Thiên Hạ Vô Đế
Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:35:30 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 21

Chương 21: Vạn Cổ Tháp Khai Mở và Dấu Ấn Đế Khí

Lời thề của Lạc Trần vang vọng trong tâm khảm, hòa cùng tiếng gió rít qua những dãy núi trùng điệp. Anh không muốn tranh đấu, nhưng anh buộc phải mạnh lên. Anh không muốn làm Đế, nhưng số phận đã định, anh sẽ phải đối mặt với con đường của một vị Đế giả. Ánh chiều tà cuối cùng cũng chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo.

Trong vô số con mắt ấy, có những ánh mắt đầy thù hận, có những ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng cũng có những ánh mắt ẩn chứa kỳ vọng. Kỷ nguyên Vô Đế, nơi quyền lực thay thế trật tự, nơi mỗi kẻ mạnh đều có thể tự xưng vương, đang dần chuyển mình. Và Lạc Trần, một hạt bụi nhỏ nhoi, lại chính là tâm điểm của sự chuyển mình ấy.

Thời gian trôi qua, Lạc Trần không còn là thiếu niên yếu ớt ngày nào. Dưới sự chỉ dẫn của lão nhân ẩn sĩ và sự rèn luyện khắc nghiệt của bản thân, cùng với công pháp độc đáo từ di vật cổ xưa, tu vi của anh tiến bộ thần tốc. Anh đã không ngừng chiến đấu, không ngừng khám phá, dẹp yên nhiều cuộc tranh chấp nhỏ, giải cứu những vùng đất bị áp bức. Danh tiếng của Lạc Trần, dù anh không hề muốn, đã bắt đầu lan truyền khắp các tiểu thế giới và vùng biên giới.

Tiếng tăm đó cuối cùng cũng đưa anh đến với sự kiện vĩ đại nhất trong vòng một thiên niên kỷ: “Thập Giới Thiên Tài Đại Hội”. Đây là nơi tụ họp của tất cả các Thiên Kiêu xuất chúng từ mười đại giới, nơi họ tranh tài để giành lấy vinh quang, tài nguyên và quan trọng hơn cả, là cơ hội đặt chân vào những Thánh Địa, Cổ Tộc hàng đầu vũ trụ. Đại Hội được tổ chức tại Thiên Giới, trung tâm của vạn giới, nơi Vạn Cổ Tháp sừng sững giữa trời mây, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy, tranh đấu.

Lạc Trần không có ý định tham gia, nhưng đồng minh của anh, một thiếu nữ thông minh tên Linh Nhi, đã thuyết phục anh. “Đây là cơ hội để huynh hiểu rõ hơn về thế giới này, về những thế lực đang thao túng nó, và cũng là để tìm kiếm manh mối về sự mất tích của Thiên Đế tiền nhiệm,” Linh Nhi nói, đôi mắt nàng lấp lánh trí tuệ. “Hơn nữa, huynh cần phải mạnh hơn, để bảo vệ những gì huynh trân quý, không phải sao?”

Với lý do đó, Lạc Trần miễn cưỡng tham gia. Anh không mặc y phục lộng lẫy như các Thiên Kiêu khác, chỉ một bộ trường bào màu xám đơn giản, mang theo khí chất khiêm tốn nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén không thể che giấu. Ngay từ những vòng đấu loại đầu tiên, Lạc Trần đã thể hiện một phong thái khác biệt. Anh không phô trương, không khiêu khích, chỉ dùng sức mạnh thuần túy và sự tinh thông công pháp để đánh bại đối thủ. Mỗi khi ra tay, linh khí của anh cuộn trào, mang theo một chút khí tức cổ xưa, khó hiểu, khiến các trưởng lão của các thế lực lớn phải chau mày, thầm đánh giá.

Anh đã đánh bại vài Thiên Kiêu nổi danh, những người tự cho mình là “con rồng, cháu phượng” của thời đại. Mỗi chiến thắng của Lạc Trần đều khiến khán đài bùng nổ, không phải vì sự ngoạn mục, mà vì sự dứt khoát và hiệu quả. Anh không tìm cách hủy diệt đối thủ, chỉ khiến họ mất khả năng chiến đấu, rồi nhẹ nhàng rời đi. Chính hành động này càng khiến anh nổi bật giữa đám đông khao khát danh vọng.

Đại Hội nhanh chóng bước vào giai đoạn cuối cùng, nơi các Thiên Kiêu hàng đầu sẽ tiến vào Vạn Cổ Tháp để tranh đoạt “Thiên Đạo Ấn Ký” – một vật phẩm được cho là chứa đựng một phần Thiên Đạo Chân Ý, có thể giúp người lĩnh ngộ nó trở thành cường giả tuyệt đỉnh, thậm chí có cơ hội chạm tới cảnh giới Đế Giả.

Vạn Cổ Tháp cao vút tận mây xanh, thân tháp khắc họa vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức uy nghiêm, cổ kính. Khi cánh cổng tháp mở ra, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát, kèm theo một áp lực vô hình đè nặng lên tất cả các tu sĩ. Lạc Trần cùng hàng trăm Thiên Kiêu khác bước vào.

Bên trong Vạn Cổ Tháp là một thế giới riêng, mỗi tầng tháp là một thử thách khác nhau. Lạc Trần vượt qua từng tầng một cách trầm ổn. Anh không vội vàng, không hấp tấp, mà cẩn trọng quan sát, lĩnh hội những phù văn, những trận pháp cổ xưa mà anh chưa từng thấy. Công pháp độc đáo của anh, vốn được sinh ra từ một mảnh vỡ có khí tức Thiên Đế, dường như có sự cộng hưởng kỳ lạ với những di tích bên trong tháp.

Khi Lạc Trần đặt chân lên tầng thứ chín mươi chín, tầng cao nhất của Vạn Cổ Tháp, anh thấy mình đứng trước một điện thờ cổ kính. Chính giữa điện là một bệ đá khổng lồ, trên đó đặt một khối ngọc thạch màu trắng đục, tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Đó chính là Thiên Đạo Ấn Ký. Xung quanh Thiên Đạo Ấn Ký, vô số Thiên Kiêu khác đang ngồi xếp bằng, cố gắng hấp thu hoặc lĩnh ngộ nó, nhưng dường như không ai thực sự thành công. Họ chỉ cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ, nhưng lại không thể nắm bắt được bản chất của nó.

Lạc Trần không vội vàng. Anh cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ khối ngọc thạch này, một cảm giác tương tự như khi anh chạm vào di vật cổ xưa của mình. Anh nhẹ nhàng bước tới, không có ý định tranh đoạt, chỉ muốn cảm nhận. Khi đầu ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Thiên Đạo Ấn Ký, một luồng chấn động kịch liệt lan tỏa khắp Vạn Cổ Tháp.

Ầm! Ầm! Ầm!

Những phù văn cổ xưa trên thân tháp bỗng nhiên bừng sáng. Khối ngọc thạch Thiên Đạo Ấn Ký rung chuyển dữ dội, nứt vỡ thành vô số mảnh nhỏ, rồi tan chảy như sương khói, không để lại dấu vết. Thay vào đó, một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm, như đến từ thuở hồng hoang, bùng phát từ vị trí Lạc Trần đang đứng. Đó là một loại khí tức vượt lên trên tất cả linh khí, tiên khí mà họ từng biết. Đó là Đế Khí! Khí tức của một vị Thiên Đế chân chính!

Đế Khí bao trùm lấy Lạc Trần, không ngừng thẩm thấu vào cơ thể anh. Anh cảm thấy như có vô số mảnh ký ức, vô số chân lý, đang ồ ạt tràn vào tâm trí mình. Anh thấy một vũ trụ rộng lớn, một vị Thiên Đế uy nghiêm đang gánh vác vạn giới, rồi đột nhiên, một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên Thiên Đạo, và vị Thiên Đế ấy đã hy sinh, tan biến trong ánh sáng chói lòa. Hình ảnh đó thoáng qua nhanh như một tia chớp, nhưng lại in sâu vào linh hồn Lạc Trần, khiến anh hiểu ra điều gì đó kinh thiên động địa.

Bên ngoài Vạn Cổ Tháp, toàn bộ Thiên Giới rung chuyển. Các tầng mây trên bầu trời bị xé toạc, một luồng ánh sáng vàng kim từ Vạn Cổ Tháp bắn thẳng lên không trung, xuyên thủng bầu trời, tạo thành một cột sáng khổng lồ nối liền trời đất. Trong cột sáng đó, một hư ảnh mơ hồ hiện ra, mang theo khí chất của một vị Đế giả tối cao, dù không rõ mặt, nhưng sự uy nghiêm ấy khiến tất cả cường giả trong Thiên Giới đều phải kinh hãi.

“Đây là… Đế Khí! Thiên Đạo Chân Ý! Ai đã kích hoạt nó?” Một lão giả tóc bạc phơ, vốn đã ẩn cư hàng ngàn năm, đột nhiên xuất hiện, đôi mắt đục ngầu lóe lên sự kinh ngạc tột độ.

“Kẻ dị đoan! Thiên Đạo Ấn Ký đã bị phá hủy!” Một cường giả khác gầm lên, ánh mắt đầy phẫn nộ.

Trong Vạn Cổ Tháp, các Thiên Kiêu khác đều kinh hoàng lùi lại, nhìn Lạc Trần với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa ghen tị. Họ không thể tin rằng khối Thiên Đạo Ấn Ký mà hàng ngàn năm không ai có thể lĩnh ngộ lại bị một kẻ như Lạc Trần phá hủy, và còn kích hoạt Đế Khí mạnh mẽ đến vậy.

Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, đầy uy quyền vang vọng khắp Vạn Cổ Tháp: “Kẻ đó, mang trong mình khí tức của Thiên Đế tiền nhiệm. Hắn là chìa khóa, hoặc là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự hiện tại. Hắn phải bị kiểm soát, hoặc bị tiêu diệt!”

Từ một góc tối trong tháp, một bóng người cao lớn, khoác áo đen tuyền, chậm rãi bước ra. Đó là Lục Thanh Huyền, Thánh Tử của Thánh Địa Hắc Diễm, một thế lực cổ xưa với dã tâm thống trị vạn giới. Hắn là một trong những Thiên Kiêu mạnh nhất Đại Hội, nhưng chưa bao giờ thực sự bộc lộ toàn bộ sức mạnh của mình. Đôi mắt hắn nhìn Lạc Trần đầy vẻ tham lam và sát khí.

“Đế Khí đó… phải thuộc về Thánh Địa Hắc Diễm!” Lục Thanh Huyền gầm lên, một luồng Hắc Diễm cuồn cuộn bùng cháy quanh người hắn, hóa thành một đạo hắc quang lao thẳng về phía Lạc Trần.

Lạc Trần vẫn đứng đó, mắt nhắm nghiền, cố gắng tiêu hóa dòng ký ức và chân lý đang tràn ngập tâm trí. Khi Lục Thanh Huyền tấn công, anh đột nhiên mở mắt. Đôi mắt anh ánh lên một tia sáng thần bí, không còn sự ngây thơ của thiếu niên, mà thay vào đó là sự thâm thúy của kẻ đã nhìn thấu một phần chân tướng vũ trụ.

Anh giơ tay lên, một luồng linh khí cổ xưa, mang theo chút Đế Khí vừa lĩnh ngộ, bùng phát. Không phải là sự phô trương, mà là bản năng tự vệ. Luồng linh khí ấy va chạm với Hắc Diễm của Lục Thanh Huyền, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, khiến toàn bộ Vạn Cổ Tháp rung chuyển dữ dội.

Lục Thanh Huyền bị đẩy lùi vài bước, sắc mặt hắn trở nên khó coi. Hắn không ngờ một kẻ xuất thân thấp kém như Lạc Trần lại có thể đỡ được một đòn của hắn, còn mang theo khí tức Đế giả đáng sợ đến vậy. Hắn biết, Lạc Trần không chỉ là một Thiên Kiêu bình thường, hắn là một “vật cản” trên con đường bá chủ của Thánh Địa Hắc Diễm.

Lạc Trần hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Anh không muốn tranh đấu, nhưng anh buộc phải mạnh lên để sinh tồn. Anh không muốn làm Đế, nhưng số phận dường như đang đẩy anh vào một con đường mà không một ai mong muốn. Anh không thể lùi bước.

Con đường đã chọn, dù có phải đối mặt với cả thế giới, anh cũng sẽ đi đến cùng. Anh sẽ không trở thành một vị Thiên Đế độc đoán, nhưng anh sẽ tìm cách thiết lập một trật tự chân chính, một sự bình yên thực sự cho chúng sinh, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Đây là lời thề của Lạc Trần, lời thề của một kẻ không muốn làm Đế, nhưng lại mang trong mình khí chất của một vị Đế giả.

Kỷ nguyên Vô Đế, có lẽ sẽ vì anh mà thay đổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8