Thiên Hạ Vô Đế
Chương 29

Chương 29: Phong Vũ Dục Lai
Lạc Trần đứng giữa chiến trường tan hoang, khí tức của những kẻ vừa bị hắn đánh bại còn vương vấn trong không khí, ám ảnh và nặng nề. Lời thề của hắn, “Bí mật này, ta sẽ tự mình giải đáp. Sứ mệnh này, ta sẽ tự mình gánh vác,” vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, một lời thề không phải với ai khác, mà với chính bản thân và với vạn linh đang chìm trong loạn lạc. Trận chiến vừa kết thúc không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một lời tuyên chiến, một tín hiệu cho cả thiên hạ biết rằng, một kẻ dị biệt đã xuất hiện, và hắn sẽ không cúi đầu trước bất kỳ sự thao túng nào.
Dư chấn của trận chiến nhanh chóng lan truyền khắp các tiểu giới, rồi vươn tới những đại tông môn, những thánh địa cổ xưa. Khí tức Đế Khí mà Lạc Trần vô tình kích hoạt trong sự kiện tranh đoạt bí cảnh cổ đại, giờ đây như một ngọn hải đăng rực rỡ trong đêm tối, thu hút mọi ánh nhìn, mọi sự chú ý. Hắn không tìm cách ẩn giấu, cũng không thể ẩn giấu. Con đường hắn đi đã không còn là một con đường đơn độc của kẻ tu luyện vì sinh tồn, mà đã trở thành một phần của Đế Đạo Tranh Phong, cuộc chiến giành ngai vị Thiên Đế đang âm ỉ cháy suốt hàng vạn năm.
Bên cạnh Lạc Trần, thiếu nữ thông minh Lam Nguyệt, lão nhân ẩn sĩ Thiên Cơ Tử và chiến hữu trung thành Mạc Phong đều cảm nhận được sự thay đổi không khí. Ánh mắt họ nhìn Lạc Trần giờ đây không chỉ có sự tin tưởng mà còn ẩn chứa nỗi lo lắng. Hắn đang trở thành trung tâm của một cơn bão, một cơn bão mà bất kỳ ai cũng có thể bị cuốn vào và tan biến.
“Sư huynh, sau trận chiến này, các thế lực lớn sẽ không còn ngồi yên được nữa.” Lam Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, ánh mắt quét qua những kẻ vừa cố gắng vây công Lạc Trần, những kẻ mang danh nghĩa “giữ gìn trật tự” nhưng thực chất chỉ muốn lợi dụng hắn. “Đế Khí trong người huynh, đã đủ để khiến họ điên cuồng.”
Lạc Trần gật đầu, khuôn mặt hắn điềm tĩnh nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực thẳm. Hắn biết, lời của Lam Nguyệt không sai. Khí tức của Thiên Đế, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng đủ để khiến những kẻ mang dã tâm bá chủ phải run sợ và thèm khát. Hắn không muốn Đế Vị, nhưng Đế Vị lại tự tìm đến hắn, như một định mệnh trớ trêu.
Trong những ngày sau đó, các phái đoàn từ các đại tông môn bắt đầu nối tiếp nhau tìm đến. Có kẻ đến để chiêu dụ, hứa hẹn vô số lợi ích, từ công pháp thần bí đến tài nguyên tu luyện vô tận. Có kẻ đến để uy hiếp, ngầm cảnh báo Lạc Trần không nên “vượt quá giới hạn”, không nên phá vỡ cục diện cân bằng hiện tại. Lại có kẻ đến để thăm dò, cố gắng tìm hiểu bí mật về công pháp của hắn, về nguồn gốc của Đế Khí. Lạc Trần đối diện với tất cả bằng thái độ lạnh nhạt, không kiêu ngạo, cũng không sợ hãi. Hắn không muốn làm quân cờ, cũng không muốn trở thành kẻ đứng trên đỉnh cao mà không có trách nhiệm.
Một buổi tối nọ, khi Lạc Trần đang ngồi tĩnh tâm tu luyện, một luồng khí tức cường đại đột nhiên bao trùm cả ngọn núi nơi hắn và đồng đội đang ẩn cư. Đó là một khí tức của một cường giả cấp bậc Đại Năng, vượt xa những kẻ hắn từng đối mặt. Một thân ảnh uy nghi xuất hiện trong màn đêm, không tiếng động. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đôi mắt sáng như sao. Hắn là Tông chủ của Phù Vân Tông, một trong Tứ Đại Thánh Địa ở khu vực này, được biết đến với tên gọi “Phù Vân Chân Nhân”.
“Lạc Trần, ngươi là một tài năng hiếm có, đáng tiếc lại quá ngông cuồng.” Phù Vân Chân Nhân cất giọng trầm thấp, mang theo một áp lực vô hình. “Đế Đạo Tranh Phong không phải là trò đùa của những kẻ xuất thân thấp kém. Ngươi có Đế Khí, nhưng ngươi không có gốc gác, không có sự ủng hộ của các thế lực lớn. Ngươi sẽ chỉ là một ngôi sao băng vụt sáng rồi tàn lụi.”
Lạc Trần mở mắt, ánh mắt hắn không hề nao núng trước uy áp của Đại Năng. “Vị Chân Nhân này, ta chưa từng nói muốn tranh giành Đế Vị. Ta chỉ muốn một sự thật, một trật tự chân chính cho thiên hạ này.”
Phù Vân Chân Nhân cười lạnh. “Sự thật? Trật tự? Ngươi nghĩ Thiên Hạ Vô Đế là do ai đó muốn gây hỗn loạn ư? Ngươi quá ngây thơ. Đây là định mệnh! Là quy luật của Thiên Đạo đã bị tổn thương!”
Lời nói của Phù Vân Chân Nhân như một tia chớp xẹt qua tâm trí Lạc Trần. “Thiên Đạo đã bị tổn thương?” Đây không phải là lần đầu hắn nghe những lời tương tự. Những lời đồn đại về sự biến mất của Thiên Đế tiền nhiệm, về một bí mật kinh thiên động địa, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn. “Thiên Hạ Vô Đế” không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một sự kiện khủng khiếp, một vết nứt trong chính Thiên Đạo.
“Nếu Thiên Đạo đã bị tổn thương, vậy tại sao các vị lại không tìm cách vá lành nó, mà lại chỉ tranh giành quyền lực cá nhân?” Lạc Trần hỏi thẳng, giọng nói không hề run rẩy.
Phù Vân Chân Nhân đột ngột im lặng, ánh mắt lão hiện lên một tia phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự giận dữ. “Ngươi biết gì mà dám nói lời đó? Thiên Đạo tổn thương không phải là chuyện mà một kẻ phàm trần như ngươi có thể hiểu được! Ngươi chỉ cần biết, Đế Vị là con đường duy nhất để ổn định thiên hạ, và con đường đó, không dành cho ngươi!”
Hắn không muốn giải thích thêm, chỉ phất tay áo, một luồng chân nguyên cuồn cuộn vọt tới, ý đồ muốn khống chế Lạc Trần. Nhưng Lạc Trần không còn là kẻ yếu đuối năm xưa. Công pháp độc đáo của hắn vận chuyển, Đế Khí trong cơ thể bùng phát, hình thành một lớp phòng hộ vô hình. Lạc Trần không tấn công, chỉ đứng yên đón nhận, nhưng uy lực của Phù Vân Chân Nhân lại không thể chạm tới hắn.
“Ta có thể không tranh Đế Vị, nhưng ta cũng không cho phép ai thao túng ta.” Lạc Trần lạnh lùng nói. “Con đường ta đi, do ta quyết định.”
Phù Vân Chân Nhân sắc mặt biến đổi. Lão không ngờ Lạc Trần lại có thể dễ dàng chống lại uy áp của mình. “Đế Khí” này quả nhiên không tầm thường. Lão không ở lại lâu hơn, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi biến mất vào màn đêm, để lại một câu cảnh báo: “Ngươi sẽ sớm biết, thế giới này không đơn giản như ngươi nghĩ. Cuộc chiến giành Đế Vị đã bắt đầu, và ngươi, dù muốn hay không, cũng đã là một phần của nó.”
Lời cảnh báo của Phù Vân Chân Nhân không khiến Lạc Trần sợ hãi, mà càng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Hắn nhận ra, sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế không chỉ đơn thuần là việc thiếu đi một vị Đế Vương cai trị, mà còn là một vết thương sâu sắc trong bản chất của Thiên Đạo. Và những kẻ đang tranh giành Đế Vị kia, họ không hề nghĩ đến việc vá lành vết thương đó, mà chỉ muốn lợi dụng nó để đạt được quyền lực.
Trong những ngày tiếp theo, các Thiên Kiêu từ các đại thế lực bắt đầu lộ diện. Họ không còn là những kẻ ẩn mình trong bóng tối, mà công khai xuất hiện, thách thức những kẻ được coi là “ứng cử viên Đế Vị”.
Có Lăng Tiêu Kiếm Tử, một kiếm tu trẻ tuổi đến từ Vạn Kiếm Các, kiếm khí sắc bén có thể cắt đứt cả hư không, mang theo tham vọng thống nhất kiếm đạo thiên hạ.
Có Diệu Quang Tiên Nữ, thánh nữ của Huyễn Linh Cung, dung mạo tuyệt mỹ nhưng thủ đoạn tàn độc, tu luyện công pháp mê hoặc lòng người, muốn dùng Đạo của mình để “dẫn dắt” chúng sinh.
Và cả Xích Viêm Ma Quân, một hậu duệ của Cổ Ma Tộc, mang theo sức mạnh hủy diệt, tuyên bố sẽ dùng lửa để thanh tẩy thế gian và thiết lập một Đế Triều Ma Đạo.
Mỗi Thiên Kiêu đều mang theo một tham vọng riêng, một Đạo lý riêng, nhưng mục đích cuối cùng đều là thống trị. Lạc Trần chứng kiến những cuộc tranh đấu khốc liệt, những âm mưu thâm độc, những hi sinh vô nghĩa. Hắn không khỏi cảm thấy bi thương. Họ chiến đấu vì ngai vàng, vì quyền lực, nhưng có mấy ai thực sự nghĩ đến trách nhiệm, đến sự bình yên của vạn linh?
Lạc Trần không tìm kiếm Đế Vị, nhưng hành động của hắn, sức mạnh của hắn, và sự hiện diện của Đế Khí trong hắn, lại vô tình đẩy hắn vào vị trí một “ứng cử viên” bất đắc dĩ. Hắn không thể trốn tránh, bởi vì càng trốn tránh, hắn càng bị cuốn sâu vào vòng xoáy. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để tìm ra sự thật về Thiên Đế tiền nhiệm, và để vá lành vết thương của Thiên Đạo, Lạc Trần biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân vào cuộc chiến này.
Một Thiên Kiêu khác, đến từ một thế lực cổ xưa ít người biết đến, đã cử người đến liên lạc với Lạc Trần. Không phải để chiêu dụ, không phải để uy hiếp, mà để đề nghị một sự hợp tác. Người đó là Mộ Dung Tuyết, một thiếu nữ bí ẩn, ánh mắt nàng thâm thúy như biển hồ, mang theo một nỗi ưu tư khó tả. Nàng nói, nàng cũng không tin vào lời đồn đại về sự biến mất đơn thuần của Thiên Đế, và rằng nàng cũng đang tìm kiếm một sự thật khác, một sự thật có thể thay đổi toàn bộ cục diện của Thiên Hạ Vô Đế.
“Các vị Thiên Kiêu khác đều chỉ nhìn thấy ngai vàng, nhưng huynh, ta nhìn thấy một con đường khác.” Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Huynh không muốn làm Đế, nhưng huynh lại là người duy nhất có khả năng trở thành một vị Đế chân chính, một vị Đế không vì quyền lực, mà vì chúng sinh.”
Lạc Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, trong mắt hắn hiện lên sự nghi hoặc nhưng cũng có chút tò mò. Hắn không tin vào bất kỳ ai một cách mù quáng, nhưng lời của nàng lại chạm đến sâu thẳm trong tâm trí hắn. Có lẽ, hắn không đơn độc trong con đường này.
Thế giới đang thay đổi, và Lạc Trần, với Đế Khí trong mình, với bản tâm kiên định, đang trở thành trung tâm của sự thay đổi đó. Cuộc chiến giành Đế Vị, Đế Đạo Tranh Phong, đã chính thức bùng nổ, và Lạc Trần, một kẻ không muốn làm Đế, lại đang bước những bước chân đầu tiên trên con đường định mệnh này, con đường mà hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ các Thiên Kiêu, mà còn với những kẻ thao túng ẩn mình, những kẻ đang cố gắng che giấu chân tướng về sự sụp đổ của Thiên Đế, và một mối hiểm họa còn lớn hơn đang âm thầm thức tỉnh.
Gió lớn nổi lên, mây đen kéo đến, báo hiệu một cơn bão táp sắp ập xuống. Lạc Trần không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đón đầu cơn bão, bởi vì chỉ có đi xuyên qua nó, hắn mới có thể tìm thấy con đường cho riêng mình, và cho cả Thiên Hạ Vô Đế.