Thiên Hạ Vô Đế
Chương 16

Chương 16: Dấu Ấn Đế Khí
Dải mây trắng như lụa vắt ngang bầu trời, ôm lấy đỉnh Vạn Tượng Phong sừng sững. Đây là nơi Đại Hội Tu Chân được tổ chức, một sự kiện vĩ đại cứ mỗi trăm năm lại diễn ra một lần, quy tụ tinh hoa của toàn bộ Thiên Hạ. Hàng ngàn tu sĩ, từ những tán tu ẩn dật cho đến các Thiên Kiêu danh trấn tứ phương, đều đổ về đây, mang theo tham vọng, kỳ vọng và cả những bí mật sâu kín.
Lạc Trần cùng nhóm người của mình, bao gồm Mộc Linh thông tuệ, lão nhân Quý Phong uyên bác và chiến hữu Bạo Cương trung thành, đã mất gần một tháng hành trình để đến được Vạn Tượng Phong. So với những đoàn người hùng hậu của các Thánh Địa hay Thần Tông, nhóm của họ có vẻ nhỏ bé và khiêm tốn. Tuy nhiên, ánh mắt của Lạc Trần lại không hề hèn kém. Anh đã chứng kiến quá đủ sự hỗn loạn, sự áp bức ở những vùng đất xa xôi, và giờ đây, anh đứng trước một đấu trường lớn hơn, nơi những kẻ có quyền lực thực sự đang định đoạt vận mệnh thế giới.
Đại Hội Tu Chân không chỉ là nơi tranh tài, mà còn là một sàn diễn quyền lực. Các môn phái lớn dùng đây làm cơ hội để phô trương sức mạnh, thu nhận nhân tài, và đôi khi, là giải quyết ân oán. Có tin đồn rằng, các thế lực ngầm còn lợi dụng đại hội để tìm kiếm “Người Gánh Vác” tiềm năng, người có thể khôi phục lại ngôi vị Thiên Đế đã bỏ trống hàng vạn năm.
Vòng thi đầu tiên là “Vượt Mê Trận”, một mê cung rộng lớn được tạo ra từ hàng vạn đạo văn cổ xưa, thử thách cả tu vi, trí tuệ lẫn ý chí của người tham gia. Hàng ngàn tu sĩ cùng lúc bước vào mê trận, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy cạnh tranh. Lạc Trần không vội vã, anh sử dụng công pháp độc đáo của mình, thứ mà anh đã tìm thấy trong mảnh vỡ pháp bảo cổ xưa. Công pháp này không mạnh mẽ một cách rực rỡ, nhưng lại có khả năng cảm ứng với các luồng linh khí biến hóa, giúp anh dễ dàng tìm ra những khe hở trong trận pháp.
Anh di chuyển một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, giúp đỡ một vài tu sĩ gặp nạn trên đường đi. Hành động này nhanh chóng thu hút sự chú ý. Trong một thế giới đầy tranh giành, lòng tốt là một thứ xa xỉ, và đôi khi, là một điểm yếu chết người. Nhưng Lạc Trần không quan tâm. Anh làm theo bản năng của mình, bản năng của một người khao khát trật tự và bình yên.
Một Thiên Kiêu trẻ tuổi đến từ Thượng Cổ Thánh Địa, tên là Cổ Thiên Hùng, với khí chất ngạo mạn và tu vi vượt trội, đã để ý đến Lạc Trần. Hắn ta coi thường Lạc Trần, cho rằng anh chỉ là một kẻ may mắn, nhưng không thể phủ nhận sự khác biệt trong cách Lạc Trần giải quyết các chướng ngại. Cổ Thiên Hùng, cùng với những Thiên Kiêu khác, đại diện cho những thế lực lớn đang tìm kiếm “Người Gánh Vác Đế Vị”. Họ mang trong mình niềm tin rằng Đế Vị là của riêng họ, hoặc của môn phái của họ.
Lạc Trần dễ dàng vượt qua Mê Trận, nằm trong top 100 người đầu tiên. Anh không gây ra tiếng vang lớn bằng những màn phô diễn sức mạnh lộng lẫy, nhưng sự ổn định và độc đáo của anh đã khắc sâu vào tâm trí nhiều người quan sát. Đặc biệt, ánh mắt của một số trưởng lão từ các Thánh Địa cổ xưa dường như dừng lại trên người anh lâu hơn một chút, mang theo sự tò mò và cả một chút nghi hoặc.
Vòng thi thứ hai diễn ra trong một di tích cổ đại được phong ấn dưới lòng đất của Vạn Tượng Phong, được gọi là “Đế Hư Cung”. Đây là một phần tàn tích của một Thiên Cung cổ xưa, nơi cất giữ nhiều bảo vật và cơ duyên. Tuy nhiên, nó cũng chứa đựng những cạm bẫy chết người. Vòng thi yêu cầu các tu sĩ phải tìm kiếm một “Đế Giới Thạch” ẩn giấu trong cung điện, thứ có thể kích hoạt các cổ trận và mở ra những cánh cửa bí mật.
Lạc Trần bước vào Đế Hư Cung, cảm nhận một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề bao trùm không gian. Anh cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ với công pháp của mình. Càng đi sâu vào, luồng khí tức ấy càng trở nên rõ rệt, như thể nó đang gọi mời anh. Anh và nhóm của mình di chuyển thận trọng qua những hành lang đổ nát, tránh né những cạm bẫy và đối phó với những tàn niệm thủ hộ còn sót lại.
Tại một đại sảnh hoang tàn, Lạc Trần phát hiện ra một cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới trần, được khắc chi chít những phù văn cổ xưa mà ngay cả lão nhân Quý Phong cũng không thể nhận ra toàn bộ. Đây chính là “Thiên Đạo Trụ” được nhắc đến trong truyền thuyết, một trụ đá được cho là từng chống đỡ một phần Thiên Đạo trong kỷ nguyên Thiên Đế. Xung quanh trụ đá, hàng chục Thiên Kiêu đang cố gắng chạm vào, cảm ứng với nó, hy vọng tìm thấy Đế Giới Thạch hoặc nhận được cơ duyên. Nhưng tất cả đều thất bại, bị một lực lượng vô hình đẩy lùi.
Lạc Trần tiến lại gần, cảm nhận một sự thôi thúc mãnh liệt từ công pháp trong cơ thể. Một luồng chân khí độc đáo của anh tự động vận chuyển, không theo sự kiểm soát của ý chí. Anh đưa tay chạm nhẹ vào Thiên Đạo Trụ. Ngay lập tức, một luồng sáng chói lòa bùng phát, khiến toàn bộ Đế Hư Cung rung chuyển dữ dội. Các phù văn trên trụ đá sáng rực lên, lan tỏa ra khắp đại sảnh, tạo thành một cổ trận khổng lồ bao trùm lấy Lạc Trần.
Trong khoảnh khắc đó, Lạc Trần cảm thấy linh hồn mình như bị kéo vào một không gian vô tận. Anh thấy một bóng dáng cao lớn, mờ ảo, uy nghi đến cực điểm, đang đứng sừng sững giữa hư vô. Đó là một tàn niệm, một ấn ký của Thiên Đế tiền nhiệm. Một luồng “Đế Khí” hùng vĩ, mang theo sự bi tráng và gánh nặng của vạn giới, ập thẳng vào cơ thể anh. Nó không phải là công kích, mà là một sự dung nhập, một sự “chọn lựa” từ sâu thẳm Thiên Đạo.
Lạc Trần không muốn, nhưng anh không thể chống cự. Anh cảm thấy một sức mạnh chưa từng có cuộn trào trong người, nhưng cùng với đó là một gánh nặng vô hình, một cảm giác cô độc bao trùm. Một dòng thông tin hỗn độn ùa vào tâm trí anh: những hình ảnh về sự sụp đổ, về một mối đe dọa vũ trụ, về một sự hy sinh vĩ đại. Anh là người được chọn, hay là kẻ bị nguyền rủa?
Tiếng nổ vang vọng khắp Đế Hư Cung. Ánh sáng vàng kim từ Thiên Đạo Trụ rực rỡ như mặt trời, bao bọc Lạc Trần. Toàn bộ các tu sĩ trong cung điện đều quay đầu nhìn về phía đại sảnh, kinh hãi trước cảnh tượng này. Cổ Thiên Hùng, người đang đứng gần đó, cũng bị ánh sáng đẩy lùi, ánh mắt từ khinh thường chuyển sang kinh hoàng và ghen tị. Hắn ta chưa bao giờ thấy điều gì tương tự. Lạc Trần, một tán tu vô danh, lại có thể kích hoạt Thiên Đạo Trụ, và còn hấp thụ Đế Khí?
Các trưởng lão của các Thánh Địa, những người đang quan sát qua thủy kính, đều đứng bật dậy. “Đế Khí! Là Đế Khí! Hắn ta là ‘Người Gánh Vác’!” Một lão giả tóc bạc lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tham lam và tính toán. Nhưng cùng lúc đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, tà dị từ một góc tối của khán đài lan tỏa ra, mang theo ý chí hủy diệt. Một bóng người mặc áo choàng đen, với đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện. Hắn ta là một cường giả đến từ Vô Tương Điện, một thế lực bí ẩn chuyên tìm cách thao túng hoặc phá hủy trật tự hiện có.
“Kẻ dị đoan! Ngươi dám hấp thụ khí tức của cựu Thiên Đế, phá vỡ sự cân bằng của Thiên Đạo!” Tên cường giả Vô Tương Điện gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng quỷ. Hắn ta vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn lao thẳng về phía Lạc Trần, mục đích rõ ràng là muốn diệt trừ anh ngay lập tức. Các trưởng lão khác còn đang ngỡ ngàng, chưa kịp phản ứng.
Mộc Linh, Quý Phong và Bạo Cương vội vàng lao tới, cố gắng bảo vệ Lạc Trần, nhưng luồng hắc khí quá mạnh, họ bị đánh bật ra xa. Lạc Trần, trong luồng sáng vàng kim, cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Anh đã thấy những gì đã xảy ra, đã cảm nhận được gánh nặng của Thiên Đế và mối đe dọa thực sự. Anh không muốn ngai vàng, nhưng anh cũng không thể để mình bị giết hại vô cớ, không thể để những người tin tưởng anh phải hy sinh.
Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt đã không còn vẻ mơ hồ. “Ta không cầu Đế Vị, nhưng ta cũng không sợ hãi bất kỳ ai!” Lạc Trần gầm lên, một luồng khí tức mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn bùng nổ từ cơ thể anh. Đó không phải là Đế Khí để thống trị, mà là khí tức của một ý chí kiên cường, của một người muốn bảo vệ. Anh không còn lựa chọn nào khác. Trốn tránh chỉ mang lại cái chết, và giờ đây, số phận đã đặt anh vào vị trí trung tâm của cuộc chiến này.
Anh chấp nhận con đường tu luyện gian nan, chấp nhận đối mặt với mọi thử thách. Anh không muốn làm Đế, nhưng anh sẽ đứng lên, không vì ngai vàng, mà vì một trật tự chân chính, một sự bình yên cho vạn linh. Đây không phải là bước chân đầu tiên trên Đế Lộ, mà là bước chân đầu tiên của anh trên con đường Vô Đế.