Thiên Hạ Vô Đế
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 13:28:52 | Lượt xem: 3

Ảo Ảnh Chương 13

Chương 13: Thanh Kiếm Vô Danh và Lời Nguyền Của Đất

Rừng sâu u ám bao trùm con đường mòn dẫn đến Tàn Thiên Cung. Những tán cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, cành lá rậm rạp đan xen, che khuất ánh sáng mặt trời, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Lạc Trần bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo sự trầm ổn của một người tu hành đã trải qua sinh tử. Bên cạnh anh, Vân Hi, dù là một thiếu nữ phàm trần, cũng không hề tỏ ra sợ hãi hay mệt mỏi. Nàng điềm tĩnh quan sát xung quanh, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tò mò và một chút thận trọng. Chiếc túi vải nhỏ trên lưng nàng chứa đựng những cuốn sách cũ kỹ và vài món đồ thiết yếu, là bằng chứng cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng của nàng.

“Lạc công tử,” Vân Hi lên tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài, “người có cảm thấy sự khác biệt của khu rừng này không?”

Lạc Trần khẽ gật đầu. “Có. Nơi đây linh khí không ổn định, hơn nữa còn có một luồng khí tức hỗn tạp, giống như… bị xé rách.”

Vân Hi dừng lại, chỉ vào một thân cây cổ thụ với vỏ cây nứt nẻ, chảy ra một thứ nhựa đen sẫm. “Theo những ghi chép cổ xưa của thôn Tịnh Vân, khu rừng này, hay còn gọi là ‘U Ảnh Lâm’, vốn là một vùng đất linh thiêng. Nhưng sau sự biến mất của Thiên Đế, nơi đây dần trở nên quỷ dị. Cây cối biến dạng, thú dữ hung hãn hơn, và đôi khi còn có những lời nguyền cổ xưa xuất hiện, khiến người phàm lạc vào khó lòng thoát ra.”

“Lời nguyền?” Lạc Trần nhíu mày. Anh đã cảm nhận được một năng lượng kỳ lạ vương vấn trong không khí, nhưng không nghĩ nó lại liên quan đến những điều mê tín như vậy.

“Phải,” Vân Hi khẳng định. “Dân làng gọi đó là ‘Lời Nguyền Của Đất’. Họ nói rằng, khi Thiên Đế rời đi, Thiên Đạo bị tổn thương, khiến cả đất trời cũng mất đi sự cân bằng. Những vùng đất linh thiêng nhất lại là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, biến thành những cấm địa đầy nguy hiểm. Tàn Thiên Cung nằm sâu trong U Ảnh Lâm, cũng có thể là một trong số đó.”

Lạc Trần nhìn xa xăm vào màn sương mù dày đặc phía trước. Lời nói của Vân Hi, dù chỉ là những lời đồn đại của người phàm, lại khớp với cảm nhận của anh về sự hỗn loạn của linh khí. “Thiên Đạo tổn thương… Vô Đế…” Những khái niệm này, từ khi anh bắt đầu tu luyện, đã không ngừng ám ảnh anh.

Họ tiếp tục hành trình. Khi chiều tà buông xuống, khu rừng càng trở nên âm u. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả đều mang một vẻ rùng rợn. Bỗng nhiên, một luồng khí tức sắc lạnh ập đến, kèm theo tiếng gầm gừ trầm đục. Lạc Trần lập tức đưa tay ra trước, kéo Vân Hi ra phía sau.

Từ trong bụi rậm, ba con Hắc Lang khổng lồ, mắt đỏ ngầu như máu, lao ra. Chúng không phải là những con sói bình thường. Lông của chúng đen kịt như mực, móng vuốt sắc nhọn lấp lánh ánh kim loại, và trên trán mỗi con đều có một vết sẹo hình tia chớp, phát ra một luồng hắc khí nhàn nhạt. Đây là những yêu thú đã bị “Lời Nguyền Của Đất” biến dị, trở nên hung tàn và mạnh mẽ hơn gấp bội.

“Cẩn thận!” Vân Hi khẽ thốt lên, nhưng giọng nàng không hề run rẩy.

Lạc Trần không nói một lời. Anh rút ra thanh kiếm gỗ đã cùng anh trải qua nhiều trận chiến. Thanh kiếm này, dưới ánh sáng mờ ảo của rừng sâu, dường như cũng được bao phủ bởi một tầng hào quang nhàn nhạt. Anh không dùng đến chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là vận chuyển công pháp trong cơ thể, hòa mình vào không gian xung quanh. “Vô Danh Công” mà anh tu luyện, từ những mảnh vỡ của một cuốn công pháp cổ xưa, không giống bất kỳ loại tiên pháp nào anh từng nghe qua. Nó không chú trọng vào việc tích lũy linh lực hay sử dụng pháp thuật rực rỡ, mà tập trung vào việc cảm nhận và điều khiển “Đạo” của tự nhiên, hòa mình vào vạn vật.

Con Hắc Lang đầu tiên gầm lên, lao thẳng vào Lạc Trần với tốc độ kinh hoàng. Lạc Trần chỉ khẽ nghiêng người, tránh né cú vồ chết người. Thanh kiếm gỗ của anh không chém, mà chỉ nhẹ nhàng điểm vào hông con yêu thú. Một luồng lực vô hình xuyên qua da thịt dày đặc của nó, khiến con sói khổng lồ lập tức cứng đờ, rồi rên rỉ thảm thiết trước khi ngã quỵ xuống, đôi mắt đỏ ngầu dần mất đi sự sống. Không một vết thương bên ngoài, nhưng nội tạng của nó dường như đã bị một sức mạnh vô hình nghiền nát.

Hai con Hắc Lang còn lại dường như bị chấn động bởi cảnh tượng đó, nhưng bản năng hung tàn đã lấn át sự sợ hãi. Chúng đồng loạt lao đến, một con tấn công từ phía trước, con còn lại vòng ra sau lưng Lạc Trần.

Lạc Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Anh khẽ hít một hơi, toàn bộ cơ thể dường như hòa làm một với khu rừng. Anh xoay người một cách nhẹ nhàng, thanh kiếm gỗ vẽ một đường vòng cung hoàn hảo trong không khí. Lần này, anh không điểm, mà là “vuốt”. Một luồng khí tức mềm mại nhưng mạnh mẽ từ thanh kiếm lan ra, bao bọc lấy hai con yêu thú. Chúng gầm lên thảm thiết, cơ thể chúng đột nhiên bị một lực lượng vô hình kéo căng ra, rồi nổ tung thành từng mảnh thịt vụn, máu đen bắn tung tóe lên những thân cây xung quanh.

Vân Hi đứng phía sau, đôi mắt mở to. Nàng đã chứng kiến Lạc Trần chiến đấu, nhưng cách anh xử lý những con yêu thú biến dị này lại hoàn toàn khác biệt. Không có những tiếng nổ pháp thuật, không có những luồng linh quang chói mắt, chỉ có sự đơn giản, thuần túy nhưng lại mang sức mạnh hủy diệt khó tin. Đó là một thứ sức mạnh không thể diễn tả bằng lời, một thứ Đạo ẩn chứa trong từng cử động.

Lạc Trần thu kiếm, ánh mắt anh quét qua những mảnh xác yêu thú. “Chúng bị tha hóa quá nặng. Không còn là sinh linh bình thường nữa.”

Vân Hi tiến lên, nhìn những vết sẹo tia chớp trên trán xác Hắc Lang. “Đây là dấu hiệu của ‘Lời Nguyền Của Đất’. Chúng nói rằng, những vết sẹo này xuất hiện khi một sinh vật hấp thụ quá nhiều ‘khí hỗn loạn’ từ Thiên Đạo bị tổn thương. Khí hỗn loạn này làm chúng mạnh hơn, nhưng cũng khiến chúng mất đi lý trí, trở thành những cỗ máy giết chóc.”

“Khí hỗn loạn…” Lạc Trần lẩm bẩm. “Nếu Thiên Đạo thực sự bị tổn thương, thì ‘khí hỗn loạn’ này có thể là một phần nhỏ của nó, một sự bất ổn đang dần lan rộng.”

Họ tiếp tục đi. Sau trận chiến, khu rừng dường như trở nên tĩnh lặng hơn, hoặc có lẽ, mọi sinh vật khác đều đã cảm nhận được sức mạnh của Lạc Trần và không dám bén mảng. Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, họ tìm một hang động nhỏ để nghỉ ngơi.

Vân Hi lấy ra một ít lương khô và nước. Nàng nhìn Lạc Trần, ánh mắt đầy suy tư. “Lạc công tử, ta vẫn luôn thắc mắc, công pháp của người… là loại nào vậy? Ta chưa từng thấy ai tu luyện như người.”

Lạc Trần trầm ngâm một lát. “Ta cũng không biết tên của nó. Ta gọi nó là ‘Vô Danh Công’. Nó đến từ một mảnh vỡ cổ xưa mà ta tình cờ tìm thấy. Nó không giống với bất kỳ công pháp tu chân nào mà ta từng nghe qua, không có cấp bậc rõ ràng, không có chiêu thức định sẵn. Nó chỉ dạy ta cách cảm nhận ‘Đạo’ của vạn vật, hòa mình vào nó, và sử dụng nó.”

“Vô Danh Công…” Vân Hi lặp lại, đôi mắt nàng sáng lên. “Nghe thật kỳ lạ, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Chẳng lẽ, nó có liên quan đến Thiên Đế tiền nhiệm? Dân gian thường đồn rằng, Thiên Đế không tu luyện theo cách thông thường, mà là ‘Đại Đạo Hóa Thân’, tự thân ngài chính là một phần của Thiên Đạo.”

Lạc Trần chợt cảm thấy trái tim mình rung động. “Đại Đạo Hóa Thân?”

Vân Hi gật đầu. “Phải. Có một truyền thuyết cổ xưa kể rằng, Thiên Đế không phải là một người sinh ra đã là Đế, mà ngài là một phàm nhân, giống như chúng ta. Nhưng ngài đã đi trên một con đường không ai từng đi, lĩnh ngộ được bản chất của vạn vật, của Thiên Đạo, và cuối cùng hòa mình vào nó, trở thành Thiên Đế. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi, không ai biết thực hư ra sao. Tuy nhiên, người có nhận ra không, ‘Vô Danh Công’ của người, cách người chiến đấu, nó giống như đang ‘hòa mình’ vào Thiên Đạo, chứ không phải là ‘chống lại’ nó hay ‘chinh phục’ nó.”

Những lời nói của Vân Hi như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Trần. Anh chưa bao giờ nghĩ sâu xa đến vậy. Anh chỉ đơn thuần tu luyện theo những gì mảnh vỡ công pháp chỉ dẫn, cảm nhận sự liên kết với vạn vật. Nhưng khi Vân Hi nói ra, anh mới chợt nhận ra điều đó. Công pháp của anh không phải là để chiến đấu với tự nhiên, mà là để trở thành một phần của nó, mượn sức mạnh của nó. Điều này khác biệt hoàn toàn với những gì anh từng thấy ở các tu sĩ khác, những người luôn cố gắng tích lũy linh lực, sử dụng phép thuật để thao túng tự nhiên.

“Nếu Thiên Đế tiền nhiệm thực sự là ‘Đại Đạo Hóa Thân’,” Vân Hi tiếp tục, giọng nàng nhỏ dần, nhưng vẫn đầy suy tư, “thì việc ngài biến mất, có lẽ không phải là ngã xuống đơn thuần. Có lẽ, ngài đã hòa tan hoàn toàn vào Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo lại bị một thứ gì đó làm tổn thương, khiến ngài cũng bị ảnh hưởng, và vũ trụ này mất đi sự cân bằng.”

Lạc Trần nhìn ngọn lửa trại đang cháy bập bùng, ánh mắt anh sâu thẳm. “Nếu đúng như vậy, thì ‘Thiên Hạ Vô Đế’ không phải là một khoảng trống quyền lực, mà là một vết thương của vũ trụ, một sự mất mát của bản nguyên Thiên Đạo.”

Sự thật này, dù chỉ là một suy đoán, đã khiến Lạc Trần cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Anh không muốn làm Đế, nhưng nếu sự hỗn loạn này là do Thiên Đạo bị tổn thương, thì việc tìm hiểu chân tướng và tìm cách hàn gắn nó lại là một trách nhiệm khác, không phải của một vị Đế vương, mà của một người tu hành chân chính.

Sáng hôm sau, mặt trời len lỏi qua tán lá, chiếu rọi những tia nắng yếu ớt xuống hang động. Lạc Trần và Vân Hi tiếp tục hành trình. Sau khi trải qua một đêm ngủ nghỉ và những cuộc trò chuyện sâu sắc, mối liên kết giữa họ càng trở nên bền chặt. Lạc Trần nhận ra rằng, Vân Hi không chỉ là một người dẫn đường thông thái, mà còn là một người bạn đồng hành với trực giác nhạy bén và khả năng phân tích đáng kinh ngạc.

Càng đi sâu vào U Ảnh Lâm, không khí càng trở nên nặng nề hơn. Những thân cây không còn là màu xanh tươi, mà chuyển sang sắc xám tro, cằn cỗi. Một làn sương mù màu lục nhạt bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Những âm thanh kỳ lạ vọng lại từ xa, như tiếng than khóc của ai đó, hay tiếng gió rít qua những khe đá.

Cuối cùng, sau vài giờ đi bộ, Vân Hi dừng lại, chỉ tay về phía trước. “Kia rồi, Tàn Thiên Cung.”

Trước mắt họ là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Một quần thể kiến trúc cổ kính, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ màu xám đen, hiện ra sừng sững giữa màn sương. Những bức tường đổ nát, những cột đá gãy vụn, những mái vòm sập xệ, tất cả đều nhuốm màu thời gian và sự tàn phá. Nơi đây không có vẻ gì là một cung điện uy nghi, mà giống như một phế tích khổng lồ, một bia mộ của một kỷ nguyên đã qua.

Cổng chính của Tàn Thiên Cung đã bị phá hủy hoàn toàn, chỉ còn lại hai cột đá khổng lồ đứng trơ trọi, trên đó khắc những họa tiết cổ xưa đã bị phong hóa đến mức khó lòng nhận ra. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và u buồn, tỏa ra từ nơi này, khiến người ta cảm thấy như đang đứng trước vực sâu của lịch sử.

“Đây là nơi Thiên Đế từng ngự trị ư?” Lạc Trần lẩm bẩm, giọng anh trầm hẳn. Dù không có tham vọng làm Đế, nhưng đứng trước tàn tích của một quyền lực tối cao từng thống trị vạn giới, anh không khỏi cảm thấy một sự rung động sâu sắc.

Vân Hi khẽ gật đầu. “Theo ghi chép, đây là một trong những cung điện phụ của Thiên Đế, nơi ngài thường dùng để bế quan hoặc tiếp kiến các vị thần phàm. Nhưng sau sự kiện ‘Thiên Đế Biến Mất’, nơi đây bị bỏ hoang, và sau đó bị một thế lực nào đó phá hủy, biến thành phế tích như bây giờ.”

Ánh mắt Lạc Trần quét qua từng ngóc ngách của Tàn Thiên Cung. Anh cảm nhận được một luồng linh khí vô cùng hỗn loạn bên trong, mạnh hơn bất cứ nơi nào anh từng đến. Đồng thời, một cảm giác quen thuộc mơ hồ trỗi dậy từ sâu thẳm trong ký ức, như thể nơi này có một sợi dây liên kết nào đó với chính anh, hoặc với mảnh vỡ công pháp “Vô Danh Công” mà anh đang tu luyện.

Đây không chỉ là một phế tích đơn thuần. Đây là một cánh cổng dẫn đến những bí mật bị chôn vùi, đến chân tướng của “Thiên Hạ Vô Đế”. Lạc Trần hít một hơi thật sâu, nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay. Anh biết, từ khoảnh khắc này, con đường của anh sẽ không còn là những cuộc chiến nhỏ lẻ để sinh tồn, mà là cuộc phiêu lưu vào sâu thẳm của lịch sử, đối mặt với những bí ẩn của Thiên Đạo và sự thật về sự biến mất của Thiên Đế. Con đường Vô Đế của anh, không chỉ là chiến đấu, mà còn là tìm hiểu, hàn gắn, và rồi có thể là kiến tạo một trật tự mới. Tàn Thiên Cung chính là khởi điểm cho chương mới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8