như Mạc Lão, nhưng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong Lạc Trần. Ánh mắt anh không còn chỉ có sự quyết liệt của kẻ tranh đấu, mà còn có sự trầm tư, gánh nặng của một sứ mệnh vượt tầm cá nhân.

“Huynh định đi đâu sao?” Liễu Yên hỏi, khi thấy Lạc Trần chuẩn bị hành trang. “Em cảm thấy huynh có vẻ khác lạ.”

Lạc Trần nhìn cô, mỉm cười nhẹ. “Ta cần đi xa, tìm kiếm một vài thứ. Sẽ là một hành trình dài và nguy hiểm. Ngươi không cần đi cùng ta lần này.”

Liễu Yên khẽ cau mày. “Huynh luôn nói như vậy. Nhưng mỗi lần, em đều thấy huynh rơi vào hiểm cảnh. Lần này lại là gì? Có phải liên quan đến những tin đồn về ‘Thiên Đế ứng cử viên’ và ‘Đế Khí’ trên người huynh không?”

Tin đồn đã lan nhanh như lửa cháy. Sau những sự kiện tại Đại Hội Tu Chân và Tranh Đoạt Bí Cảnh, Lạc Trần không còn là một ẩn số. Các đại thế lực đã bắt đầu để mắt đến anh, và danh hiệu “Thiên Đế ứng cử viên” dù anh không mong muốn, đã bị gán ghép lên người anh. Điều này khiến anh trở thành mục tiêu của vô số ánh mắt thèm khát và đố kỵ.

Lạc Trần lắc đầu. “Không phải là Đế Vị, Liễu Yên. Ta đang đi tìm sự thật, và có lẽ, một con đường mới cho Thiên Hạ.” Anh không thể kể hết cho cô nghe về Thiên Đạo Khiếm Khuyết hay Hỗn Độn Chi Nguyên, những điều đó quá sức tưởng tượng của một người bình thường.

Liễu Yên nhìn anh một lúc lâu, rồi thở dài. “Huynh đã quyết định rồi thì em cũng không cản được. Nhưng huynh phải hứa, nhất định phải bình an trở về.”

Lạc Trần gật đầu, lòng thầm cảm kích sự thấu hiểu và tin tưởng của cô. “Ta hứa.”

Rời khỏi nơi ẩn cư, Lạc Trần bắt đầu hành trình đến “Thiên Đạo Chi Môn Tàn Tích” theo tấm bản đồ của Mạc Lão. Con đường dẫn anh qua những sơn mạch trùng điệp, những sa mạc cằn cỗi và những khu rừng nguyên sinh bí hiểm. Trên đường đi, anh cảm nhận rõ hơn sự hỗn loạn của “Thiên Hạ Vô Đế”. Các thế lực lớn nhỏ không ngừng giao tranh, cướp bóc, giết chóc diễn ra như cơm bữa. Những kẻ tự xưng là “Thiên Kiêu” nổi lên khắp nơi, mang theo khí thế ngút trời, phô trương sức mạnh để thu hút sự chú ý, chuẩn bị cho cuộc chiến giành Đế Vị mà họ tin là sẽ nổ ra.

Một ngày nọ, khi Lạc Trần đang băng qua một hẻm núi sâu, anh bỗng cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt từ phía trước. Anh dừng lại, thủ thế. Từ trong bóng tối, ba bóng người xuất hiện, đều là những tu sĩ có tu vi không kém, mang trên mình phù hiệu của một đại tông môn có tiếng trong khu vực – “Thái Huyền Tông”. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên ngạo mạn, ánh mắt sắc lạnh, tu vi đã đạt đến Bán Bộ Tiên Vương, khí thế hùng hồn.

“Ngươi chính là Lạc Trần?” Kẻ đó cất tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Nghe danh đã lâu, không ngờ chỉ là một kẻ ẩn mình trong xó xỉnh, lại dám mang danh ‘Thiên Đế ứng cử viên’.”

Lạc Trần cau mày. “Ta chưa bao giờ tự xưng danh hiệu đó. Các vị là ai, chặn đường ta có mục đích gì?”

“Hừ! Dù ngươi có thừa nhận hay không, tin đồn đã lan ra. Ngươi có khí tức của Thiên Đế, lại có công pháp quỷ dị, không thể không nghi ngờ. Thái Huyền Tông ta phụng mệnh ‘Thiên Minh Thánh Địa’ – một trong những thế lực đang định đoạt Đế Vị – đến đây để thử thách ngươi. Nếu ngươi xứng đáng, sẽ được mời nhập Thánh Địa. Nếu không… thì diệt!” Hắn nói đoạn cuối, sát ý bùng lên ngút trời.

“Thiên Minh Thánh Địa…” Lạc Trần thầm nhủ. Đây chính là một trong những kẻ đang thao túng cuộc chiến giành Đế Vị, một thế lực thực sự hùng mạnh. Họ không muốn anh làm Đế, mà muốn kiểm soát anh, biến anh thành con cờ.

“Ta không có hứng thú với Đế Vị, cũng không có hứng thú với Thánh Địa của các ngươi,” Lạc Trần lạnh lùng đáp. “Tránh ra, ta có việc cần làm.”

“Cuồng vọng!” Kẻ dẫn đầu tức giận. “Vậy thì đừng trách ta không khách khí!”

Trận chiến bùng nổ. Ba tu sĩ Thái Huyền Tông đồng loạt ra tay, pháp bảo lấp lánh, linh khí cuồn cuộn. Lạc Trần không muốn dây dưa, anh thi triển công pháp Vô Danh, thân pháp quỷ dị, quyền cước mạnh mẽ. Anh tránh né những đòn tấn công hiểm hóc, rồi tung ra những chiêu thức mang theo khí tức cổ xưa, uy lực kinh người, đúng như lời đồn về “Đế Khí” anh mang trong mình.

Chỉ trong chốc lát, hai tu sĩ phụ tá đã bị Lạc Trần đánh trọng thương, ngã gục. Kẻ dẫn đầu kinh hãi. Hắn không ngờ Lạc Trần lại mạnh đến vậy, vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Hắn không còn vẻ ngạo mạn ban đầu, thay vào đó là sự sợ hãi. “Ngươi… ngươi thật sự muốn đối đầu với Thiên Minh Thánh Địa sao?!”

Lạc Trần không trả lời, chỉ lướt qua hắn, ánh mắt kiên định tiếp tục hành trình. Hắn không giết người vô cớ, nhưng cũng không thể để mình bị cản trở. Trận chiến này càng khẳng định, cho dù anh không muốn tranh đấu, thì “Đế Đạo Tranh Phong” vẫn sẽ tìm đến anh.

Sau nhiều ngày đường, Lạc Trần cuối cùng cũng đến được địa điểm được đánh dấu trên bản đồ: một thung lũng sâu hoắm, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và những luồng tử khí âm u. Đây chính là “Thiên Đạo Chi Môn Tàn Tích”. Toàn bộ khu vực này bị một cấm chế cổ xưa phong tỏa, khiến linh khí cực kỳ hỗn loạn và nguy hiểm. Những cây cổ thụ khô héo, đá núi lởm chởm, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, u ám.

Lạc Trần cẩn trọng tiến vào. Càng đi sâu, anh càng cảm nhận được một áp lực vô hình, đè nặng lên linh hồn. Đó là một loại khí tức cổ xưa, pha lẫn sự vĩ đại và bi thương, tựa như hơi thở cuối cùng của một đế vương đã ngã xuống. Cấm chế nơi đây cực kỳ phức tạp, nhưng công pháp Vô Danh trong người Lạc Trần lại có vẻ tương thích một cách kỳ lạ, giúp anh dễ dàng hơn trong việc phá giải.

Cuối cùng, anh đến một khu vực trung tâm. Nơi đây là tàn tích của một quảng trường đá cổ, với những cột đá đổ nát và những bức tường thành đã sụp đổ. Ở giữa quảng trường, một cánh cổng đá khổng lồ, cao vút lên trời, đã bị vỡ nát thành nhiều mảnh. Những hoa văn cổ xưa trên cổng đã phai mờ, nhưng Lạc Trần vẫn có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh thiên động địa từng hội tụ ở nơi này.

Trên một mảnh vỡ lớn nhất của cánh cổng, Lạc Trần nhìn thấy những ký tự cổ đại mà anh chưa từng thấy. Anh đưa tay chạm vào, một luồng ánh sáng yếu ớt chợt lóe lên, và một dòng thông tin mơ hồ tràn vào tâm trí anh. Đó là những hình ảnh rời rạc: một vị Thiên Đế uy nghi đứng trước một vết nứt khổng lồ trên Thiên Đạo, cố gắng dùng sức mạnh vô biên của mình để hàn gắn; những dòng chảy hỗn độn màu đen đang nuốt chửng các vì sao; và một tiếng thở dài đầy tuyệt vọng trước khi tất cả chìm vào bóng tối.

“Thiên Đạo… bị khiếm khuyết…” Lạc Trần lẩm bẩm. Những hình ảnh đó quá chân thực, quá bi thương. Thiên Đế tiền nhiệm không phải biến mất vì tranh đấu, mà là vì một sứ mệnh vĩ đại hơn, nhưng không thành công. Ngài đã thất bại trong việc hàn gắn Thiên Đạo, và chính sự thất bại đó đã mở ra con đường cho “Hỗn Độn Chi Nguyên” lan tràn, đồng thời khiến Thiên Đạo bị tổn thương nặng nề, mất đi khả năng duy trì trật tự, dẫn đến tình trạng “Vô Đế” như hiện nay.

Anh cũng cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo, mục nát, hoàn toàn khác biệt với linh khí thiên địa bình thường, len lỏi trong không khí nơi đây. Đó chính là dấu vết của “Hỗn Độn Chi Nguyên”, một sự đe dọa thực sự, đang âm thầm ăn mòn thế giới.

Lạc Trần tìm thấy một mảnh ngọc giản cổ xưa nằm sâu trong một khe nứt của cổng đá. Mảnh ngọc giản này vô cùng cũ kỹ, nhưng vẫn tỏa ra một chút ánh sáng mờ nhạt. Khi anh dùng thần thức thăm dò, một giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí anh, không phải là tiếng nói của Thiên Đế, mà là tiếng nói của một vị Cổ Tiên đã từng phụng sự Ngài:

“Thiên Đạo đã tổn thương, Đại Đế hy sinh. Con đường hàn gắn là vô vọng, nếu không có một ‘Đạo’ mới, một ‘Đạo’ vượt lên trên cả Thiên Đạo cũ. Kẻ kế thừa… không phải là Đế, mà là người kiến tạo Đạo. Hãy tìm ‘Thiên Đạo Nguyên Điển’… nó không còn ở trong Thiên Cung, mà đã bị phân tán khắp vạn giới… là chìa khóa… để định hình lại trật tự… để đối kháng với Hỗn Độn…”

Giọng nói ngắt quãng, rồi im bặt. Mảnh ngọc giản hóa thành bụi, tan biến trong tay Lạc Trần.

Lạc Trần đứng lặng giữa tàn tích. Mục tiêu đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh không chỉ phải tìm hiểu về sự sụp đổ của Thiên Đế, mà còn phải tìm kiếm “Thiên Đạo Nguyên Điển”, những mảnh ghép của một Đạo mới, một con đường để “kiến tạo Đạo” chứ không phải “làm Đế”. Gánh nặng trên vai anh càng trở nên lớn lao, nhưng cũng đồng thời thắp lên một tia hy vọng. Con đường phía trước gian nan vạn phần, nhưng ít nhất, anh đã có một hướng đi.

Bên ngoài “Thiên Đạo Chi Môn Tàn Tích”, những thế lực tranh giành Đế Vị vẫn đang điên cuồng tìm kiếm, nhưng họ không hề hay biết rằng, chân tướng của Thiên Đạo và mối nguy hiểm thực sự đang chờ đợi họ, không phải là một vị Thiên Đế mới, mà là sự hủy diệt của tất cả.

Lạc Trần hít thở sâu, rời khỏi tàn tích. Anh không mang theo ngai vàng, không mang theo danh hiệu. Anh chỉ mang theo một sứ mệnh và một mảnh ghép nhỏ của sự thật. Cuộc hành trình tìm kiếm “Thiên Đạo Nguyên Điển” đã chính thức bắt đầu, và anh biết, đó sẽ là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính định mệnh của vạn giới.

Thiên Hạ Vô Đế, nhưng một kỷ nguyên mới đang dần được định hình, không bởi quyền lực tối thượng, mà bởi ý chí của một người không muốn làm Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8