Thiên Hạ Vô Đế
Chương 20

Chương 20: Phản Kháng Thiên Tượng
Bàn tay khổng lồ, được tạo thành từ vô số luồng linh khí cô đọng, mang theo uy áp của một vị cường giả cấp cao, từ từ hạ xuống. Nó không hề nhanh, nhưng mỗi một tấc dịch chuyển của nó đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo, khí tức hỗn loạn như muốn xé toang tất cả. Phía dưới, những tu sĩ địa phương, dù có tu vi cao thấp ra sao, đều cảm thấy linh hồn mình rung lên bốt bốt, một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào. Đây là sức mạnh vượt xa khỏi tầm hiểu biết của họ, sức mạnh của một thế lực bá chủ thực sự, sức mạnh của Thiên Tượng Cung.
Lạc Trần ngẩng đầu. Ánh mắt anh không còn sự kinh ngạc hay sợ hãi, mà thay vào đó là một sự kiên định đến mức đáng sợ. Anh cảm nhận được mảnh vỡ pháp bảo trong cơ thể đang bùng nổ, không phải là một sự cộng hưởng nhẹ nhàng nữa, mà là một tiếng gầm thét dữ dội. Năng lượng cuồng bạo chưa từng có tuôn trào, chạy dọc theo kinh mạch, khiến da thịt anh nóng rực, dường như muốn nứt toác.
Đó không còn là linh khí của anh. Đó là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, mang theo mùi vị của năm tháng và sự vĩ đại đã lụi tàn. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể anh đã từng sở hữu thứ sức mạnh này từ rất lâu rồi, nhưng lại bị chôn vùi trong sâu thẳm ký ức.
“Không thể lùi bước!” Một ý niệm kiên quyết vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. Anh không muốn trở thành kẻ bá chủ, không muốn gây thù chuốc oán, nhưng anh cũng không chấp nhận cúi đầu. Anh đã thề phải mạnh lên để bảo vệ những gì mình trân quý, và ngay lúc này, sự tồn tại của anh, của Mộc thôn, của những người thân thiết, đều đang bị đe dọa.
Linh khí toàn thân Lạc Trần bùng nổ, không phải là linh khí của Nguyên Anh kỳ, cũng không phải Hóa Thần, mà là một sự pha trộn hỗn độn của linh khí bản thân và thứ sức mạnh cổ xưa kia. Một vầng sáng màu vàng kim nhạt bắt đầu tỏa ra từ vị trí mảnh vỡ pháp bảo, nhanh chóng lan khắp cơ thể anh, biến anh thành một khối ngọc phát sáng giữa bóng tối của bàn tay khổng lồ.
Từ sâu thẳm linh hồn, một âm thanh trầm đục vang lên, như tiếng chuông cổ từ thời khai thiên lập địa. Đó là một loại “khí tức” mà bất kỳ tu sĩ nào đứng gần cũng cảm thấy huyết mạch của mình như muốn ngưng đọng, linh hồn run rẩy trước một uy áp không thể diễn tả. Đó không phải sát khí, mà là một sự bàng bạc, cao ngạo, một “khí tức” chỉ có thể thuộc về một tồn tại đã từng đứng trên vạn giới, hay nói cách khác, là một “Đế Khí” mờ nhạt, một tàn niệm của “Thiên Đạo Chân Ý” đang được kích hoạt!
Mắt Lạc Trần bỗng lóe lên một tia sáng vàng kim. Anh giơ cao tay phải, không phải một chiêu thức hoa lệ, mà là một động tác bản năng, dường như được dẫn dắt bởi một ý chí cổ xưa nào đó. Toàn bộ năng lượng trong cơ thể, linh khí của anh, và cả “Đế Khí” vừa thức tỉnh, đều dồn nén vào lòng bàn tay.
Một luồng sáng chói lòa, không mang theo hình thái cụ thể, nhưng lại cô đọng đến cực điểm, bắn thẳng lên trời. Nó không phải kiếm khí, không phải quyền ý, mà là một sự phóng thích thuần túy của năng lượng, nhưng lại mang theo một “ý nghĩa” sâu sắc – ý nghĩa của sự phản kháng, của sự thách thức đối với một quyền năng tuyệt đối.
ẦM!!!
Tiếng nổ vang vọng khắp chân trời, chấn động đến tận những ngọn núi xa xôi nhất. Luồng sáng vàng kim của Lạc Trần va chạm trực diện với lòng bàn tay khổng lồ. Không có cảnh giằng co hay tiêu hao dần. Ngay tại điểm tiếp xúc, không gian nứt vỡ, những vết rạn đen sì lan ra như mạng nhện. Bàn tay khổng lồ, tưởng chừng bất khả xâm phạm, bỗng chốc ngừng lại, và sau đó, bắt đầu tan rã!
Từng luồng linh khí cấu thành nên bàn tay bị xé toạc, vỡ vụn thành những hạt sáng li ti, rồi biến mất trong hư không. Uy áp khủng khiếp tan biến như sương khói gặp nắng. Chỉ trong nháy mắt, bàn tay khổng lồ đã không còn, chỉ còn lại những cơn gió xoáy dữ dội mang theo tàn dư của năng lượng. Bầu trời trở lại vẻ trong xanh, nhưng dư âm của trận chiến vẫn còn đó, in hằn trong tâm trí của mọi người.
Lạc Trần đứng đó, toàn thân tỏa ra khí tức hỗn loạn, nhưng vẫn sừng sững. Khuôn mặt anh tái nhợt, mồ hôi ướt đẫm, mảnh vỡ pháp bảo trong cơ thể đã trở nên yên tĩnh trở lại, nhưng cảm giác trống rỗng đến tận xương tủy cho thấy năng lượng anh vừa phóng thích là cực kỳ khổng lồ. Anh vừa mới chạm đến ngưỡng cửa của một sức mạnh mà anh chưa từng dám tưởng tượng, một sức mạnh không thuộc về anh hoàn toàn, nhưng đã cứu anh khỏi kiếp nạn.
Phía xa, trên một đỉnh núi cao mây phủ, một nam tử trung niên vận áo bào xanh ngọc, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, đang đứng khoanh tay quan sát. Hắn là một vị trưởng lão của Thiên Tượng Cung, được phái xuống để “thăm dò” và “dẹp loạn” những kẻ có ý đồ xưng bá ở các vùng đất xa xôi. Bàn tay khổng lồ vừa rồi chính là chiêu thức của hắn, một đòn thăm dò mang theo uy lực của một cường giả Hóa Thần đỉnh phong, đủ để nghiền nát bất cứ ai dưới cảnh giới Đại Thừa.
Thế nhưng, nó đã bị phá vỡ!
“Hửm?” Trưởng lão Thiên Tượng Cung khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia kinh ngạc hiếm có. “Một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ lại có thể đỡ được một đòn của ta? Không, không phải đỡ, mà là trực tiếp phá hủy! Khí tức đó… không phải của Nguyên Anh, cũng không phải Hóa Thần. Là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo dấu ấn của Thiên Đạo… một mảnh vỡ của Đế Khí ư?”
Khuôn mặt trưởng lão trở nên nghiêm trọng. Hắn không ngờ rằng, trong cái vùng đất hẻo lánh này, lại có một kẻ mang theo bí mật kinh thiên động địa như vậy. “Dị số! Tuyệt đối là dị số!” Hắn lẩm bẩm, bàn tay khẽ nắm chặt. “Không phải là kẻ có thể dễ dàng khống chế, nhưng cũng không thể để nó phát triển tự do. Một khi dấu ấn Đế Khí thức tỉnh hoàn toàn, nó sẽ trở thành một mối đe dọa lớn đối với kế hoạch của Cung chủ.”
Hắn không hành động ngay lập tức. Mục đích của đòn thăm dò đã đạt được. Hắn đã xác nhận Lạc Trần là một kẻ dị thường. Thiên Tượng Cung sẽ có những động thái khác, cẩn trọng hơn, tàn nhẫn hơn.
Trở lại dưới đất, các tu sĩ khác vẫn còn bàng hoàng. Họ nhìn Lạc Trần như nhìn một quái vật. Kẻ yếu đuối bị áp bức, chỉ trong một thời gian ngắn, đã trở thành một tồn tại có thể chống lại uy lực của Thiên Tượng Cung. Sợ hãi, kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả sự đố kỵ, tất cả các loại cảm xúc đều đan xen trong ánh mắt họ.
“Hắn… hắn thật sự đã làm được?”
“Một mình chống lại Thiên Tượng Cung? Điều này sao có thể?”
“Khí tức vừa rồi… nó không giống bất kỳ công pháp nào ta từng biết. Nó… nó giống như một vị thần linh vừa giáng thế!”
Lạc Trần không quan tâm đến những lời bàn tán. Anh chỉ cảm thấy cơ thể rệu rã, linh lực cạn kiệt, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Anh biết, hành động vừa rồi của anh không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một rắc rối lớn hơn gấp bội. Thiên Tượng Cung sẽ không bỏ qua anh. Các thế lực khác, một khi biết được bí mật về “Đế Khí” trên người anh, cũng sẽ không để yên.
Anh đã thành công trong việc bảo vệ bản thân và Mộc thôn khỏi sự hủy diệt tức thì. Nhưng anh cũng đã vô tình tuyên bố sự tồn tại của mình, như một ngọn hải đăng chói lọi giữa đêm tối, thu hút mọi ánh mắt tham lam và đầy dã tâm.
Con đường phía trước, không còn là những cuộc chiến nhỏ lẻ với cường đạo hay các phe phái địa phương. Anh đã chính thức bước vào vòng xoáy tranh đoạt quyền lực của toàn bộ thế giới tu chân. Anh đã trở thành “kẻ dị đoan” trong mắt những kẻ muốn thống trị, hoặc “người được chọn” trong mắt những kẻ muốn lợi dụng.
Lạc Trần hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể. Anh nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Anh không muốn tranh đấu, nhưng anh buộc phải mạnh lên để sinh tồn. Anh không muốn làm Đế, nhưng số phận dường như đang đẩy anh vào một con đường mà không một ai mong muốn. Anh không thể lùi bước.
Con đường đã chọn, dù có phải đối mặt với cả thế giới, anh cũng sẽ đi đến cùng. Anh sẽ không trở thành một vị Thiên Đế độc đoán, nhưng anh sẽ tìm cách thiết lập một trật tự chân chính, một sự bình yên thực sự cho chúng sinh, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.
Đây là lời thề của Lạc Trần, lời thề của một kẻ không muốn làm Đế, nhưng lại mang trong mình khí chất của một vị Đế giả.
Kỷ nguyên Vô Đế, có lẽ sẽ vì anh mà thay đổi.