Thiên Hạ Vô Đế
Chương 18

Chương 18: Dấu Ấn Đế Khí
Lời nói của Lạc Trần vừa dứt, không gian quảng trường như ngưng đọng trong chốc lát, sau đó bùng nổ thành những làn sóng giận dữ và hoài nghi. “Ngông cuồng!” một trưởng lão của Huyết Ảnh Môn gầm lên, “Mấy thứ cặn bã như ngươi mà dám lớn lối? Không muốn giao ra? Vậy thì chết đi!” Hắn vung tay, một đạo huyết quang hóa thành cự trảo, xé rách không khí lao về phía Lạc Trần.
Không chỉ Huyết Ảnh Môn, các thế lực khác cũng không cam chịu. Những kẻ đã bị Lạc Trần làm mất mặt, những kẻ khát khao sức mạnh từ di vật cổ xưa, tất cả đều đồng loạt ra tay. Vô số pháp bảo lấp lánh, các loại công pháp cuồng bạo biến thành từng luồng năng lượng công kích, tạo thành một cơn lốc hủy diệt nhắm thẳng vào chàng trai trẻ đang đứng trơ trọi giữa quảng trường.
Lạc Trần không lùi bước. Trong khoảnh khắc đối mặt với hàng trăm đạo công kích, một sự bình tĩnh lạ lùng dâng lên trong tâm trí anh. Di vật cổ xưa trong cơ thể khẽ rung động, công pháp vô danh mà anh tu luyện tự động vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa bắt đầu tràn ra, bao bọc lấy anh. Đây không phải là sức mạnh để tranh giành, mà là sức mạnh để bảo vệ, như chính lời anh vừa nói.
Chân đạp Lăng Tiêu Bộ, thân pháp Lạc Trần như ảo ảnh, né tránh những đòn hiểm hóc nhất. Tay anh kết ấn, “Hư Không Quyết” vận chuyển, tạo ra những khe nứt không gian nhỏ, làm chệch hướng hoặc nuốt chửng một phần công kích. Anh không tấn công phủ đầu, mà chỉ phòng thủ, chờ đợi thời cơ. Mỗi chiêu mỗi thức của Lạc Trần đều mang một nét cổ điển, không hoa mỹ nhưng cực kỳ hiệu quả, khiến những kẻ tấn công phải kinh ngạc.
“Hừ, ta xem ngươi có thể trụ được bao lâu!” Một cường giả Nguyên Anh kỳ của Vạn Kiếm Tông quát lớn, vung kiếm. Hàng ngàn đạo kiếm khí ngưng tụ thành một cơn bão thép, khóa chặt không gian xung quanh Lạc Trần. Không còn đường lui, Lạc Trần buộc phải đối mặt trực diện. Anh cảm nhận được áp lực khổng lồ, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, nhưng ý chí không hề suy chuyển.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Lạc Trần: nụ cười của thiếu nữ thông minh đã từng giúp đỡ anh, ánh mắt kiên định của lão nhân ẩn sĩ, và gương mặt lo lắng của những người dân vô tội mà anh đã bảo vệ. Họ không cần một Thiên Đế, họ chỉ cần một cuộc sống bình yên. Chính vì họ, anh không thể ngã xuống.
Một tiếng rồng ngâm trầm thấp, sâu thẳm đột nhiên vang lên từ sâu trong huyết mạch Lạc Trần, không phải tiếng rồng của Long tộc, mà là một loại âm thanh cổ xưa hơn, mang theo sự uy nghiêm của vạn vật. Di vật cổ xưa trong đan điền bỗng chấn động kịch liệt, một luồng khí tức hùng vĩ, bao la như vũ trụ, không thể diễn tả bằng lời, bùng nổ từ cơ thể Lạc Trần. Đó là “Đế Khí”!
Khí tức này không mang theo sự hung bạo hay bá đạo, mà lại là một loại uy áp của Thiên Đạo, của sự cân bằng và trật tự, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự hoang tàn của một kỷ nguyên đã qua. Một quầng sáng màu vàng kim nhạt bao bọc lấy Lạc Trần, bên trong quầng sáng, những phù văn cổ xưa như những ngôi sao lấp lánh, tạo thành một hình ảnh mờ ảo của một ngai vàng đổ nát, hay một vũ trụ đang tái sinh.
Cơn bão kiếm khí của Vạn Kiếm Tông va chạm vào quầng sáng, không gây ra dù chỉ một vết xước. Ngược lại, kiếm khí bị lực lượng vô hình làm tan rã, rồi bị nuốt chửng, biến mất không dấu vết. Các cường giả khác cũng bị khí tức này chấn động, thân hình loạng choạng, pháp bảo trong tay run rẩy như muốn tuột khỏi tầm kiểm soát. Một số kẻ tu vi yếu hơn thậm chí còn bật máu, quỳ rạp xuống đất, không thể chịu nổi uy áp.
“Đây… đây là gì?”
“Khí tức cổ xưa… chẳng lẽ là Đế Khí?”
“Hắn… hắn là người được Thiên Đạo lựa chọn?”
Những tiếng xì xào, kinh hãi vang lên khắp quảng trường. Ánh mắt tham lam ban đầu giờ đây xen lẫn sự sợ hãi và kinh hoàng. Không ai ngờ rằng một kẻ xuất thân thấp kém như Lạc Trần lại có thể bộc phát ra khí tức hùng vĩ đến vậy, một loại khí tức mà chỉ có những truyền thuyết về Thiên Đế xa xưa mới nhắc đến.
Lạc Trần cảm thấy một luồng năng lượng vô tận chảy trong cơ thể, những vết thương nhỏ ban nãy nhanh chóng khép lại. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay áp lực, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về công pháp mình tu luyện. Nó không phải để thống trị, mà là để duy trì sự cân bằng, để vá lành những khiếm khuyết. Anh nhìn những kẻ đang run sợ trước mặt, nhưng không có ý định truy sát. Mục tiêu của anh chưa bao giờ là tiêu diệt, mà là dẹp yên loạn lạc.
Đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên, át đi mọi tạp âm trong quảng trường. “Thú vị… quả nhiên là dấu ấn của Thiên Đạo chân ý. Tiểu tử này, không ngờ lại là người được chọn.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía khán đài cao nhất. Một nam tử trung niên, mặc áo bào màu tím thẫm, khuôn mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như băng, đang chậm rãi đứng dậy. Hắn không phải ai khác, chính là Cổ Thiên Quân, thiếu chủ của Thiên Khuyết Cung, một trong ba thế lực bá chủ hùng mạnh nhất toàn bộ Giới Vực, và cũng là một trong những Thiên Kiêu mạnh nhất được kỳ vọng sẽ tranh đoạt Đế Vị.
Bên cạnh Cổ Thiên Quân là một nhóm cường giả khí thế ngút trời, mỗi người đều là trưởng lão hoặc hộ pháp của Thiên Khuyết Cung. Sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ quảng trường trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Ngay cả những thế lực địa phương đang bao vây Lạc Trần cũng vội vàng tản ra, nhường lối, không dám đối đầu với Cổ Thiên Quân.
Cổ Thiên Quân bước đến mép khán đài, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Lạc Trần, như muốn nhìn thấu mọi bí mật trong cơ thể anh. “Ngươi là Lạc Trần? Ta nghe danh ngươi đã lâu. Không ngờ, ngươi lại ẩn chứa một cơ duyên kinh thiên động địa như vậy.” Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. “Dấu ấn Thiên Đạo… thú vị. Ta muốn biết, ngươi đã tìm thấy thứ gì, và làm sao ngươi có được khí tức này?”
Lời nói của Cổ Thiên Quân tuy nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, một sự bá đạo không thể kháng cự. Hắn không cần dùng vũ lực để uy hiếp, chỉ cần sự hiện diện của hắn cũng đủ khiến mọi người phải run sợ. Rõ ràng, hắn không chỉ muốn biết bí mật của Lạc Trần, mà còn muốn đoạt lấy nó.
Lạc Trần đối diện với ánh mắt của Cổ Thiên Quân, cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang thăm dò mình. Anh biết, đây mới là kẻ thù thực sự, kẻ thù đại diện cho dã tâm bá chủ, cho khát vọng thống trị. Lạc Trần hít một hơi thật sâu, Đế Khí trong cơ thể vẫn lưu chuyển, nhưng anh đã học được cách kiểm soát nó, không để nó bộc phát quá mạnh mẽ.
“Thứ ta có được, không phải để giao ra, cũng không phải để tranh đoạt,” Lạc Trần chậm rãi nói, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, kiên định và không hề run sợ. “Đó là một phần của trật tự, và ta sẽ bảo vệ nó.”
Cổ Thiên Quân bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng. “Bảo vệ? Ngươi lấy gì để bảo vệ? Ngươi cho rằng chỉ với chút khí tức Thiên Đạo còn sót lại đó, ngươi có thể đối đầu với Thiên Khuyết Cung ta, đối đầu với toàn bộ các thế lực khao khát Đế Vị sao?” Hắn ngừng lại, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh. “Ngươi có hai lựa chọn: Một là giao ra tất cả, thần phục Thiên Khuyết Cung, ta có thể cho ngươi một con đường sống, thậm chí là một vị trí dưới trướng ta. Hai là… trở thành kẻ tử địch của Thiên Khuyết Cung, và bị nghiền nát.”
Lạc Trần nhìn thẳng vào Cổ Thiên Quân, ánh mắt anh không có sự sợ hãi, cũng không có sự hận thù, chỉ có một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Ta sẽ không thần phục bất kỳ ai, và ta sẽ không giao ra thứ ta đã tìm thấy. Bởi vì, đó không phải là của riêng ta, mà là của vạn giới này.” Anh chấp nhận con đường gian nan, chấp nhận việc mình đã trở thành tâm điểm của mọi tranh chấp.
Một làn sóng chấn động lan tỏa khắp quảng trường. Lạc Trần đã từ chối Cổ Thiên Quân! Hắn không chỉ thách thức một thế lực địa phương, mà còn công khai đối đầu với một trong những bá chủ hùng mạnh nhất. Điều này không chỉ là dũng cảm, mà còn là sự điên rồ trong mắt nhiều người.
Cổ Thiên Quân nheo mắt, sát khí bắt đầu lan tỏa. “Tốt lắm, Lạc Trần. Ngươi đã tự chọn con đường chết. Ngươi sẽ hối hận vì đã từ chối cơ hội trở thành một phần của Đế Đạo!”
Lạc Trần không đáp lại. Anh nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang sôi trào trong cơ thể, cảm nhận sự liên kết với di vật cổ xưa. Anh hiểu rằng, từ giờ phút này, anh không còn có thể quay đầu lại. Con đường của anh đã được định sẵn, không phải để làm Đế, mà là để đối mặt với sự hỗn loạn của một thế giới “Vô Đế”, để tìm kiếm một trật tự chân chính.
Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, một cuộc chiến không chỉ giành giật quyền lực, mà là cuộc chiến của những lý tưởng, của những con đường. Lạc Trần đứng đó, giữa quảng trường đổ nát và ánh mắt của hàng vạn người, một mình đối mặt với cả thế giới đang khao khát quyền lực. Anh không làm Đế, nhưng anh đã trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ mới trong kỷ nguyên “Thiên Hạ Vô Đế” này.