Thiên Hạ Vô Đế
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:36:20 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 22

Chương 22: Dấu Ấn Đế Khí

Hắc Diễm cuồng bạo tan biến, để lại một khoảng trống hoang tàn trong khu rừng cổ thụ. Lạc Trần đứng đó, thân thể run rẩy vì kiệt sức, nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã thắng, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Linh khí trong kinh mạch gần như cạn kiệt, mỗi hơi thở đều mang theo sự đau đớn từ những vết thương do Địa Hắc Diễm gây ra.

Tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ những kẻ ẩn mình xung quanh, những kẻ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến. Vốn dĩ, Địa Hắc Diễm là một quái vật hùng mạnh, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho không ít tu sĩ. Vậy mà, một thanh niên trẻ tuổi vô danh như Lạc Trần lại có thể đánh bại nó. Sự kiện này chắc chắn sẽ gây chấn động không nhỏ trong Thiên Mệnh Bí Cảnh, nơi đang diễn ra cuộc tuyển chọn Thiên Kiêu cho các thế lực lớn.

Lạc Trần không để tâm đến những ánh mắt dò xét. Hắn chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để điều tức, phục hồi. Nhưng dường như số phận không cho phép hắn được yên ổn.

Một luồng áp lực vô hình từ trên cao ập xuống, nặng nề như núi Thái Sơn, khiến những tu sĩ xung quanh phải lùi lại, không dám thở mạnh. Một bóng người từ từ hạ xuống, áo bào trắng như tuyết, thêu rồng phượng uy nghi. Dung mạo của kẻ này tuấn tú đến mức gần như hoàn mỹ, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo như băng giá, mang theo vẻ kiêu ngạo đến cực điểm. Đó là Mộ Dung Vô Cực, đệ nhất Thiên Kiêu của Thái Huyền Thánh Địa, một trong ba Thánh Địa lớn nhất Đông Vực, và cũng là ứng cử viên sáng giá nhất cho danh hiệu “Đế Giả” trong cuộc chiến giành Đế Vị lần này.

“Ngươi chính là Lạc Trần?” Mộ Dung Vô Cực cất giọng, âm thanh trầm thấp nhưng mang theo một uy áp vô hình, khiến linh hồn người nghe phải run rẩy. Hắn không hỏi, mà là khẳng định, ánh mắt sắc bén quét qua Lạc Trần, như muốn nhìn thấu mọi bí mật.

Lạc Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng đứng thẳng người. “Chính là ta.”

“Ngươi có một loại khí tức rất kỳ lạ,” Mộ Dung Vô Cực nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú pha lẫn cảnh giác. “Loại công pháp ngươi tu luyện, không thuộc về bất kỳ hệ thống truyền thừa nào mà ta biết. Và… có một thứ gì đó cổ xưa đang ngủ say trong cơ thể ngươi.”

Lạc Trần không trả lời, hắn biết Mộ Dung Vô Cực đang nói về mảnh di vật mà hắn tình cờ tìm thấy, và thứ khí tức bí ẩn mà hắn đã cảm nhận được trong những lúc nguy hiểm nhất. Hắn không biết đó là gì, nhưng nó mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

“Ngươi đã đánh bại Địa Hắc Diễm, chứng tỏ ngươi có tư cách để tiến sâu hơn vào Thiên Mệnh Bí Cảnh này,” Mộ Dung Vô Cực tiếp tục nói, giọng điệu có vẻ khen ngợi, nhưng ẩn chứa sự khinh thường. “Nhưng con đường phía trước không dành cho những kẻ yếu ớt. Ngươi, có muốn theo ta không? Thái Huyền Thánh Địa sẽ cho ngươi một vị trí không tồi.”

Đây là chiêu bài chiêu mộ thẳng thừng, nhưng cũng là một lời cảnh cáo. Lạc Trần hiểu, Mộ Dung Vô Cực không chỉ muốn chiêu mộ hắn, mà còn muốn kiểm soát hắn, hoặc ít nhất là thăm dò bí mật của hắn. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ thế lực nào.

“Ta có con đường của riêng mình,” Lạc Trần từ chối, giọng nói không chút do dự. “Ta không cần dựa dẫm vào ai.”

Sắc mặt Mộ Dung Vô Cực hơi biến đổi, nhưng hắn nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh. “Ngươi kiêu ngạo. Hy vọng ngươi có thể giữ được sự kiêu ngạo đó khi đối mặt với ‘Thiên Đạo Chân Đỉnh’ ở trung tâm bí cảnh. Nơi đó, không phải ai cũng có thể đặt chân đến, và càng không phải ai cũng có thể chạm vào.”

Nói rồi, Mộ Dung Vô Cực lướt đi, hóa thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng biến mất về phía xa, nơi có một luồng sáng chói lòa đang vọt thẳng lên trời, báo hiệu về một bảo vật nào đó vừa xuất hiện.

Lạc Trần siết chặt nắm đấm. Hắn biết, Mộ Dung Vô Cực đang thách thức hắn. “Thiên Đạo Chân Đỉnh” chính là mục tiêu cuối cùng của Thiên Mệnh Bí Cảnh, nơi được đồn đại là cất giữ tàn niệm hoặc thậm chí là một mảnh sức mạnh của vị Thiên Đế tiền nhiệm. Nơi đó, chắc chắn sẽ có sự tranh giành khốc liệt. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để tìm kiếm sự thật, để bảo vệ những người hắn quan tâm, hắn phải đi.

Sau khi hồi phục linh khí một chút, Lạc Trần theo hướng ánh sáng, tiến sâu vào bí cảnh. Càng vào sâu, linh khí càng nồng đậm, những di tích cổ xưa hiện ra ngày càng nhiều, mang theo dấu ấn của một thời đại huy hoàng nhưng đã lụi tàn. Hắn đi qua những khu rừng hóa đá, những dòng sông cạn khô, những tàn tích của các cung điện tráng lệ, tất cả đều nhuốm màu thời gian và sự mục nát.

Cuối cùng, hắn đến được một quảng trường rộng lớn, ở trung tâm là một đài tế khổng lồ được xây bằng đá cổ kính, xung quanh khắc đầy những phù văn phức tạp. Trên đỉnh đài tế, một ngọn đỉnh đồng cổ xưa sừng sững, phát ra ánh sáng lung linh, thu hút ánh mắt của mọi người. Đó chính là Thiên Đạo Chân Đỉnh.

Xung quanh đài tế, hàng chục Thiên Kiêu đang tụ tập, mỗi người đều mang khí thế bất phàm. Mộ Dung Vô Cực đã có mặt, đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Khi Lạc Trần xuất hiện, ánh mắt hắn dừng lại một chút, như một lời nhắc nhở không lời.

Không chần chừ, Lạc Trần bước lên đài tế. Hắn không quan tâm đến những ánh mắt thù địch hay dò xét. Mục tiêu của hắn là Thiên Đạo Chân Đỉnh. Khi chạm tay vào đỉnh đồng lạnh lẽo, một luồng điện xẹt qua cơ thể hắn. Những phù văn cổ xưa trên đỉnh đồng bỗng phát sáng rực rỡ, cùng lúc đó, mảnh di vật trong không gian trữ vật của Lạc Trần cũng rung lên dữ dội.

Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ và uy nghiêm, đột nhiên bùng phát từ Thiên Đạo Chân Đỉnh. Khí tức này không phải là linh khí thông thường, mà là một loại lực lượng siêu việt, vượt qua mọi khái niệm về tu vi. Nó mang theo sự nặng nề của Thiên Đạo, sự mênh mông của vũ trụ, và một nỗi bi thương khó tả.

Ánh sáng từ đỉnh đồng như có sự sống, quấn lấy Lạc Trần. Một dấu ấn cổ xưa, hình dạng như một con mắt đứng dọc, đột nhiên hiện ra trên trán hắn, phát ra ánh sáng vàng kim chói lọi. Đây không phải là một pháp thuật, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một “Dấu Ấn Đế Khí” chân chính!

Khoảnh khắc đó, toàn bộ Thiên Mệnh Bí Cảnh rung chuyển. Các Thiên Kiêu có mặt đều cảm nhận được áp lực kinh hoàng, linh hồn họ như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mộ Dung Vô Cực, người luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cuối cùng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn biết “Đế Khí” tồn tại, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó sẽ hiển hiện rõ ràng đến vậy, lại còn trên người một kẻ xuất thân thấp kém như Lạc Trần.

Dấu Ấn Đế Khí trên trán Lạc Trần không chỉ tỏa sáng, mà còn dần dần truyền vào cơ thể hắn một luồng năng lượng khổng lồ. Đó là “Thiên Đạo Chân Ý” – chân ý của Thiên Đạo, một loại lý giải sâu sắc về bản chất của vũ trụ và quy luật vận hành của nó. Công pháp mà Lạc Trần tu luyện, vốn đã độc đáo, giờ đây như được tưới tắm bằng nước nguồn, bùng nổ sức mạnh, vượt xa giới hạn mà hắn từng biết.

Trong tâm trí Lạc Trần, vô số hình ảnh vụt qua như chớp. Hắn nhìn thấy những cảnh tượng xa xưa, về một vị Thiên Đế vĩ đại từng gánh vác vạn giới, về sự hưng thịnh của một kỷ nguyên vàng son, và rồi, về sự sụp đổ bí ẩn, sự tan rã của Thiên Đạo, và sự hỗn loạn của kỷ nguyên “Vô Đế” hiện tại. Những mảnh vỡ ký ức không thuộc về hắn, nhưng lại khắc sâu vào linh hồn hắn, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm.

Lạc Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi kinh thiên động địa bên trong. Hắn không muốn thứ sức mạnh này, hắn không muốn gánh vác cái danh hiệu “Đế” nặng nề đó. Nhưng những gì hắn vừa chứng kiến, những gì hắn vừa cảm nhận, đã khiến hắn hiểu ra rằng, sự hỗn loạn của Thiên Hạ Vô Đế không phải là ngẫu nhiên, mà là hậu quả của một sự kiện khủng khiếp, một vết thương chí tử của Thiên Đạo.

Ngay lúc đó, Mộ Dung Vô Cực đột ngột ra tay. Một đạo kiếm quang sắc lạnh xé toạc không gian, nhắm thẳng vào Lạc Trần. “Ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi không được phép có được sức mạnh đó!” Hắn gầm lên, ánh mắt đầy tham lam và sát ý. “Đế Vị là của ta, và mọi thứ liên quan đến Thiên Đế cũng sẽ là của ta!”

Lạc Trần mở mắt, Dấu Ấn Đế Khí trên trán vẫn rực sáng. Hắn không còn là Lạc Trần yếu đuối của ngày xưa. Sức mạnh mới, cùng với những chân ý vừa lĩnh ngộ, đã cho hắn một sự thay đổi toàn diện. Hắn không muốn tranh đấu, nhưng hắn đã thề sẽ bảo vệ trật tự và bình yên. Và để làm điều đó, hắn buộc phải đứng lên, đối mặt với tất cả.

Một luồng linh khí hùng hậu bùng nổ từ cơ thể Lạc Trần, hóa thành một lá chắn vô hình, dễ dàng chặn đứng kiếm quang của Mộ Dung Vô Cực. Hắn nhìn Mộ Dung Vô Cực, ánh mắt không còn sự sợ hãi, mà là một sự kiên định đến cùng cực.

Con đường đã chọn, dù có phải đối mặt với cả thế giới, anh cũng sẽ đi đến cùng. Anh sẽ không trở thành một vị Thiên Đế độc đoán, nhưng anh sẽ tìm cách thiết lập một trật tự chân chính, một sự bình yên thực sự cho chúng sinh, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Đây là lời thề của Lạc Trần, lời thề của một kẻ không muốn làm Đế, nhưng lại mang trong mình khí chất của một vị Đế giả. Kỷ nguyên Vô Đế, có lẽ sẽ vì anh mà thay đổi. Và đây, chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8